Chương 791: Hắn điên rồi


"Bốp" kính chắn gió của chiếc xe bị Trâu Nhược Quang đập vỡ.
"Xe này của em?" Triệu Oánh đã thấy Dương Minh lái chiếc xe Jetta, nên nàng cho rằng Dương Minh đi xe này cũng không có gì ngạc nhiên. chẳng qua sao Dương Minh lại để mặc Trâu Nhược Quang đập xe mình?
"Không biết của ai cả" Dương Minh nói: "Ai, thật đáng thương"
"Đúng thế, em sao có thể như vậy. Chủ xe này thật đáng thương" Triệu Oánh nhíu mày nhìn Dương Minh với vẻ trách móc.
"Em không nói chủ chiếc xe này mà. Em nói hắn đó" Dương Minh chỉ vào Trâu Nhược Quang.
"Hả? Hắn? Hắn đáng thương cái gì?" Triệu Oánh có chút khó hiểu nhìn Trâu Nhược Quang đang hưng phấn đập xe.
"Chị lập tức sẽ biết mà" Dương Minh nói.
Trâu Nhược Quang đập xe vô cùng hào hứng. Người ra ngoài xã hội khác với kẻ chưa ra bao giờ. Trâu Nhược Quang hoàn toàn hành động theo cảm tính, làm việc không bao giờ tính đến hậu quả.
"Hắc, tao đập cho mày xem. Mày làm xe tao bị kéo đi, tao cũng không cho mày có xe đi" Trâu Nhược Quang vô cùng đắc ý.
"Ồ, giỏi đó. Có bản lĩnh thì cứ đập tiếp" Dương Minh cười cười.
Thấy vẻ mặt của Dương Minh lúc này, Trâu Nhược Quang hiểu nhầm tưởng Dương Minh đang đau lòng cho chiếc xe, vì thế càng đập mạnh hơn.
"Ai, tự làm bậy không thể sống" Dương Minh lắc đầu nói.
Trâu Nhược Quang nghe thấy Dương Minh nói thế còn tưởng đối phương tự trách bản thân.
"Mày sớm biết thế thì lúc trước đừng có mà làm"
"Đúng thế . cần gì như vậy. anh đúng là có bản lĩnh" Dương Minh gật đầu nói.
"Hả" Trâu Nhược Quang có chút kinh ngạc. hắn đang bực mình thầm đoán có phải thằng này điên không thì đột nhiên nghe thấy tiếng quát.
"Mẹ nó chứ. Thằng nào đập xe tao, không muốn sống hả?" Một tên to cao đang chạy về phía này thì thấy Trâu Nhược Quang giơ gạch lên định đập tiếp liền trợn mắt há mồm. hắn vung tay lên tát mạnh vào mặt Trâu Nhược Quang, đánh đối phương sang bên. Sau đó đau lòng nhìn chiếc xe bị đập không còn ra hình dạng, đưa tay vuốt ve đầy thương tiếc: "Xe yêu của tôi, sao em lại bị đập thành như vậy?"
Trâu Nhược Quang liền ngây ra mà ôm mặt. hắn nhìn tên to cao trước mặt rồi nói: "Anh . anh là ai?"
"Mẹ nó chứ, mày đập xe tao còn hỏi tao là ai?" đại hán quay đầu lại trừng mắt nhìn: "Sao mày đập xe tao?"
"Xe này của anh?" Trâu Nhược Quang càng thêm kinh ngạc. chẳng qua thấy đại hán đau lòng như vậy thì không phải là giả. Trâu Nhược Quang quay đầu lại nhìn Dương Minh thấy hắn đang lắc đầu ra vẻ vô tội. Trâu Nhược Quang liền hiểu rõ mình bị lừa rồi.
"Mẹ nó chứ? Mày không coi tao vào đâu hả?" đại hán tức giận nói: "Đây là món đồ duy nhất mà người anh em của tao khi bị giết lưu lại. Hôm nay mày đập hành như vậy, anh em của tao dưới đất sẽ không được yên ổn. Mẹ kiếp, tao không đập mày thành như vậy, anh em của tao sẽ thất vọng"
"A." Trâu Nhược Quang nghe đại hán nói vậy liền co người lại nói: "Tôi. tôi không biết . tôi tưởng xe này là của nó"
"Mày cho rằng? Sao mày không cho rằng mình là Ottmann?" đại hán châm chọc: "Chuyện hôm nay tao không để yên đâu"
"đại ca . tôi thật sự không biết mà, là hắn hại tôi. Đúng, chính là hắn bảo tôi đập" Trâu Nhược Quang lo lắng liền cắn ngược lại Dương Minh: "đại ca, tôi nhiều nhất chỉ là kẻ thực hiện nhưng hắn lại là chủ mưu. Anh tìm hắn đi"
"Cái gì?" đại hán nghe thấy có chủ mưu liền xoay người hỏi Dương Minh: "Hắn nói là thật phải không?"
"Hắn nói mà anh tin sao? Hắn nói hắn là Ottmann thì anh sẽ tin sao?" Dương Minh khinh thường nói.
"Mẹ nó chứ không cần biết. Mày coi như cũng tham gia, hôm nay đừng mong đi" Nói xong đại hán liền đưa tay định túm cổ Dương Minh.
"Hắc, oan có đầu nợ có chủ" Dương Minh túm cổ tay đại hán, lạnh lùng nói.
"Mày." đại hán vừa định mở miệng chửi người thì phát hiện tay mình bị Dương Minh túm lấy không thể động. hắn không khỏi có chút sợ hãi, do dự một chút rồi nói: "Đúng, việc này không liên quan đến anh"
"Hừ" Dương Minh hừ lạnh một tiếng rồi thả lỏng tay đối phương ra.
Đại hán biết người trước mặt không thể dây vào vì thế trút hết giận lên đầu Trâu Nhược Quang: "Mẹ kiếp, mày dám lừa tao? Đi"
Vừa nói đại hán liền xách Trâu Nhược Quang lên ném vào trong xe rồi rời khỏi hiện trường.
"Dương Minh, hắn ta có thể có chuyện gì không?" Triệu Oánh thấy đại hán hung ác như vậy liền có chút lo lắng: "Em làm vậy hơi quá thì phải?"
"Em làm gì chứ? Từ đầu đến cuối đều là hắn tự làm mà" Dương Minh cười nói: "Yên tâm, không chết được đâu. Tùy gia không phải ngồi không mà"
"Ồ" Triệu Oánh cũng biết năng lực của Tùy gia. Nghĩ đến Trâu Nhược Quang nói mình là người của Tùy gia thì đại hán cũng không làm khó. Chẳng qua nàng lại quên Trâu Nhược Quang không có quan hệ quá nhiều với Tùy gia.
"Chúng ta đi thôi" Dương Minh vừa nãy cầm tay Triệu Oánh, bây giờ liền không thèm bỏ ra.
Triệu Oánh do dự một chút định thoát ra nhưng cuối cùng không động, nàng ngoan ngoãn để Dương Minh kéo đi.
"Sao thế, ở đây không thoải mái sao?" Lên xe Dương Minh không thể cầm tay Triệu Oánh được nữa. Nếu còn cầm thì đúng là quái lạ.
"Không phải, chỉ là tên Trâu Nhược Quang kia quá phiền phức" Triệu Oánh bất đắc dĩ nói: "Lưu Tuệ San kia còn muốn hợp tác chị và hắn ta"
"Ha ha, như vậy không ở đây nữa, chúng ta về Tùng Giang thôi" Dương Minh cười nói.
"Ừ, chị gọi điện cho bố mẹ rồi chúng ta đi"
"Chị không muốn em đi gặp nhà đó. Nếu không phải mẹ chị nhất định sẽ khoe khoang"
Dương Minh gật đầu. hắn đúng là không có thời gian rảnh mà chạy đến phối hợp với Vương Quế Phân để bà ta huênh hoang. Hôm qua Dương Minh đã rất mệt.
Lễ tình nhân ở bên nhiều cô như vậy đúng là không phải quá dễ chịu.
Chẳng qua hai người khi đến Tùy gia thì đột nhiên phát hiện không biết nên đi thế nào. Tùy gia lần đầu đến đây nên không biết đường mà.
Dương Minh cũng như vậy, ngay cả cái bóng của Tùy gia cũng chưa thấy, còn không bằng Triệu Oánh.
Không còn cách nào khác là hai người dừng xe để Triệu Oánh gọi điện cho Vương Quế Phân.
Vương Quế Phân nghe nói Dương Minh đến liền cười tươi như hoa, cực lực yêu cầu Dương Minh đến Tùy gia. Triệu Oánh tự nhiên không chịu. Cũng may Triệu phụ cũng không muốn Vương Quế Phân khoe khoang liền kéo bà sang bên khuyên bảo. Lúc này Vương Quế Phân mới chịu thôi.
Chẳng qua khi Dương Minh đến đón bọn họ về thì bị Lưu Tuệ San và Bà ba kia hiểu lầm không dám lên, sợ bị bọn họ nói phá thân phận. Vì thế đều nhìn nhà Triệu Oánh với ánh mắt châm biếm.
Lên xe, Vương Quế Phân tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Đây là mắt chó không thấy người. Oánh Oánh, con làm mẹ mất mặt"
"Mẹ, chúng ta việc gì phải so đo với người ta cơ chứ? Nếu bọn họ xem thường chúng ta thì chúng ta sẽ không qua lại với bọn họ"
"Nghe thấy không? Đây là Oánh Oánh hiểu lý lẽ. Bà so đo với bọn họ thì có tác dụng gì?" Triệu phụ nói.
Dương Minh đang định lái xe rời đi thì thấy Bà ba kia đi ra. Nhìn thoáng qua xe của Dương Minh, bà ta giật mình vì không ngờ xe này là xe BMW.
Chẳng qua thời buổi này đầy cửa hàng cho thuê xe ô tô, ai biết có phải xe thuê hay không?
"Triệu Oánh, Trâu Nhược Quang đâu rồi? Sao không thấy cậu ta về cùng cháu?" Bà ba hỏi.
Dương Minh cười thầm vì tốc độ phản ứng của Tùy gia. Lâu như vậy mà không phát hiện ra thì có thể thấy địa vị của Trâu Nhược Quang ở Tùy gia này. Chắc là Tùy Quang Hanh nghĩ đến chiếc xe AudiA4 nên mới nhớ tới Trâu Nhược Quang.
"Ồ, là người kia hả?" Dương Minh không đợi Triệu Oánh mở miệng đã nói tranh: "Hắn ta nổi điên nên dùng gạch đập xe người khác. Bị người đó bắt đi rồi"
"Cái gì? Bị người bắt?" Bà ba kinh ngạc: "Rốt cuộc là như thế nào? "
"Tôi sao biết được? Tôi không biết anh ta thì sao hiểu bằng mấy người?" Dương Minh bĩu môi nói.
"Vậy xe của cậu ta đâu?" Bà ba hỏi.
"Đỗ sai quy định nên bị cảnh sát giao thông kéo đi rồi" Dương Minh nói: "Tôi cảm thấy đầu óc tên này có vấn đề. Mấy người dẫn hắn đến bệnh viện thần kinh xem sao. Tôi chưa thấy ai đỗ xe chỗ người ta ra vào siêu thị cả"
Bà ba nghe Dương Minh nói vậy liền ngẩn ra một chút. trong lòng cũng bắt đầu nghi ngờ có phải Trâu Nhược Quang bị điên không. Chẳng qua đây là chuyện của Tùy gia, bà ta cũng không thể xen vào. Vừa nãy Tùy Quang Hanh đột nhiên nhớ tới xe còn ở chỗ Trâu Nhược Quang nên mới nhờ Bà ba chạy đi hỏi.
"Không còn việc gì nữa chứ? Chúng tôi phải đi đây. Bà mau đi cứu anh ta đi" Dương Minh nói.
Bà ba không dám chậm trễ, vội vàng chạy về nói với Tùy Quang Hanh. Dương Minh khởi động xe, lái ra khỏi Tùy gia.
"Có chuyện gì thế? Trâu Nhược Quang bị điên sao?" Vương Quế Phân rất kinh ngạc mà nói: "Trước đó không phải vẫn ổn sao?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #791


Báo Lỗi Truyện
Chương 791/2205