Chương 790: Có bản lãnh thì mày


Dương Minh rất nhanh đến được Tĩnh Sơn. Đây là lần đầu đến đây, Dương Minh không khỏi thầm than nơi này rất phồn hoa náo nhiệt.
Theo chỉ điểm của Vương Quế Phân, Dương Minh lái xe đến thẳng siêu thị lớn nhất Tĩnh Sơn.
Tìm một lát mà không thấy chỗ đỗ, Dương Minh khôngt ểh không thầm than thu nhập người nơi này rất cao, mới sáng sớm mà đã có nhiều người đi xe đến đây mua sắm. Nếu là Tùng Giang thì không có nhiều xe như vậy.
Không còn cách nào nên Dương Minh chỉ có thể đi sang con phố khác, dừng xe rồi đi bộ về siêu thị. Dương Minh khinh bỉ việc dừng xe giữa đường hoặc lối dành cho người đi bộ. Dù là ở Tùng Giang, Dương Minh cũng không làm như vậy.
Mắt Dương Minh rất sáng nhìn cái là thấy xe AudiA4 của Trâu Nhược Quang. Bởi vì xe này đỗ giữa lối vào siêu thị, bên cạnh còn có tấm biển" Cấm đỗ xe"
Dương Minh không khỏi thầm mắng Trâu Nhược Quang. Không chỉ mình Dương Minh chửi thầm, khách đi qua cũng mắng chửi.
Dương Minh đi tới trước xe rồi nhìn vào trong thấy không có ai. Hiển nhiên Trâu Nhược Quang này đã cùng Triệu Oánh vào siêu thị. Dương Minh nghĩ có nên cho xe này chút gì không nhỉ?
Ví dụ như xịt lốp xe hay phá khóa cửa gì đó? Về phần phá phanh xe thì Dương Minh không dám làm. Chẳng may lát nữa Triệu Oánh ngồi xe này về thì đúng là.
Dương Minh đang suy nghĩ thì phía sau có người vỗ vỗ vai. Dương Minh quay đầu lại thì thấy là một cảnh sát giao thông.
"Có chuyện gì thế?" Dương Minh hỏi.
"Đây là xe của anh? Mau lái đi, không thể đỗ ở đây" cảnh sát giao thông nói.
"Không thể lái." Dương Minh có chút sửng sốt rồi bất đắc dĩ nói. xe này không phải của hắn, hắn lái đi thế nào?
"Không lái thì tôi viết hóa đơn phạt đó" cảnh sát giao thông tức giận nói.
"Anh cứ viết đi" Dương Minh gật đầu, không thèm để ý mà nói. Dù phạt cũng không phải Dương Minh trả tiền mà.
"Anh có thái độ gì vậy?" cảnh sát giao thông thấy Dương Minh không sợ bị viết giấy phạt liền tức tối: "Anh đỗ xe trái quy định, thái độ không đúng, tôi có quyền mang xe của anh đi đó"
"Ồ" Dương Minh nhìn xe Audi rồi nở nụ cười âm hiểm mà nói: "Được, có giỏi thì anh kéo đi"
"Được" cảnh sát giao thông vốn định dọa Dương Minh mà thôi nhưng ai ngờ người ta không thèm để ý. Vì thế hắn rút điện thoại di động ra gọi về trung tâm điều xe kéo.
Một lát sau một chiếc xe kéo hung hăng lái tới, cảnh sát giao thông nhìn Dương Minh rồi nói: "Tôi kéo đi đó?"
"Được, có bản lĩnh thì anh kéo đi" Dương Minh nói.
Cảnh sát giao thông thấy thái độ của Dương Minh như vậy liền không nói nữa. hắn vẫy xe kéo mang xe Audi khỏi nơi này. Dương Minh nhún vai thở dài một tiếng.
Dương Minh cũng chẳng muốn đi tìm người. Bây giờ là ban ngày lại trong siêu thị nên Trâu Nhược Quang cũng không dám làm gì quá đáng. Vì thế Dương Minh ngồi xuống ghế chờ ở ven đường đợi bọn họ.
Triệu Oánh muốn mau chóng mau đồ xong rồi đi, nhưng Trâu Nhược Quang lại hết nhìn đông lại nhìn tây, đi một chút lại dừng, còn đi đến chỗ cây cảnh.
"Em nhìn chậu cây cảnh này đẹp chưa. Sau này tôi kết hôn nhất định phải đặt mấy chậu cây cảnh trong nhà cho thêm sinh khí" Trâu Nhược Quang nói: "Vợ tôi phải có cuộc sống như quý phu nhân"
Trâu Nhược Quang chưa ra xã hội nên suy nghĩ rất nông cạn. Hơn nữa bình thường hắn hay xem phim nên tưởng rằng các cô gái đều thích như vậy. Vì thế hắn không ngừng khoe khoang cuộc sống thượng lưu.
Triệu Oánh không phải loại cô gái như vậy, hơn nữa cũng đã ra làm một năm nên sao không biết Trâu Nhược Quang đang khoe khoang. Mới đầu còn nể mặt họ hàng nên cho mặt mũi, nhưng bây giờ nàng không nhịn được nên ho khan một tiếng: "Chúng ta mau mua rồi về. mọi người đang đợi chúng ta về đó"
Trâu Nhược Quang thấy Triệu Oánh đang mất hứng liền ngậm miệng lại. Chẳng qua vẫn không bỏ cuộc. Khi đi qua quầy trang sức, hắn nói: "Triệu Oánh, em xem chiếc nhẫn này thế nào? Viên kim cương trên này lớn thật"
Triệu Oánh nhíu mày khó chịu nhìn theo hướng tay Trâu Nhược Quang chỉ. Chiếc nhẫn đúng là đẹp, viên kim cương khá to nhưng Triệu Oánh không có tâm trạng mà thưởng thức với Trâu Nhược Quang: "Cũng đẹp"
"Tôi mua tặng em nhé?" Trâu Nhược Quang vui mừng, hắn tưởng Triệu Oánh động tâm rồi.
Triệu Oánh đúng là động tâm nhưng phải xem ai mua tặng nàng. Nếu là Dương Minh mua thì nàng sẽ vui vẻ nhận. Nhưng Trâu Nhược Quang thì nàng không nhận.
"Trâu Nhược Quang, chúng ta chỉ quen biết sơ qua chưa đến mức bạn bè. Anh cảm thấy mua đồ cho tôi, tôi sẽ nhận sao?" Triệu Oánh nghiêm túc nói.
"Cái này. có gì đâu. Chỉ cần em thích thì tôi mua tặng em. Em coi tôi là bạn là được mà" Trâu Nhược Quang nói.
"Được rồi, tôi muốn đi mua ga trải giường. Anh muốn đi thì đi với tôi, không muốn thì thôi. Nhưng tôi không muốn nghe mấy lời đó nữa" Triệu Oánh bực bội nói.
Trâu Nhược Quang nghe Triệu Oánh nói vậy liền rất xấu hổ. hắn chỉ có thể ngượng ngùng theo sau Triệu Oánh.
Mua ga trải giường xong, Triệu Oánh không thèm để ý đến Trâu Nhược Quang mà trực tiếp đi xuống thang máy. Trâu Nhược Quang đi theo phía sau vẻ mặt rất khó chịu. hắn đang thầm đánh giá phản ứng vừa rồi của Triệu Oánh. Tại sao nghe xong lời mình nói, Triệu Oánh lại không động tâm?
Ra khỏi siêu thị, Trâu Nhược Quang vừa rút điều khiển ra thì đột nhiên phát hiện không thấy xe của mình đâu cả. hắn hoảng hốt hỏi người đi đường: "Xe tôi đâu, xe tôi đâu?"
Triệu Oánh thấy Trâu Nhược Quang như vậy, trong lòng càng thêm coi thường. So với Dương Minh thì tên này kém quá xa.
"Triệu Oánh" Dương Minh đứng dậy vẫy tay gọi Triệu Oánh.
"Dương Minh" Triệu Oánh đang nghĩ đến Dương Minh thì đột nhiên nghe thấy giọng của hắn, nàng rất vui. Triệu Oánh đưa mắt thì thấy Dương Minh đang vẫy mình. Vì thế không thèm để ý đến Trâu Nhược Quang, vội vàng chạy đến bên đó.
Trâu Nhược Quang vừa nãy đã hơi bực mình vì Triệu Oánh không để ý đến, bây giờ không thấy xe đâu nên tâm trạng càng bực bội. Bây giờ nghe thấy một người đàn ông gọi Triệu Oánh, mà Triệu Oánh lại cao hứng chạy đến đó, Trâu Nhược Quang vô cùng tức tối. Hắn chạy đến chỗ Dương Minh rồi chỉ vào mặt đối phương mà nói: "Anh là ai?"
Trước đây Trâu Nhược Quang theo đuổi Trần Mộng Nghiên và gặp Dương Minh một lần nhưng hắn sao nhớ được. Cho nên hắn chỉ cảm thấy Dương Minh quen mắt mà thôi.
"Tôi là bạn trai của Oánh Oánh. Sao, có gì ư?" Dương Minh cười ha hả cầm tay Triệu Oánh.
"Bạn . bạn trai?" Trâu Nhược Quang sửng sốt, hắn lập tức nhìn Dương Minh.
Dương Minh không thèm để ý đến hắn, nói xong liền quay sang nói với Triệu Oánh: "Xe ở ngoài kia, chúng ta đến đó đi. Không giống tên này, đỗ xe giữa đường nên bị cảnh sát giao thông kéo đi rồi"
"Cái gì, xe tôi bị kéo đi?" Trâu Nhược Quang nghe Dương Minh nói thế càng thêm sợ hãi. Xe này không phải của hắn mà là của Tùy Quang Hanh, về kiểu gì cũng ăn mắng. chẳng qua hắn thấy không đúng, bên cạnh có mấy chiếc xe chỉ bị giấy phạt mà không kéo đi, nên có chút khó chịu mà nói: "Sao lại kéo xe tôi đi?"
"Ồ, lúc đó tôi đứng cạnh xe thì một cảnh sát giao thông tới bảo tôi lái xe đi. Tôi nói không thể lái đi được. Sau đó hắn nói muốn viết giấy phạt, tôi nói cứ viết. hắn liền tức giận và sai người kéo xe đi" Dương Minh ra vẻ đồng tình với Trâu Nhược Quang.
"Mẹ nó chứ" Trâu Nhược Quang vừa nghe liền tức giận. chẳng qua Dương Minh đã kéo Triệu Oánh đi ra xe.
Trâu Nhược Quang tức giận đuổi theo Dương Minh thì đột nhiên nhớ đến đối phương đi xe tới đây. Mà lúc này Dương Minh và Triệu Oánh đang đi về phía một chiếc xe cũ nát. Trâu Nhược Quang liền cho rằng đây là xe của Dương Minh. Hắn chạy tới đá mạnh vào xe rồi mắng: "Mẹ mày, xe rách này mà mày đi không biết xấu hổ sao? Mày làm xe tao bị kéo đi, tao cũng cho mày đẹp mặt. Có tin tao đập nát xe của mày không?"
Dương Minh kinh ngạc nhìn Trâu Nhược Quang. Hắn có chút khó chịu vì đối phương đập xe? Chẳng qua liền hiểu được Trâu Nhược Quang đang hiểu lầm.
Vừa nãy khi Dương Minh và Triệu Oánh nói chuyện liền chỉ xe mình ở bên này. Bây giờ mình lại đi về phía này, bảo sao Trâu Nhược Quang không hiểu lầm. thực ra xe Dương Minh đỗ ở đường bên kia cơ.
Dương Minh cười thầm trong lòng, nhìn xe rồi nhìn Trâu Nhược Quang: "Được, có bản lĩnh thì đập đi"
"Mày cho rằng tao không dám đập? Ông đập nát xe mày. Xe cũ nát này mà cũng dám lái đi ư" Trâu Nhược Quang tưởng Dương Minh nghĩ hắn không dám làm liền tức tối. Hai mắt nhìn chằm chằm xung quanh. Hắn thấy có một viên gạch gần đó liền khom lưng nhặt lên.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #790


Báo Lỗi Truyện
Chương 790/2205