Chương 797: Tiếp viên hàng không


Trừ gọi điện cho Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cũng gọi cho Lâm Chỉ Vận, Lâm Chỉ Vận thì nói hỏi nhiều làm gì, chỉ dặn Dương Minh cẩn thận một chút.
Cái này coi như là lần thứ hai Dương Minh xa nhà, lần đầu tiên đến Vân Nam, lần này đến Macao, về chuyện ra ngoài với Phương Thiên thì thuộc loại bí mật của bí mật rồi, không thể nói ra.
Nhờ Bạo Tam Lập đưa đến sân bay, sau đó Dương Minh một mình lên máy bay đến Macao.
Nếu đổi lại là một năm trước, ngồi trên khoang hạng nhất của máy bay, Dương Minh nhất định là hưng phấn không thôi, dù sao mức độ xa xỉ như vậy, ngay lúc đó với Dương Minh là một điều xa vời.
Nhưng bây giờ? Dương Minh hơi hơi nhắm mắt lại, tất cả đã trở nên bình thường, quá quen thuộc, Dương Minh không khỏi nhớ lại cuộc sống trước kia của mình, cũng có chút cảm khái.
Nếu có thể, Dương Minh vẫn muốn trở lại cuộc sống bình yên thanh thản trước kia, có mỹ nữ làm bạn, mặc dù không có tiền để tự do tiêu xài.
Thật ra, bản thân Dương Minh cũng không muốn làm bá chủ hắc đạo làm gì, hắn không có hứng thú với mấy cái này, khi nào thích hợp, hắn sẽ vứt bỏ tất cả, sống một cuộc sống đào nguyên thế ngoại cho rồi.
"Tiên sinh, xin hỏi ngài muốn uống gì?" Một giọng nói dễ nghe truyền đến, phá vỡ suy nghĩ của Dương Minh.
Dương Minh mở mắt ra, ngẩng đầu lên, thấy một cô gái mặc bộ đồ của tiêp viên hàng không đang đứng cạnh mình, bên người còn có một xe đồ uống.
Cô gái này có ánh mắt rất lớn, diện mạo phải nói là rất đẹp, nhất là khi mặc bộ đồ tiếp viên này vào, không khỏi làm cho người ta mê man, dù là Dương Minh cũng không khỏi sửng sốt, một lát sau mới nói: "Bia đi"
"Được, tiên sinh" Cô tiếp viên lấy một chia bia Tùng Giang đưa cho Dương Minh, ngọt ngào nói.
Dương Minh sở dĩ chọn bia, cũng bởi vì nhớ đến những lần nhậu trước kia của mình, muốn tưởng nhớ một chút.
Giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai làm cho tâm hồn của Dương Minh nhộn nhạo, nhưng mà, bây giờ Dương Minh cũng biết đây không phải lúc hái hoa ngắt cỏ, cho nên chỉ thản nhiên nói cảm ơn.
Hoàng Nhạc Nhạc nhìn thấy người con trai trẻ tuổi dường như đang có tâm sự này, cảm thấy rất kỳ quái, Hoàng Nhạc Nhạc rất tin tưởng vào tướng mạo của mình, đàn ông bình thường sẽ nhìn nàng đến chảy nước miếng, nhưng mà, người này lại không thèm liếc nàng một cái.
Nhưng mà, kì quái thì vẫn kì quái, Hoàng Nhạc Nhạc đương nhiên sẽ không vì chuyện này mà tức giận, khách của khoang hạng nhất bình thường đều xuất thân bất phàm, con mắt của người ta nhìn cao, thấy mình chướng mắt cũng là điều bình thường.
"Ai, con nhỏ này, thấy thằng nào đẹp trai là đưa bia, anh muốn uống sao cô em không đưa?" Một giọng nói làm cho người ta muốn cầm dép lên chọi vang lên, làm cho khách trên khoang hạng nhất đều quay đầu nhìn về hướng Hoàng Nhạc Nhạc.
Hoàng Nhạc Nhạc nhíu mày, nhưng mà bởi vì được huấn luyện chuyên nghiệp rồ, cho nên lập tức khôi phục lại bình tĩnh, mỉm cười nói: "Tiên sinh, ngài đã uống ba *** bia rồi, theo quy định là không được uống nữa, nếu không say xỉn sẽ rất nguy hiểm."
"Quy định? Ai quy định? Em quy định hay là mẹ em quy định?" Thằng này đỉnh đạc nói: "Anh thấy cô em tám phần là xuân tâm nhộn nhạo rồi"
Trên mặt của Hoàng Nhạc Nhạc lập tức xẹt qua một tia tức giận, nhưng mà, người đàn ông này nói đúng tâm sự của Hoàng Nhạc Nhạc! Quả thật là Hoàng Nhạc Nhạc có chút hảo cảm với Dương Minh, nhưng mà, chưa đến mức xuân tâm nhộn nhạo đâu.
"Tiên sinh, đây là quy định của công ty, xin ngài tuân thủ, nếu không chúng tôi có quyền mời ngài xuống máy bay" Hoàng Nhạc Nhạc nói vẫn rất khách khí, nhưng mà trong lời nói lại có sự cảnh cáo.
"Mời xuống máy bay? Hắc hắc, đang ở trên trời làm sao mời anh xuống? Có thể đẩy anh xuống một lần cũng được!" Người này không cho là đúng, cười to nói.
Dương Minh không kiên nhẫn ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô tiếp viên và người khách đang nói chuyện, người khác này nhìn giống mấy thằng cô hồn, mặt thì đỏ bừng, hiển nhiên là đã uống nhiều rồi.
"Mày, nếu còn lộn xộn, tao trực tiếp ném mày xuống" Dương Minh nói rất bình thản, nhưng tính uy hiếp trong lời nói thì.
"Haha, tiểu tử, đau lòng à, muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân?" Thằng cô hồn trừng mắt nói: "Mày đừng có lộn xộn thì có, thức thời thì ngồi yên đi, đừng tự làm phiền mình!"
Thằng cô hồn vừa nói xong, thì bên cạnh có hai tên cao to lập tức trừng mắt nhìn về hướng Dương Minh, hiển nhiên là cùng nhóm người với tên kia, nhưng mà, hai người này căn bản là không lọt vào trong mắt của Dương Minh, giống như là không tồn tại trong mắt của Dương Minh vậy.
Dương Minh liền chụp lấy cái *** bia ném về hướng tên cô hồn, tuy rằng thằng này phản ứng cũng nhanh, vội vàng ném qua, nhưng mà, do diện tích nhỏ hẹp, vả lại đang ngồi nửa, cho nên cái *** trúng ngay vai của thằng này, làm cho hắn kêu to thảm thiết.
"Mẹ nó, muốn chết!" Không đợi thằng cô hồn lên tiếng, hai tên to con bên cạnh đã cởi đai an toàn ra, đứng dậy muốn giáo huấn Dương Minh.
Đúng lúc này, vài người bảo vệ chạy đến, thì ra, là Hoàng Nhạc Nhạc thừa dịp hoảng loạn đã nhanh chóng gọi điện.
"Xảy ra chuyện gì? Hai người muốn làm gì?" Một bảo vệ vội vàng đẩy hai tên to con ấy về chổ ngồi.
Thấy bảo vệ đến, tên cô hồn và hai thằng kia cũng không dám hó hé nữa, nhưng mà, tên cô hồn chỉ vào mặt Dương Minh, nói: "Hắn dùng *** bia ném tôi"
"Hắn uống nhiều quá, tấm phần là do ảo giác sao ấy?" Dương Minh cũng ra vẻ vô tội, nói: "Chứ tự nhiên khi không tôi chọi hắn làm gì?"
Vừa rồi, lúc Hoàng Nhạc Nhạc trốn ở một bên gọi điện thông báo, tuy rằng không nghe thấy nàng nói gì, nhưng mà, có thể nhìn thấy, nàng chỉ nói là trên khoang hạng nhất có người uống nhiều gây chuyện, chứ không nói mình và tên cô hồn này phát sinh xung đột.
Người bảo vệ thấy Dương Minh không chịu thừa nhận, cũng không biết thật giả, vì thế xoay người hỏi một vị khách: "Vừa rồi là do người bên kia dùng *** bia ném người bên này sao?"
Người khách này ngồi gần tên cô hồn, nãy giờ trên đường đi, nghe tên cô hồn nói chuyện với hai tên bên cạnh rất không sạch sẽ, làm cho phiền lòng, cho nên nói rằng: "Không thấy có ai ném gì hắn cả, nhưng mà, từ lúc lên máy bay đến giờ hắn ta uống rất nhiều"
"Mẹ mày." Tên cô hồ vừa muốn mở miệng, thì lập tức bị một bảo vệ ngăn lại.
"Cậu dẫn hắn ta đến phòng y tế đi, cho uống thuốc giải rượu vào!" Người bảo vệ đi đầu nói với người khác.
Tên cô hồ tuy rằng không muốn, nhưng bị mạnh mẽ lôi đi, khách trong khoang hạng nhất đều không thích tên cô hồ này, cho nên không ai mở miệng nói giúp cho hắn.
Tên cô hồn bị lôi đi, hai tên to con muốn đi theo, nhưng mà, sau khi do dự một chút, cuối cùng ngồi lại, hai tên đều dùng ánh mắt nhìn chằm chằm Dương Minh, Dương Minh cũng chẳng để ý đến.
*** bia đã ném đi rồi, Dương Minh cười khổ một chút, tiếp tục nhắm hai mắt lại.
"Tiên sinh." Giọng nói của cô tiếp viên hàng không kia lại vang lên bên tai của Dương Minh: "Có cần lấy cho ngài một *** bia khác không?"
Dương Minh không mở mắt, chỉ khoát tay nói: "Không cần"
"Vừa rồi cảm ơn ngài, tôi là Hoàng Nhạc Nhạc, có gì cần có thể gọi tôi" Hoàng Nhạc Nhạc nói.
Lần này Dương Minh ngay cả khoát tay cũng lười luôn, trực tiếp" ừ" một tiếng.
Hoàng Nhạc Nhạc có chút buồn bực về thái độ của Dương Minh, người nào thế này? Nói chuyện với anh, mà ngay cả mi mắt cũng không mở? Nhìn thì có vẻ như anh giúp tôi, kì thật là tôi giúp anh mới đúng!
Nếu không phải tôi gọi nhân viên bảo vệ lên, thì hai người kia đã đánh chết anh rồi.
Còn muốn nói cái gì nữa, nhưng thấy Dương Minh đầu không chuyển mắt không mở, Hoàng Nhạc Nhạc cũng không còn cách nào, đành phẫn nộ trở về.
Dương Minh không mở mắt ra, không có nghĩa là hắn không thấy chuyện bên ngoài, chờ Hoàng Nhạc Nhạc đi rồi, hắn mới thở dài, nếu không phải trên người đang mang chuyện quan trọng, thì nói chuyện tào lao với em gái xinh đẹp này cũng tốt.
Một lát sau, tên cô hồn trở về, nhưng mà, sắc mặt đã bớt đỏ rồi, chắc là thuốc giải rượu có hiệu quả rồi, lúc đi qua bên cạnh Dương Minh, tên cô hồn hung tợn nói: "Tiểu tử, mày được lắm! Chờ đi!"
Tên cô hồn đã tỉnh táo rồi, không dám gây chuyện trên máy bay, nhưng mà, xuống máy bay rồi thì làm gì mà chả được?
Hoàng Nhạc Nhạc cắn răng tức giận trở về khoang công tác, mấy cô nàng tiếp viên khác nhìn thấy Hoàng Nhạc Nhạc, liền trêu đùa: "A, Hoàng đại công chúa mà cũng có lúc động tâm nha."
"Mình. mình động cái gì tâm?" Hoàng Nhạc Nhạc hoảng sợ, lắp bắp hỏi.
"Hắc hắc, ai biết đâu" Người vừa lên tiếng chính là Vương Mi, mấy cô gái này đều cùng làm trên một chiếc máy bay, cho nên quan hệ rất tốt, trực tiếp trêu đùa: "Tôi tên là Hoàng Nhạc Nhạc, có gì cần có thể gọi tôi."
Vương Mi lập lại lời của Hoàng Nhạc Nhạc, nhưng ngữ khí lại mang theo chút nũng nịu.
"Cậu. cậu nghe lén mình?" Hoàng Nhạc Nhạc cả kinh, nhưng mà lập tức nói: "Mình đâu có nói sai, vốn chúng ta phục vụ cho khách hàng mà"
"Sao mình không thấy cậu nói tên của cậu cho người khác nhĩ?" Một cô gái khác tên là Lưu Tiểu Nhiên cũng chọc: "Mình nhớ lần trước có một hành khách hỏi cậu tên gì, cậu lại nói mã số của cậu ra cho hắn ta biết, sao hôm nay lại làm vậy?"
"Mình. mình không nói cho hắn biết, thì hắn cũng có thể nhìn thấy trên bảng tên của mình vậy" Hoàng Nhạc Nhạc nói.
"Có gì cần. có phải là bao gồm cả nhu cầu sinh lý không?" Người nói lần này là Trần Ngọc, cũng là cô gái duy nhất đã kết hôn, cho nên nói chuyện cũng to gan hơn.
Chỉ một câu nói của Hoàng Nhạc Nhạc mà phải chịu sự tấn công dồn dập của đám chị em.
Cũng may, mọi người đều có việc riêng, chỉ nói chuyện vài câu xong liền tản ra, Hoàng Nhạc Nhạc vốn không có ý tứ gì với Dương Minh, nhưng bị các chị em nói như thế, cũng bắt đầu chú ý đến Dương Minh.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #797


Báo Lỗi Truyện
Chương 797/2205