Chương 800: Anh em tới.


Nơi này không phải địa bàn của Dương Minh, cho nên Dương Minh không có khả năng không kiêng kỵ cái gì giống như ở Tùng Giang, càng không thể giống như trên Elise, không kiêng nể gì!
Dù sao lần này thì Dương Minh cũng thông qua chính quy để đến Macao, cũng là một du khách có đăng ký. Nếu xông vào hoặc len lén trèo vào, nếu để cho người ta phát hiện thì không biết sẽ có bao nhiêu phiền toái.
Cho nên, khi Dương Minh biết khách sạn nơi Tô Nhã ở không thể vào được, cũng đành từ bỏ ý định xem xét, bởi vì cho dù biết được căn phòng nào mà Tô Nhã đang ở cũng không có tác dụng gì.
Nhưng mà, làm cho Dương Minh không hiểu được chính là, vì sao điện thoại của Tô Nhã lại không mang theo? Trong nháy mắt chợt nhớ ra lúc gần đi Tô Nhã, tức là Thư Nhã, có tặng cho mình một món quà, vốn muốn đến Thiên Thượng Nhân Gian để mở ra coi, nhưng không ngờ gặp Tô Hải Khoát ở cửa, rồi bị ông ta làm cho quên mất chuyện này đi! Nhưng mà, tuy không mở được món quà ấy ra, nhưng Tô Hải Khoát đã cung cấp một tin tức vô cùng quan trọng.
Trở lại phòng của khách sạn, Dương Minh gọi điện báo bình an cho Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, sau khi cúp điện thoại, Dương Minh bắt đầu tìm kiếm số điện thoại riêng của Tô Nhã lúc ấy.
Sau đó thử nghiệm số điện thoại riêng của Tô Nhã, kết quả là vẫn ò e í như cũ, đành phải lên mạng để tìm hiểu.
Đi hỏi bên khách sạn, muốn có laptop thì phải có thế chấp, nhưng mà, cái này đối với Dương Minh là không sao cả, Dương Minh trực tiếp kêu người phục vụ mang một cái laptop đời mới nhất lại đây.
Cái laptop này, được dán một lớp keo mới, chắc là do bên khách sạn lo lắng về vấn đề vệ sinh hay sao ấy.
Tốc độ wifi ở đây nhanh hơn ở Tùng Giang nhiều, sau khi lên mạng, Dương Minh bắt đầu tìm hiểu vào những trang web âm nhạc nổi tiếng, bởi vì từ khi biết được Thư Nhã chính là Tô Nhã, trong lòng Dương Minh bắt đầu muốn hiểu biết thêm về Thư Nhã.
Sau khi đăng nhập vào Yahoo xong, Dương Minh liền nóng lòng nhìn xem" Ta là đại minh tinh" có online hay không, nhưng đáng tiếc vẫn là cái mặt xám xịt, Dương Minh đành gửi tin nhắn cầu may qua rằng: có online hay không? Nhưng, kết quả là sau một hồi chờ đợi thật lâu vẫn không có trả lời.
Do quá thất vọng, Dương Minh định out Yahoo ra, thì đột nhiên truyền đến tiếng bíp bíp, Dương Minh dừng tay lại, mở cửa sổ tin nhắn lên.
"Lão đại, là mày sao?" Tin nhắn này là do Trương Tân gửi đến.
"Trương Tân, là tao!" Dương Minh trả lời, hơn cả tháng nay mình không liên lạc với Trương Tân rồi, không biết hắn gần đây thế nào. Đây là một trong số ít những người bạn thân của mình mà, nghĩ đến đây, Dương Minh không tự chủ hỏi: "Vết thương của mày thế nào?"
"Hắc hắc, mày thấy tao có thể nói chuyện với mày, thì mày nghĩ tao thế nào?" Trương Tân hồn nhiên trả lời: "Bữa giờ ở trong bệnh viện làm tao muốn ngộp chết luôn, rất không thoải mái!"
"Cố gắng đi!" Dương Minh không nghĩ ra từ gì để diễn đạt cảm xúc của mình, vì thế đành phải cổ vũ cho Trương Tân.
Trương Tân cũng trực tiếp từ chối, nhưng mà, Trương Tân làm một hành động làm cho Dương Minh bất ngờ, chính là xin webcam của Dương Minh.
Laptop của Dương Minh cũng có webcam, cho nên khi Trương Tân xin thì Dương Minh cũng cho luôn. Sau khi hiện hình lên xong, Trương Tân liền nói: "Lão đại, mày đang ở đâu vậy? Sao nhìn giống đang ở khách sạn thế?"
"Tao đang ở Macao!" Dương Minh đáp: "Mày xuất viện rồi sao?"
"Trời đất, mày chạy đến Macao làm gì?" Trương Tân không khỏi kinh ngạc: "Đến lúc nào thế?"
"Vừa đến hôm nay, đến liền vảo khách sạn này!" Dương Minh nói.
"Tao đang ở nhà, cũng đang rãnh rỗi, à mà mày đến Macao làm gì thế? Nếu mày nói sớm là tao đi với mày rồi!" Trương Tân nói.
"Triệu Tư Tư đâu? Không cùng mày sao?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"Mấy bữa nay công ty châu báu bận rộn gần chết, làm gì còn thời gian đến chơi với tao?" Trương Tân đáp, nhưng có vẻ khá là đau khổ.
"Tao đến đây xem Thư Nhã trình diễn, mày cũng đến?" Dương Minh nói lung tung nhưng mà cũng đúng sự thật, mục đích hắn đến đây cũng có một phần như thế.
"Cái gì? Lão đại, mày thành fan của Thư Nhã khi nào thế?" Hiển nhiên là Trương Tân có chút kinh ngạc vì hành động của Dương Minh rồi, theo suy nghĩ của hắn, Dương Minh không có khả năng biến thành một người hâm mộ cuồng nhiệt được.
"Haha, đại khái là sáng nay." Dương Minh cười thần bí.
"Cái gì? Sáng hôm nay? Nhanh quá vậy, trong một buổi sáng là đã trở thành người hâm mộ, bộ tối qua mày mới nghe nhạc của Thư nhã sao?" Trương Tân há to miệng ra nói: "Tao phục mày rồi!"
"Thế nào? Mày không thể đến?" Dương Minh thuận miệng nói.
"Sao không thể? Tao vốn là fan của Thư Nhã mà, cỡ như mày còn đi, sao tao lại không thể đi? Huống chi tao ở đây cũng chẳng làm gì! Mày chờ tao, lát nữa tao đặt vé đi ngay!"
"Nửa đêm đến!" Trương Tân nói xong, liền cầm lấy điện thoại và gọi.
Dương Minh cũng không ngờ Trương Tân lại có quyết định đột ngột như vậy, xem ra ở trong bệnh viện lâu quá cũng không tốt.
Một lát sau, Trương Tân nói với Dương Minh rằng: "Bây giờ tao ra sân bay! Mày chờ tao chút!"
"Được rồi." Dương Minh đáp, sau khi nghĩ nghĩ một hồi, liền gọi điện cho bên khách sạn, nói bọn họ chuẩn bị thêm một vé nữa, đương nhiên là giá cả không thành vấn đề.
Sau khi lo xong mọi việc, Dương Minh mơ màng ngủ thiếp đi, đến sáng liền nhận được điện thoại của Trương Tân, biết hắn đã đến Macao, Dương Minh nói tên khách sạn ra, để cho hắn tự mướn xe đến đây.
Bởi vì phòng của Dương Minh mướn làm phòng đôi, cho nên Trương Tân vào ở cũng không có vấn đề, khi ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Dương Minh nhìn thoáng qua, quả nhiên là Trương Tân đã đến.
Đột nhiên thấy Trương Tân khỏe như trâu đứng trước mặt mình, trong lòng Dương Minh cảm khái vô cùng, trong lòng có nhiều cảm xúc không nói nên lời, liền ôm lấy hắn, mạnh mẽ vỗ vào lưng hắn.
Trương Tân bất thình lình bị Dương Minh ôm, làm cho hoảng sợ, lắp bắp nói: "Lão đại. không phải mày muốn chơi gay chứ."
"Cút ngay!" Dương Minh cười mắng: "Tao chỉ là đã lâu rồi không gặp mày, cho nên nhớ mày thôi! Chuyện mày nằm viện cũng là do lỗi của tao, nhưng mà, mày yên tâm, thù này tao nhất định là sẽ báo thay mày!"
"Hắc hắc!" Trương Tân đáp: "Không sao đâu, coi như là an dưỡng đi, nhưng mà, an dưỡng lâu quá cũng thấy oải, vì thế tao mới đi ra ngoài"
"Chú Trương có biết mày đến đây không?" Dương Minh lo lắng hỏi.
"Đương nhiên là biết, ông già của tao còn muốn tao đi với mày nữa, còn đặt vé máy bay giùm tao. Bằng không sao tao có thể đến nhanh như vậy?" Trương Tân gật đầu nói.
"Chắc là mày không ngủ rồi? Vậy nghỉ ngơi một chút đi, buổi trình diễn tối mai mới bắt đầu, tao đã nhờ bên khách sạn đặt vé, nhưng không biết có thể mua được hay không" Dương Minh nói.
Trương Tân cũng không khách khí, gật đầu nói: "Vậy tao nghỉ trước, mệt bỏ mẹ ra, vừa mới lên máy bay, bị con nhỏ ngồi bên cạnh lải nhải nhức cái đầu, muốn ngủ cũng không được"
"Không thể nào? Mày vừa mới xuất viện mà đã muốn làm bậy rồi sao?" Dương Minh dở khóc dở cười nói.
"Đâu phải tao muốn, cái này là do duyên số rồi, sao có thể trách tao?" Trương Tâ ra vẻ vô tội, nói: "Lão đại, hay là mày cùng chơi đi? Điều kiện của mày tốt hơn tao, khẳng định là có nhiều người muốn hơn."
Dương Minh liền từ chối lắc đầu, không đáp. Nếu mà còn tìm thêm một người dẫn về nữa, không biết Trần Mộng Nghiên có tức chết hay không? Vả lại Dương Minh cũng không muốn gây thêm phiền phức.
Tuy rằng Dương Minh cũng rất hoa tâm, bạn gái không chỉ có một, nhưng xét cho cùng, Dương Minh cũng tự nhận mình là một người bảo thủ. Đa tình nhưng không lạm tình, Dương Minh không dễ dàng tha thứ cho việc người phụ nữ của mình lại có quan hệ với người khác.
Sau đó cả hai cùng nghỉ ngơi, buổi sáng Dương Minh dậy rất sớm theo thói quen, nhưng nhìn thấy Trương Tân đang ngủ say cũng chẳng làm phiền, vì thế ngủ tiếp, mở mắt ra lần hai đã gần giữa trưa rồi.
Cả hai bị điện thoại trong phòng đánh thức, thì ra bên khách sạn gọi đến cho Dương Minh, nói là vé VIP đã có, hai mươi vạn, mà Dương Minh cũng không quan tâm vấn đề này, chỉ cần có vé vào coi buổi trình diễn của Thư Nhã là được, tiền bạc không quan trọng.
Sau khi nói cảm ơn, liền hẹn giờ xuống lầu lấy vé. Lúc xuống nhà ăn để lấy vé, Dương Minh đưa cho Trương Tân một vé, sau đó rời khỏi khách sạn, đi dạo vòng vòng quanh Macao.
Bây giờ còn cách giờ biểu diễn khoảng vài tiếng, nếu Trương Tân không xuất hiện, thì Dương Minh có thể dạo vài vòng quanh sân, nhưng mà, bây giờ có Trương Tân ở đây, nên hai người cùng nhau đi dạo bên ngoài luôn.
Chổ này cũng không lớn, nhưng lại nổi tiếng trên thế giới, từng được gọi là Las Vegas của châu Á.
Phần lớn du khách đến đây đều muốn ghé thăm những sòng bài của Macao, ở nơi đây cờ bạc là hợp pháp, cho nên những trường hợp như từ triệu phú trong một đêm biến thành ăn mày có rất nhiều, và ngược lại cũng thế.
Đương nhiên, cái vụ án mà một đêm phất lên kiểu đó là rất hiếm, mười ván hết chín ván thua rồi, đây là một quy luật không đổi, nếu không thì các sòng bài ở đây dẹp hết rồi.
Dương Minh không rõ là thần bài trong TV có tồn tại hay không, nhưng cũng biết là cao thủ bài bạc có tồn tại, cơ hồ mỗi sòng bài đều có một cao thủ tọa trấn.
Trong những tư liệu mà Phương Thiên đưa cho mình, cũng có một cái nói về phương diện này, hơn nữa còn có cả quá trình dạy trở thành một cao thủ bài bạc, chỉ là, Dương Minh không coi trọng vấn đề này thôi.
Có thể nói rằng, kỹ thuật của Dương Minh không cao hơn ai, nhưng cũng không kém hơn ai cả, bởi vì Dương Minh có một khả năng thiên phú mà không ai có được cả.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #800


Báo Lỗi Truyện
Chương 800/2205