Chương 799: Đến Macao


"Thiếu gia!" Tên cô hồn kia vừa ra khỏi sân bay, đã được bốn năm tên bu lại.
Tên cô hồ đã quen rồi, ngay cả hừ cũng chẳng thèm hừ, sải bước đi đến một chiếc xe sau lưng họ, leo lên xe.
Mấy người này là người hầu trong gia đình của tên cô hồn này, lần này tên cô hồn đi đến Tùng Giang chơi, nghe nói là bên kia có băng đăng rất đẹp, cho nên liền dẫn người đi.
Mà gia tộc của tên cô hồn này, cũng có thể coi như là danh môn vọng tộc tại Macao, mở một sòng bạc, mà thằng này lại là con trai độc nhất trong nhà, cho nên sống rất thoải mái.
Chẳng qua, tên cô hồn này được một cái là không háo sắc, bằng không sẽ không có khả năng không biết Hoàng Nhạc Nhạc là ai, con gái bảo bối của Hoàng gia, mấy tên thiếu gia ai mà không biết? Chỉ đáng tiếc là tên cô hồn này coi rượu hơn mạng nữa, trừ uống rượu ra thì hắn không có hứng thú gì hết.
Dọc đường về, Hoàng Nhạc Nhạc đều rầu rĩ không vui, anh hai của Hoàng Nhạc Nhạc cũng không có cách nào, đành đợi về đến nhà rồi gọi điện cho Vương Mi để hỏi tình hình, thừa dịp Hoàng Nhạc Nhạc trở về phòng thay đồ, anh hai của nàng liền tranh thủ gọi cho Vương Mi.
"Là Vương Mi sao? Tôi là anh hai của Nhạc Nhạc." Anh hai của nàng nhỏ giọng nói, quét mắt nhìn lên lầu, sợ nàng đột nhiên xuất hiện.
"À, chào anh" Vương Mi cũng coi như là có quen biết với anh hai của Hoàng Nhạc Nhạc, mà bạn trai của nàng cũng là bạn làm ăn với Hoàng gia, hơn nữa còn được anh hai giới thiệu nữa, cho nên Vương Mi nhận trọng trách làm giám điệp âm thầm quan sát Hoàng Nhạc Nhạc giúp cũng là chuyện bình thường, thấy anh hai gọi đến, liền thoải mái hỏi: "Hỏi chuyện của Nhạc Nhạc sao?"
"Haha, em thật thông minh." Anh hai cười cười: "Hôm nay Nhạc Nhạc có phải là bị ai khi dễ không? Tại sao lại thấy em nó không vui vậy?"
"Hắc hắc, anh hai, em nói cho anh biết, nhưng mà, anh đừng có nói cho Nhạc Nhạc biết là em nói nha." Vương Mi cười gian nói.
"Đương nhiên rồi, anh đâu có ngốc, nếu anh nói ra, lần sau em nó đề phòng em thì sao? Chẳng phải đến lúc đó anh hết nhận tin tức luôn à?" Anh hai vội vàng nói.
"Vậy em nói. em nói cho anh biết, lần này chỉ sợ Nhạc Nhạc đã động xuân tâm rồi." Vương Mi tuy biết rõ là anh hai của Nhạc Nhạc không có khả năng gọi điện trước mặt Hoàng Nhạc Nhạc, nhưng mà vẫn nhỏ giọng nói.
"Cái gì? Động xuân tâm?" Anh hai nghe xong cũng sửng sốt, khó hiểu hỏi: "Động cái gì xuân tâm? Chẳng lẻ là có bạn trai?"
"Vậy thì không phải." Vương Mi liền kể lại chuyện trên máy bay cho anh hai nghe.
"Thì ra là vậy!" Anh hai nghe Vương Mi nói xong, liền dở khóc dở cười, không ngờ em gái ngoan ngoãn của mình cũng đã bắt đầu động tâm với đứa con trai khác, nhưng mà, hắn cũng không cảm thấy gì là không ổn, dù sao em gái năm nay cũng hai mươi rồi, biết yêu cũng là chuyện bình thường.
"Anh hai, hay là anh đi tìm cái người đẹp trai kia giùm Nhạc Nhạc đi?" Vương Mi đề nghị.
Anh hai cười khổ, đối tượng mà em gái động tâm, cũng rất là ngẫu nhiên. chỉ là một người khách qua đường, biết tìm ở đâu đây?
Nhưng mà, anh hai cũng không để trong lòng, nghĩ rằng, em gái động tâm là do người con trai kia có tài, chứ không phải là riêng gì một người, cho nên cái này cũng dễ xử lý thôi, thanh niên có tài lại chưa vợ mình không thiếu! Bên Macao này có, mà bên Singapo cũng có, chỉ cần mình cảm thấy được, đến lúc đó giới thiệu cho em gái không phải là ok rồi sao?
Sau khi nghĩ thông suốt, anh hai cũng không lo lắng nữa, chuẩn bị tìm cơ hội dẫn em gái đi tham gia yến hội hay tiệc tùng gì đó.
Dương Minh có thể nói là không biết gì ở Macao, ở Tùng Giang có thể hô mưa gọi gió, nhưng ở đây chẳng qua chỉ là một du khách mà thôi. Nhưng mà, cũng may là năng lực thích ứng của Dương Minh rất mạnh, mà ngôn ngữ tại Macao hắn cũng đã được Phương Thiên dạy dỗ, ngoài ra, do trong những năm gần đây lượng khách du lịch đổ về Macao rất nhiều, cho nên phần lớn các ngành dịch vụ đều bắt đầu dùng tiếng phổ thông cả.
Dương Minh đón một chiếc taxi, sau đó lên xe nói: "Chọn giúp tôi một khách sạn đi, tôi là khách du lịch"
"Được, tiên sinh" Người lái xe vui vẻ gật đầu, chở khách đến khách sạn, có thể kiếm được rất nhiều tiền phần trăm, đây chính là một bí mật đã được công khai từ lâu rồi.
Dương Minh cũng có sản nghiệp nằm trong ngành giải trí, cho nên cũng rõ ràng mấy cái luật lệ này, nhưng mà hắn cũng không để ý đến, cứ mặc kệ người lái xe lải nhải ca tụng về cái khách sạn này, chỉ cần chổ này không tệ là được rồi.
"Đúng rồi, buổi trình diễn của Thư Nhã tổ chức." Dương Minh bắt đầu nói chuyện, nhưng chưa nói xong đã bị ông ta chen miệng.
"Cũng đến coi buổi trình diễn của Thư Nhã?" Người lái xe nói: "Hai ngày nay tôi đã chở không biết bao nhiêu người hâm mộ của Thư Nhã rồi, đều đến đây để xem buổi trình diễn cả!"
"Đúng vậy, tôi cũng thích Thư nhã" Dương Minh cũng không nói dối, bây giờ thích Thư Nhã thì chẳng khác nào thích Tô Nhã.
"Được rồi, vậy tôi chở anh đến chổ gần khách sạn nơi Thư Nhã ở" Tài xế nói: "Nhưng mà, chổ này ngược hướng với chổ kia. tiền xe."
"Tiền xe không quan trọng, tôi sẽ không đưa thiếu đâu" Dương Minh đương nhiên là không quản mấy cái lặt vặt này.
"Không thành vấn đề!" người lái xe thấy Dương Minh thoải mái, cũng vô cùng cao hứng, quay đầu xe lại, phóng đi.
Rất nhanh, chiếc xe đã vượt qua một khách sạn đồ sộ xa hoa, người lái xe nói: "Đây là nơi Thư Nhã ở. Kiến Nghiệp Hoàng Thành!"
Dương Minh vội vàng nhớ kỹ vị trí của chổ này, người lái xe nói là ở gần đây, thật ra là cũng cách gần cả km, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì những khách sạn xung quanh đã đầy người rồi, không còn phòng trống, những người đến ở cơ bản đều là fan của Thư Nhã.
Sau khi thanh toán tiền xe, Dương Minh còn boa thêm một chút, người lái xe vui vẻ đưa danh thiếp cho Dương Minh, nói là có cần dùng đến xe, thì có thể liên lạc.
Dương Minh đến Macao cũng không có xe riêng, cho nên vui vẻ tiếp nhận danh thiếp rồi bỏ vào trong túi.
Mướn một phòng xong, Dương Minh liền nhanh chóng đi tắm nước nóng trước cho thoải mái, sau đó cầm lấy tờ báo của khách sạn đưa lên đọc, đây là một tạp chí giải trí, tin tức bên trong cơ hồ đều nói về Thư Nhã.
Theo tin tức trong giới giải trí cho biết, Thư Nhã sẽ ở Macao khoảng một tuần, nhưng mà thời gian cụ thể thì không để lộ, tin tức này cũng không có khả năng xác thực.
Nhìn ra ngoài đường ngõ hẻm phồn hoa, Dương Minh không khỏi cảm thán, cuộc sống về đêm ở đây còn náo nhiệt hơn cả Tùng Giang, đây mới thật sự là Bất Dạ Thành [ Thành không đêm].
Thường thì những thành phố có sòng bạc chẳng bao giờ đóng cửa, hoạt động 24/7, mà Dương Minh chỉ phải chờ, chờ đến khi nào trên đường bớt người, thì mới có thể hành động được.
Hành động tối nay của Dương Minh chính là muốn đến thăm phòng của Tô Nhã, sau đó nghiên cứu địa hình nơi nàng ở, nhìn xem có chổ nào ẩn thân để đi gặp Tô Nhã hay không?
Phải biết rằng, đây không phải là Tùng Giang, muốn gặp mặt nàng trước hoặc trong buổi diễn thì không có khả năng, bởi vì không có người nào sẽ dẫn Dương Minh vào hậu trường, trừ phi là xông vào.
Nhưng mà, Macao không phải là địa bàn của mình, nên Dương Minh không dám lỗ mãng.
Đợi đến gần sáng, xe cộ trên đường cũng đã không còn, khách cũng đã ít đi rất nhiều, nhưng túm lại là vẫn còn người qua lại, cũng khó trách, đây vốn là một khu buôn bán náo nhiệt, đâu phải khu dân cư hẻo lánh đâu.
Đợi hết kiên nhẫn luôn, nhưng Dương Minh vẫn không còn cách nào, đành phải chấp nhận, đến lúc đó thì tùy cơ ứng biến vậy.
Đón một chiếc taxi, Dương Minh đi đến khách sạn Kiến Nghiệp, muốn làm khách du lịch để vào trong khách sạn quan sát một chút, nhưng vừa đến cửa, đã bị mấy người mặc đồ đen chặn lại: "Tiên sinh, xin dừng bước, nơi này không còn phòng trống, thứ không tiếp đãi"
"Tôi đến tìm bạn.đang ở trong khách sạn." Dương Minh gãi gãi đầu, vội tìm cái cớ.
"Bạn? Nơi này đã được bao rồi, tôi nghĩ ngài chắc là đã lầm rồi" Người bảo vệ vấn chắn trước mặt Dương Minh không cho vào.
"Bạn tôi là Thư Nhã, anh cứ gọi điện cho nàng xác nhận đi, nàng nhất định sẽ cho tôi lên" Dương Minh không có cách nào, đành phải khai thật.
"Xin lỗi, tiên sinh, mỗi ngày có rất nhiều người đến nói là bạn của Thư tiểu thư, chúng tôi không có khả năng cho vào được. Nếu ngài thật sự là bạn của Thư tiểu thư, nhất định là biết số điện thoại riêng của Thư tiểu thư, ngài có thể gọi để Thư tiểu thư phái người xuống đón người" Bảo vệ nói.
Dương Minh nghe người bảo vệ nói xong, không khỏi ngạc nhiên, xem ra người đến tìm Thư Nhã không chỉ có một mình mình, những người hâm mộ Thư Nhã điên cuồng khẳng định là cũng làm chuyện này.
Điện thoại của Thư Nhã tại Macao, Dương Minh không có, muốn gọi điện cho Tô Hải Khoát hỏi thì lại không dám, bây giờ đã rạng sáng rồi, hẳn là đang ngủ. Dương Minh do dự một chút, cuối cùng từ bỏ. Bây giờ cho dù có gặp Thư Nhã thì mình cũng chưa có chuẩn bị gì để nói chuyện.
Không thể nào vừa gặp nàng mà đã đẩy nàng lên giường? FTW!
Nhìn nhìn những người bảo vệ này, cũng không kém so với Tùng Giang, nếu muốn lẻn vào cơ hồ là không được, còn trèo tường vào thì thế nào cũng sẽ bị người nhìn thấy.
Cho nên Dương Minh rõ ràng từ bỏ cái ý nghĩ YY trong đầu, xoay người rời khỏi đây. Đối với hành động của Dương Minh, những người bảo vệ nơi này đã gặp nhiều rồi, nên cũng không trách, nghĩ rằng Dương Minh chỉ là một người hâm mộ điên cuồng mà thôi.
Dương Minh trở lại khách sạn của mình, tìm đến phục vụ, nhờ bọn họ hỗ trợ tìm vé vào cổng buổi trình diễn của Thư Nhã, nếu là vé VIP thì càng tốt, giá cả không thành vấn đề.
Khách sạn và bên tổ chức đương nhiên là có quan hệ, cho nên đối với yêu cầu của Dương Minh, bọn họ cũng tận lực thỏa mãn, dù sao Dương Minh cũng có vẻ như là một đại gia, vừa nói xong là móc một trăm ngàn ra đưa liền.
Tuy rằng thời gian cấp bách, nhưng mà cũng không làm khó được nhau, bọn họ chẳng những là có quan hệ với bên tổ chức, mà còn có liên hệ thân mật với bên ấy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #799


Báo Lỗi Truyện
Chương 799/2205