Chương 789: Mưu kế thành công


"Tách" đèn trong phòng được bật lên. Ánh sáng chói mắt làm Tiếu Tình hoảng hốt. Tiếu Tình còn chưa kịp có phản ứng thì nghe thấy Tôn Khiết đắc ý nói: "Ban ngày chị nhìn em, bây giờ em phải xem chị một chút thì mời công bằng"
Dương Minh đã sớm nhận ra Tôn Khiết có động tác nhưng hắn không ngăn cản mà để mặc nàng nghịch ngợm.
Hai người bọn họ nếu đồng lòng thì Dương Minh đúng là thua. Nhưng tình huống bây giờ chính là điều mà Dương Minh mong thấy.
Tiếu Tình vội vàng kéo chăn để đắp lên người nhưng lại phát hiện không chạm được vào chăn. Thì ra Tôn Khiết đã sớm chuẩn bị bằng cách kéo chăn hết về phía mình.
Bật đèn xong, Tôn Khiết không đi xem ổ khóa đã hỏng chưa, cứ cười hì hì nhìn chằm chằm Tiếu Tình từ trên xuống dưới.
Tiếu Tình đúng là rất xấu hổ. mình và Dương Minh làm chuyện này không ngờ còn có người đứng bên xem.
Tiếu Tình lấy hai tay che mặt nhưng chẳng có tác dụng gì. Hơn nữa Dương Minh còn nhanh thêm vài phần làm cho Tiếu Tình không ngừng giãy dụa, trong miệng không nhịn được phát ra tiếng rên nho nhỏ.
Phản ứng tự nhiên của cơ thể làm Tiếu Tình muốn ngừng không được, nhưng trong lòng lại vô cùng xấu hổ. Ban ngày mình chỉ thoáng nhìn rồi lập tức lui ra. Bây giờ Tôn Khiết này thì hay rồi, bật cả đèn lên mà nhìn.
Chẳng qua việc này kích thích khiến Tiếu Tình rất nhanh lên đỉnh, cơ thể mặc dù không chịu nổi nhưng Tiếu Tình vẫn cố gắng chịu đựng bò dậy nhìn Tôn Khiết đang cười rất vui vẻ liền nghiến răng nghiến lợi kéo cô ta xuống giường. Tiếu Tình nói với Dương Minh: "Đến Tiểu Khiết"
Dương Minh có chút kinh ngạc. hắn không ngờ Tiếu Tình lại giúp mình hạ Tôn Khiết. Đúng là khi phụ nữ mất đi lý trí thì việc gì cũng dám làm.
Tôn Khiết đang đắc ý thì bị Tiếu Tình kéo xuống giường. Nàng muốn vùng lên nhưng Tiếu Tình đã đè chặt mà nói: "Bây giờ đến lượt chị xem em"
Tôn Khiết sợ hãi. Nàng nhớ lại vừa nãy mình hơi quá, bảo sao Tiếu Tình không thẹn quá hóa giận. Lúc này Dương Minh đã lao tới nàng.
Tôn Khiết cuối cùng cũng biết thế nào là không có nghĩa sẽ bị làm thịt, vừa nãy mình còn cười người ta, bây giờ báo ứng rơi xuống đầu mình. Tôn Khiết thở dài một tiếng cam chịu.
Tôn Khiết cũng không ưỡn ẽo tránh né như Tiếu Tình, huống hồ hôm nay đã bị nhìn một lần, thêm lần nữa cũng chẳng sao.
Người đắc ý nhất chính là Dương Minh. Hai người phụ nữ trêu chọc nhau, người có lợi lại là hắn.
Chẳng qua kết quả cuối cùng lại không tốt cho mấy. Tiếu Tình và Tôn Khiết dù đứng cũng không chịu cùng nằm chung để ngủ với Dương Minh. Dương Minh bất đắc dĩ đành phải đá bay cửa rồi đi ra ngoài.
Sáng hôm sau Dương Minh rất ngạc nhiên đó là hai nàng Tôn Khiết và Tiếu Tình cười tươi vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra tối qua vậy.
Dương Minh không khỏi than thở phụ nữ đúng là quá kỳ lạ làm người ta không thể nắm bắt. hắn đang định đưa hai người về thì Tôn Khiết từ chối. Tiếu Tình cũng lên xe Tôn Khiết mà rời đi. Dương Minh thấy vậy không khỏi lắc đầu không biết chuyện tối qua có thực hiện nữa hay không?
Vội vàng ăn sáng rồi Dương Minh lái xe đến Tĩnh Sơn. Vương Quế Phân đã gọi điện tới giục mấy lần, nói Triệu Oánh đi với tình địch ra ngoài và giục Dương Minh mau tới.
Dương Minh có chút kinh ngạc, Triệu Oánh sao đi cùng tên đó? hắn cẩn thận hỏi mới biết là do đối phương bố trí.
Sáng hôm nay vừa thức dậy thì Lưu Tuệ San đã kêu than: "Kết hôn quá gấp nên rất nhiều thứ vẫn chưa mua được. Ví dụ như ga trải giường để thay cũng không có"
"Không phải chỉ là ga trải giường sao, lát đi mua là được chứ gì?" Tùy Quang Hanh không chút để ý.
"Ai đi mua? Anh đi mua ư?" Lưu Tuệ San tức giận nói.
"Anh đương nhiên không thể đi. Nhiều khách như vậy anh đi thì còn ra thể thống gì" Tùy Quang Hanh lắc đầu nói.
"Hừ, vậy thì sao bây giờ. Chẳng lẽ là em đi mua? Em cũng có nhiều bạn bè như vậy, em sao có thể đi?" Lưu Tuệ San nói: "Đúng rồi, hôm nay bạn thân hồi cấp ba của em là Tiểu Tống tới, em không thể đi được"
"Vậy thì thôi, ga trải giường không phải mới giặt vài hôm sao" Tùy Quang Hanh nói.
"Không được. Dựa vào cái gì mà em phải chấp nhận như vậy. Mà mới kết hôn đã bắt em phải nghe chuyện này thì sau còn có những việc gì nữa. không biết chừng anh coi em là đồ bỏ"
"Em nói linh tinh gì thế?" Tùy Quang Hanh nghe Lưu Tuệ San nói vậy liền hơi tức: "Nói chuyện cũng không được như vậy biết không? Cái đó có quan hệ gì với điều em nói?"
Vì thế mới sáng sớm hai người đã ầm ĩ khiến người thân và bạn bè đến xem. Sau đó mẹ của Lưu Tuệ San cũng chạy tới khuyên: "Tuệ San, đừng ầm ĩ nữa. Không phải chỉ là ga trải giường sao. Mẹ đi mua cho con là được chứ gì?"
"Mẹ, con không có ý đó. Chỉ là từ bé con đã thích sạch sẽ nên không muốn như vậy." Lưu Tuệ San có chút xấu hổ.
"Mẹ đi mua, đừng cãi vã nữa" Bà mẹ nói: "Hai vợ chồng mới có mấy ngày đã cãi nhau là sao. Ồ, đúng rồi hôm nay mẹ cũng không thể đi. Mấy bà chị của bố con hôm nay cũng đến, vậy để mai đi mua"
"Ngày mai . không được" Lưu Tuệ San nói.
"Đúng, Oánh Oánh, cháu có bận gì không?" Bà ba đột nhiên quay đầu lại nói với Triệu Oánh.
"Cháu? Không có chuyện gì" Triệu Oánh có chút sửng sốt.
"Hay là như vậy, cháu đi mua giúp Tuệ San mấy thứ được không? Phiền cháu" Bà ba hỏi.
Triệu Oánh thầm nghĩ dù như thế nào thì cũng là bề trên của mình. Bây giờ bà ba đã mở miệng nhờ thì nếu không đồng ý là không được rồi. Vì thế nàng vội vàng nói: "Vâng, cháu sẽ đi mau. Chẳng qua nếu không vừa lòng thì đừng trách cháu"
"Ai lại trách cháu" Bà ba cười nói: "Đúng, cháu không quen nơi này, tìm người lái xe cho cháu"
"Vâng" Triệu Oánh không hề suy nghĩ, gật đầu ngay.
"Để Trâu Nhược Quang đi. Cậu ấy là em họ của Tiểu Hanh. Cậu ta đi cùng cháu, bà cũng yên tâm" Bà ba vẫy vẫy Trâu Nhược Quang rồi nói: "Tiểu Quang lại đây. Cháu đi cùng Oánh Oánh mua đồ, có vấn đề gì không?"
"Không vấn đề gì ạ" Ngoài mặt thì Trâu Nhược Quang rất bình thường nhưng trong lòng cười tươi như hoa. Ý tưởng của anh họ mình quá tuyệt.
"Hả" Triệu Oánh có chút kinh ngạc. không ngờ bà ba lại bảo Trâu Nhược Quang đi với mình. Triệu Oánh liền định không đi nhưng trước mặt nhiều người như vậy nếu mình đổi ý thì không được. Người ta sẽ hỏi tại sao, mình nói thế nào bây giờ.
Triệu Oánh bất đắc dĩ gật đầu rồi cùng Trâu Nhược Quang đi ra ngoài.
Trâu Nhược Quang đã có bài học lần trước nên không quá ân cần với Triệu Oánh. Hắn theo lời Tùy Quang Hanh nói, thể hiện rất phong độ.
"Mời Triệu Oánh tiểu thư lên xe" Trâu Nhược Quang mở cửa chiếc xe AudiA4 rồi đưa tay ra mời.
Chiếc xe này là của Tùy Quang Hanh. Tùy Quang Hanh không phải là người kế thừa Tùy gia nên có thể đi xe này là tốt lắm rồi.
Triệu Oánh không có cách nào chỉ có thể mong mau mua đồ cho xong rồi về.
Lên xe Trâu Nhược Quang lái xe đến siêu thị lớn nhất Tĩnh Sơn. Chẳng qua tìm mãi vẫn không có chỗ đỗ xe, vì thế Trâu Nhược Quang liền dừng trước cửa siêu thị.
"Đỗ ở đây sao?" Triệu Oánh nhìn chỗ mà Trâu Nhược Quang đỗ, nàng nhíu mày. Đây là lối ra vào chủ yếu của mọi người, xe đỗ đó sẽ ảnh hưởng đến mọi người mà.
Chẳng qua những lời này của Triệu Oánh làm Trâu Nhược Quang hiểu sai. Hắn còn tưởng Triệu Oánh kinh ngạc vì mình đỗ như vậy nên cười nói: "Hắc, ở Tĩnh Sơn này xe của Tùy gia muốn đỗ đâu chẳng được. Nếu muốn thì dừng giữa đường dành cho người đi bộ cũng được"
Triệu Oánh thầm nghĩ người này đúng là không biết pháp luật là gì. nàng gặp kẻ có tiền nhưng chưa thấy ai kiêu ngạo như hắn.
Triệu Oánh không nói gì nữa không hắn lại khoe khoang. Nàng thầm nghĩ mau mua đồ cho xong. Vì thế nàng xuống xe đi vào trong siêu thị.
Trâu Nhược Quang khóa xe rồi không thèm để ý ánh mắt khó chịu của mọi người, hắn bước nhanh theo Triệu Oánh.
Triệu Oánh đi rồi, Vương Quế Phân liền gọi điện cho Triệu Oánh. Bà ta nói chuyện Triệu Oánh đi ra ngoài với Trâu Nhược Quang. Hơn nữa còn nói địa chỉ siêu thị cho Dương Minh biết, cả biển số xe của Trâu Nhược Quang để Dương Minh trực tiếp đến đó.
Dương Minh nghe lý do này liền biết đây là trò của Tùy Quang Hanh và Lưu Tuệ San. Nực cười, tân hôn sao không mua đủ đồ dùng? Nếu đã mua một bộ chẳng lẽ không mua thêm bộ nữa?
Chẳng qua nghe thấy cái tên Trâu Nhược Quang, Dương Minh thấy hơi quen nhưng không nhớ đã nghe ở đâu. Trâu Nhược Quang này chỉ là em họ của Tùy Quang Hanh, dù có xung đột với hắn thì Tùy gia cũng không ra mặt.
Nhưng dù cho Tùy gia Tùy Quang Khải ra mặt cho Trâu Nhược Quang, Dương Minh sẽ sợ hắn sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #789


Báo Lỗi Truyện
Chương 789/2205