Chương 798: Bị leo cây


Đối với sự uy hiếp của thằng cô hồn kia, Dương Minh căn bản là không thèm để ý, nhưng mà, cuộc nói chuyện của các cô tiếp viên lại làm cho hắn dở khóc dở cười. Vả lại Dương Minh cũng đang tò mò, muốn biết xem những cô tiếp viên này bình thường không có chuyện gì làm thì sẽ tập trung ở đâu, vô tình lại thấy mấy người này nói chuyện về mình.
Nhưng mà, bây giờ Dương Minh chỉ có thể giả vờ câm điếc, bất luận là Hoàng Nhạc Nhạc có ý gì với hắn không, thì hắn cũng không có khả năng xảy ra quan hệ liên hệ gì với nàng.
Còn tên cô hồn phỏng chừng là bị đám bảo vệ răn dạy rồi, cho nên cũng thành thật hơn, trên đường đi cũng không xảy ra chuyện gì, Dương Minh nhắm mắt lại, gắn tai nghe vào mở nhạc trong mp4 lên.
Nhắc đến cái mp4 này là lại nhớ đến Tôn Khiết, liền nhớ lại nội dung bên trong cái mp4 này, làm cho Dương Minh cảm thấy buồn cười.
Trên đường bay, máy bay có dừng lại một lần để bổ sung nhiên liệu, cho nên làm chậm trễ một chút, vì thế đại khái là đến năm giờ chiều, mấy cô tiếp viên bắt đầu bữa tối, lần này không phải là Hoàng Nhạc Nhạc, mà là một người khác tên là Vương Mi, nhưng mà, dù là ai thì Dương Minh cũng không để ý.
Khi đến bên cạnh Dương Minh, Vương Mi hỏi Dương Minh muốn dùng món gì, Dương Minh nhìn thấy trong thực đơn có bò và cá, vì thế nói: "Lấy thịt bò đi. thật ra thì cá cũng được."
Vương Mi cười cười, cầm lấy một cái hộp để lên trước bàn Dương Minh, nói: "Nể mặt của Nhạc Nhạc, cho anh hai phần"
Nhạc Nhạc? Hoàng Nhạc Nhạc? Dương Minh tất nhiên là không biết Vương Mi đang nói giỡn, còn tưởng rằng là vì chuyện hồi nãy, cho nên bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Vậy cảm ơn cô ta giùm tôi."
Thật ra, ở khoang hạng nhất, phần lớn mọi người đều dùng một phần, nếu có ai muốn dùng hai phần, mà còn thừa thì cũng phục vụ luôn. Lần đầu tiên Dương Minh ngồi trong khoang hạng nhất, cũng chưa từng gặp chuyện này, cho nên cũng không rõ ràng.
Vương Mi gật đầu, liền rời đi, phục vụ cơm chiều cho những người khác.
Nhưng mà, Dương Minh quả thật cũng rất đói, bởi vì hồi trưa ngồi nghe không có ăn cái quái gì đâu, cho nên cũng chẳng để ý nhiều, bem sạch sẽ hai hộp cơm luôn.
Về phần Vương Mi sau khi về có nói với Hoàng Nhạc Nhạc hay không, thì Dương Minh cũng không quan tâm. trên đường đi có rất nhiều diễm ngộ, lời này không sai, nếu đổi lại là trước kia, Dương Minh đương nhiên là mong chờ có chuyện xảy ra, nhưng bây giờ, hắn không hy vọng sẽ chọc phiền phức.
Nhưng mà, dù Dương Minh không muốn trêu chọc phiền phức, thì phiền phức lại cố tình tìm đến hắn. Sau khi mọi người dùng cơm xong, Vương Mi đẩy xe đến thu rác, lúc đi đến bên cạnh Dương Minh, hắn đưa hai hộp cơm không qua, Vương Mi nhận lấy rồi hỏi: "Thế nào, ăn no không?"
Đối với sự nhiệt tình của Vương Minh, Dương Minh cũng không thể không để ý đến, vì thế gật đầu nói: "Cảm ơn"
"Cảm ơn tôi làm gì? Muốn cảm ơn thì cảm ơn Nhạc Nhạc ấy" Vương Mi cười cười, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi tôi đã nói với Nhạc Nhạc, nói là anh vì muốn cảm ơn nên đã mời nàng đi ăn cơm, thế nào, có ý tứ chứ?"
Có ý tứ? wtf? Dương Minh dở khóc dở cười, nếu đổi lại trước kia, hay là không có bạn gái, thì hắn đương nhiên vui vẻ cùng mỹ nữ như Hoàng Nhạc Nhạc ăn cơm tối. Nhưng mà bây giờ, Dương Minh còn đang muốn trốn lẹ một chút, làm gì dám chủ động mời?
Nhưng mà, nếu Vương Mi đã nói như vậy, nếu mình cự tuyệt thì có vẻ cạn tình quá, vì thế nói có lệ: "Được, không thành vấn đề"
Đồng ý là một chút, còn đi ăn hay không lại là một chuyện khác, vì Dương Minh biết sau khi xuống máy bay, có thể gặp lại Hoàng Nhạc Nhạc là một chuyện quá xa vời, đồng ý trước, nếu đến lúc đó không thấy người, vậy thì cũng không thể trách mình nuốt lời được.
Nhưng không ngờ rằng, sau khi Vương Mi trở về, liền nói rằng là Dương Minh muốn mời Hoàng Nhạc Nhạc ăn cơm, nhất thời làm cho Hoàng Nhạc Nhạc xấu hổ đến đỏ mặt, chỉ là không từ chối thôi.
ấn tượng của Hoàng Nhạc Nhạc về Dương Minh cũng không tệ, cảm thấy hắn khác với những tên bu theo mình, ít nhất cũng thuộc loại đứng đắn.
Nếu Dương Minh mà biết được Hoàng Nhạc Nhạc coi hắn là người đứng đắn, không biết là nên khóc hay nên cười.
"Mình nói rồi, ở đây chỉ có cậu là không có bạn trai thôi, mình thấy anh đẹp trai trên khoang hạng nhất ấy cũng được, hay là, cậu thử với anh ấy xem?" Lưu Tiểu Nhiên bắt đầu dụ dỗ.
"Hắc hắc, nhưng mà, con mắt của Nhạc Nhạc nhà chúng ta cũng rất cao, không biết gia cảnh của người ta thế nào, có xứng với Nhạc Nhạc của chúng ta hay không?" Trần Ngọc đã kết hôn rồi, cho nên không suy nghĩ đơn giản như mấy cô bé này được, đẹp trai thôi thì chưa đủ, quan trọng chính là gia cảnh và điều kiện kinh tế.
"Ai, ai nói. em không cần mấy cái đó" Hoàng Nhạc Nhạc nghe Trần Ngọc nói như vậy, vội vàng phủ nhận.
"Vậy ý là, lần này cậu thật sự động tâm?" Vương Mi quyết tâm không buông tha.
"Mình đâu có. không phải do mọi người." Hoàng Nhạc Nhạc cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, có cảm giác giống như là bị lọt bẫy vậy.
Nhưng mà, mặc kệ là nói thế nào, thì ấn tượng của Hoàng Nhạc Nhạc về Dương Minh thật sự là không tệ, nếu hắn mời mình, Hoàng Nhạc Nhạc có thể vui vẻ cho hắn một cơ hội, dù sao cho dù không có tiến triển gì, thì cũng có thể làm bạn vậy.
Tuy rằng nói như vậy, nhưng Hoàng Nhạc Nhạc vẫn mãi mê suy nghĩ đi rửa tay, rồi sau đó trang điểm lại, làm cho mình thoạt nhìn càng xinh đẹp hơn.
Vốn ở đây chỉ có bốn chị em mà thôi, ngày nào cũng ở cùng nhau, ai mà không hiểu ai?
Vương Mi liếc mắt là có thể nhận ra sự thay đổi của Hoàng Nhạc Nhạc, liền trêu: "Nhạc Nhac, đang tính đi hẹn hò à? Trang điểm lại luôn nữa?"
Hoàng Nhạc Nhạc xấu hổ nói: "Mình đâu có, trang điểm lại có gì không bình thường? Chỉ là bảo trì hình tượng trước mặt khách thôi mà"
"Trời, cái này có liên quan gì đến mặt mũi? Không phải là hẹn hò sao?" Vương Mi nhún vai nói: "Lưu Tiểu Nhiên và bạn trai cũng đã ở chung rồi, chỉ có cậu thôi, ngay cả yêu cũng chưa biết!"
Hoàng Nhạc Nhạc bị nói đến đỏ mặt, nhưng mà, trong lòng nàng cũng muốn đi hẹn hò thật, vì thế cúi đầu, không để ý đến Vương Mi nữa, bắt đầu làm việc của mình.
Dương Minh làm gì biết mấy cái này? Hắn còn đang bận đi gặp Tô Nhã, cho nên máy bay vừa đáp xuống, hắn liền phóng xuống theo, dù sao lần này đi cũng không mang theo hành lý gì cả, đầu năm nay, chỉ cần có master card là cái gì cũng có =))
Sau khi chờ khách trên máy bay xuống hết, Hoàng Nhạc Nhạc mới rụt rè nhìn vào trong khoang hạng nhất, nhưng bên trong không có một bóng người! Sắc mặt của Hoàng Nhạc Nhạc lập tức thay đổi, người này muốn mời mình ăn cơm, sao máy bay vừa đáp xuống đất đã không thấy đâu?
Vương Mi và Lưu Tiểu Nhiên cũng nhìn ra Hoàng Nhạc Nhạc đang hờn giận, biết nàng đang giận dỗi vì không thấy Dương Minh, vì thế khuyên: "Nhạc Nhạc, đừng có gấp, hắn khẳng định là đang ở cửa chờ cậu đấy!"
Lưu Tiểu Nhiên cũng tiếp lời: "Đúng vậy, hắn không phải là nhân viên, sao có thể ở lại trong máy bay được chứ?"
Hoàng Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ một chút, cũng cảm thấy đúng, những người khách khác đều xuống máy bay rồi, Dương Minh sao có khả năng ở lại đây chứ, cho nên cũng dịu lại, nhưng mà ngoài miệng vẫn nói: "Ai muốn chờ hắn? Hắn muốn mời mình đi ăn cơm, mình còn không muốn đi nữa là!"
Lúc làm thủ tục, Hoàng Nhạc Nhạc cố ý kéo dài thời gian, sau một hồi lâu mới cùng Vương Mi đi ra ngoài, bạn trai của Lưu Tiểu Nhiên đã đến đón rồi, cho nên sốt ruột đit rước, còn chị lớn Trần Ngọc có chồng lại có con nữa, cho nên là càng sốt ruột về thăm con hơn.
"Mình nói cái này nha, mình thấy hắn rất tốt, nếu cậu không thích, thì cho mình đi" Lúc đi ra ngoài, Vương Mi trêu chọc Hoàng Nhạc Nhạc.
"Vậy tặng cho cậu, ai thèm đâu" Hoàng Nhạc Nhạc nói.
"Haha, nhìn đi, cậu tự thừa nhận rồi đấy!" Vương Mi cười to.
"Thừa nhận cái gì?" Hoàng Nhạc Nhạc sửng sốt.
"Thừa nhận là thích hắn!"
"Mình thừa nhận khi nào." Hoàng Nhạc Nhạc khó hiểu hỏi.
"Hắn cũng đâu phải của cậu đâu, cậu dựa vào cái gì mà tặng hắn cho mình?" Vương Mi chọc: "Cậu đó, khẳng định là trong lòng đã muốn hắn rồi, cho nên mới nói ra lời này"
"Mình. mình." Hoàng Nhạc Nhạc gấp đến độ đỏ mặt: "Còn không phải là do cậu nói sao? Mình căn bản là không có ý đó!"
Khi hai người đi ra đến cửa, cũng không nhìn thấy Dương Minh đâu cả, Hoàng Nhạc Nhạc tức không chịu nổi, sắp khóc rồi, nàng đã làm cái gì đâu mà bị người ta trêu chọc?
Từ trước đến giờ toàn là nàng cho người ta leo cây, lần này là đến phiên người ta cho nàng leo cây!
Nhìn thấy bộ dáng ấm ức của Hoàng Nhạc Nhạc, Vương Mi vội vàng khuyên: "Nhạc Nhạc, đừng giận, khẳng định là do chúng ta lâu quá, hắn chờ sốt ruột, nghĩ rằng cậu không muốn đi, cho nên đi trước rồi."
"Hừ!" Hoàng Nhạc Nhạc ủy khuất hừ một tiếng, nói: "Chúng ta đi!"
Bạn trai của Vương Mi cũng rất có tiền, vừa ra khỏi cửa, bạn trai của nàng liền đón nàng lên xe, còn Hoàng Nhạc Nhạc thì lên một chiếc BMW z9 khác.
"Sao thế? Không được vui?" Người lái chiếc BMW là một người đàn ông còn trẻ, quan tâm hỏi.
"Em không sao!" Mặc dù miệng thì nói không sao, nhưng mù cũng thấy được nàng đang có chuyện.
Quả nhiên, người trẻ tuổi kia vẫn tiếp tục hỏi: "Em gái, có phải là có người ăn hiếp em không? Nói cho anh hai nghe, anh hai nhất định sẽ đi trút giận cho em? Có phải lại là cơ trưởng của em nữa không?"
"Không phải ông ta. Lần trước anh răn dạy người ta làm sao mà đánh người ta bầm dập mặt mũi, anh nói hay quá, về sau sao em còn làm việc được?" Hoàng Nhạc Nhạc nói.
"Ai kêu hắn ta mắng em gái của anh!" Người trẻ tuổi không cho là đúng, nói: "Vậy em nói đi, em bị gì?"
"Em thật sự không sao mà." Tuy rằng Hoàng Nhạc Nhạc rất thân thiết với anh hai và anh cả, nhưng mà, tâm sự của con gái, sao mà có thể nói cho bọn họ nghe được?
Thấy Hoàng Nhạc Nhạc không chịu nói, người trẻ tuổi cũng không có biện pháp, nhưng mà, hắn ta có tuyệt chiêu, tính lát nữa sẽ gọi điện cho bạn của em gái là Vương Mi để hỏi thăm.
Còn thằng cô hồn kia, vốn là muốn xuống máy bay sẽ giáo huấn Dương Minh, nhưng mà, Dương Minh đã đi từ thời nào đến giờ rồi, tên cô hồn tìm nửa ngày cũng không gặp, không khỏi mắng: "Thằng khốn, mày chạy cũng lẹ đấy! Nhưng mà, lần sau đừng để tao gặp mặt, bằng không tao sẽ đánh gãy chân mày!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #798


Báo Lỗi Truyện
Chương 798/2205