Chương 786: Tạm biệt


Dương Minh vội vàng gọi cho Lam Lăng, kết quả bên kia truyền đến thông báo đã tắt. Dương Minh thở dài một tiếng, Lam Lăng đã đi được bốn tháng, không biết nàng học thế nào rồi.
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Dương Minh giật mình. Hắn tưởng là Lam Lăng gọi lại nhưng nhìn số thì ra là số máy lạ.
"Alo, ai đó" Dương Minh nghe điện.
"Tiểu Dương sao? Cô là mẹ Oánh Oánh" Đầu bên kia truyền đến tiếng của Vương Quế Phân.
"Cháu chào cô" Dương Minh lễ phép nói: "Cô tìm cháu có chuyện gì?"
"Là như thế này, cô không phải mang Oánh Oánh đến tham gia hôn lễ sao. kết quả bên này có người nhìn trúng Oánh Oánh, hôm nay hẹn Oánh Oánh ra ngoài. Cô nhắc nhở cháu đó, đừng để tình địch đoạt lấy cơ hội" Vương Quế Phân vẫn tin rằng chỉ có cạnh tranh mới thấy con gái mình quan trọng. Vì thế phát hiện có người theo đuổi Triệu Oánh, Vương Quế Phân liền thông báo cho Dương Minh.
Tuy nói người theo đuổi con gái là người Tùy gia, nhưng Vương Quế Phân không động tâm. Theo bà thấy thì thực lực của Tùy gia kém xa Dương Minh.
"Cô chờ chút, Triệu Oánh sao lại đi? Cô ấy có nói đi đâu không?" Dương Minh vội vàng nói.
"Oánh Oánh mới làm xong Báo ca nên rảnh rỗi vài ngày, vì thế đi cùng cô chú" Vương Quế Phân nói: "Đúng, ngày mai cô phải về, nhưng vé xe bây giờ không dễ mua"
"Như vậy đi cô, cháu đến đón cô chú" Dương Minh sao không nghe ra ý của Vương Quế Phân.
"Vậy ư? Vậy có phiền cháu không?" Vương Quế Phân giả vờ khó xử.
"Không sao ạ, sáng mai cháu tới đó" Dương Minh nói.
"Cháu đến sớm một chút. Oánh Oánh nhớ cháu đấy" Vương Quế Phân nói.
Triệu Oánh nhớ mình? Dương Minh kiinh ngạc không biết nói gì.
"Vâng." Dương Minh khó hiểu dập máy. Hắn ưỡn người thầm nói hôm nay đúng là mệt mỏi.
Khoác áo khoác ngoài, Dương Minh đi ra ban công nhìn xuống dưới. Tùng Giang là nơi mình đã sống gần 20 năm. Dương Minh định hút thuốc thì mới phát hiện bật Lửa không biết vứt đâu rồi.
Dương Minh bất đắc dĩ bỏ thuốc lại vào bao.
Dương Minh đột nhiên nhạy cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm vào mình. Hắn đột nhiên quay đầu lại thì thấy Thư Nhã đang đứng ở một ban công khác nhìn mình.
Dương Minh có chút sửng sốt. hắn thầm nghĩ tầng này không phải chỉ có mình mình sao? Chẳng qua hắn liền hiểu ra, Thư Nhã cũng ở trên tầng đỉnh. Mà tầng mình ở đúng là cao hơn tầng Thư Nhã. Nhưng vị trí của mình là đại sảnh nên ngang với phòng của Thư Nhã.
"Sao cô vẫn chưa ngủ?" Dương Minh thấy Thư Nhã liền thở phào nhẹ nhõm.
"Anh không phải cũng chưa ngủ sao? Anh đến đây sao không sang thăm tôi?" Thư Nhã bình tình nói, không biết nàng rốt cuộc suy nghĩ cái gì.
"Tôi cũng mới tới, hơn nữa cũng nghĩ cô đã ngủ"
Dương Minh và Thư Nhã chỉ là quan hệ bạn bè bình thường. Cho nên hắn không thể cứ đến Thiên thượng nhân gian là đi thăm Thư Nhã được.
"Nói chuyện với tôi chứ?" Thư Nhã nháy nháy mắt với Dương Minh.
"Bây giờ ư? Muộn rồi, để hôm khác đi" Cái này đúng là làm khó Dương Minh.
"Sao thế, cùng bạn gái đến đây sao?" Thư Nhã cười nói.
Dương Minh bất đắc dĩ. Hắn nhìn đồng hồ, sau đó nói: "Được, vậy ngồi xuống một lát"
"Vậy anh sang đây, tôi mở cửa cho anh" Thư Nhã vui vẻ nói.
"Không cần, tôi từ đây sang bên đó" Dương Minh nói xong liền nhảy ra khỏi ban công trèo sang bên phòng Thư Nhã như người nhện. không lâu sau đã đến trước mặt Thư Nhã.
"A, anh đúng là giỏi. Để trộm tình thì tuyệt" Thư Nhã cười nói.
Dương Minh nghe xong chút nữa thì ngất. hắn cười khổ nói: "Cái này là để giết người đâu quan hệ gì với trộm tình?"
"Hôm nay anh có bận không?" Thư Nhã hỏi.
"Sao cô biết?" Dương Minh hỏi lại một câu.
"Đoán mà" Thư Nhã nói: "Ngày mai tôi phải đi"
"Ngày mai đã đi rồi ư?" Dương Minh có chút sửng sốt. hắn cũng không chú ý lịch trình của Thư Nhã.
"Ừ, ngày mai phải đi Macao, sau đó lại về đại lục nhưng không phải Tùng Giang" Thư Nhã nói: "Cảm ơn anh đã tiếp đón tôi trong thời gian qua. Tôi rất vui"
Dương Minh đang buồn bực Thư Nhã sao muộn vậy còn tìm mình nói chuyện, thì ra là muốn tạm biệt mình. Trong lúc nhất thời hắn không khỏi nhớ đến cảnh mình gặp Thư Nhã.
Lại nghĩ đến bí ẩn luôn bao vây lấy mình, Dương Minh có chút tiếc nuối. Hắn không thể nào liên lạc Thư Nhã và Tô Nhã với nhau. Nhưng có những điểm hai người lại rất dễ liên quan với nhau.
Nghĩ mãi không thông, Dương Minh cũng chỉ có thể nghĩ nó là điều không thể giải thích.
"Lời tạm biệt thì tôi không nói. Chẳng qua nếu có gì cần thì cô cứ gọi cho tôi" Dương Minh thở dài nói.
"Hì hì, xem ra anh coi tôi là bạn tốt thì phải?" Thư Nhã cười nói.
"Nói ra thì tôi phải vinh dự mới đúng. Có ngôi sao làm bạn, tôi rất đáng tự hào mà" Dương Minh cũng cười nói: "Tôi thì kém quá xa. Cô nói ra thì cũng không ai biết tôi là ai"
"Tại sao lại phải nói ra. Cứ ghi nhớ trong lòng là được mà" Thư Nhã không chú ý vấn đề này. Nàng lấy một hộp quà nhỏ trên bàn đưa cho Dương Minh: "Tặng anh"
"Quà lễ tình nhân ư?" Dương Minh có chút kinh ngạc mà nói: "Cô không phải thầm yêu tôi đó chứ?"
"Đúng đó, vậy thì sao chứ?" Thư Nhã cười cười rồi nói: "Về anh mới được mở ra đó"
"Được" Dương Minh gật đầu nói: "Tôi không biết cô sẽ đi, vậy quà tạm biệt để sau nhé"
"Không sao mà. Hì hì" Thư Nhã nói: "Được rồi, anh về sớm đi nếu không bạn gái lại sốt ruột"
Dương Minh có chút xấu hổ. chẳng qua Thư Nhã nói là sự thật. bây giờ Tôn Khiết và Tiếu Tình chắc là đã tắm xong. Dương Minh đứng dậy trèo qua ban công về phòng mình.
Chẳng qua Dương Minh đánh giá quá cao tốc độ của Tôn Khiết và Tiếu Tình. Hai nàng vẫn chưa ra khỏi phòng tắm. Dương Minh thậm chí còn suy nghĩ hai người này có phải đang. gì đó trong phòng tắm.
Dương Minh định nhìn vào trong nhưng lại thôi. Nhìn trộm người phụ nữ của mình chẳng có thú vị gì cả.
Dương Minh gõ cửa, một lát sau bên trong truyền ra giọng của Tôn Khiết: "Ai đó? Có chuyện gì?"
"Mở cửa, tôi vào tắm" Dương Minh nói.
"Có giỏi thì cậu xuyên tường vào đi" Tôn Khiết nói.
Dương Minh gãi đầu nhìn cánh cửa mỏng manh này lại không thể mặt dày mà ra tay. Cách đó không xa có nhân viên phục vụ, tuy nói mình làm gì thì bọn họ không can thiệp nhưng vẫn không tiện.
Đúng lúc này thì Quách Kiện Siêu gọi điện tới: "Dương ca, có cần tôi gọi nhân viên phục vụ xuống không? "
Dương Minh nhìn mấy tên phía xa xa lại nhìn cánh cửa trước mặt, trong lòng hơi ngứa ngáy. Cuối cùng hắn cắn răng nói: "Được, tôi muốn đi nghỉ. Anh bảo bọn họ rút đi"
"Vâng, tôi sẽ báo bọn họ. Dương ca nếu cần gì thì gọi cho tôi" Quách Kiện Siêu nói.
Không lâ sau các nhân viên phục vụ nhận được tin nhắn rút đi. Bọn họ chào Dương Minh rồi đi xuống.
Chờ mấy người này đi, Dương Minh mới cẩn thận đặt tay lên khóa cửa phòng tắm. Vừa chạm vào thì cửa phòng mở ra. Dương Minh sợ hãi tay đưa ra mới kịp thu về một nửa. hắn thấy Tôn Khiết và Tiếu Tình đã đổi váy ngủ đi ra. Tiếu Tình thì không sao nhưng Tôn Khiết thấy tay Dương Minh ở giữa không trung liền trêu chọc: "Có phải là nghĩ đến chuyện xấu không thế? Chẳng qua nghĩ cũng vô dụng. Vừa nãy cửa khóa trái, cậu muốn kéo cũng không kéo được"
Dương Minh xấu hổ thu tay lại rồi nói: "Hai người tắm xong rồi hả? "
"Cậu không phải muốn tắm sao? Chúng tôi nhường chỗ đó" Tôn Khiết cười hì hì mà nói.
Dương Minh thầm nghĩ cô không phải không biết tôi muốn tắm chung sao? Chẳng qua đến nước này Dương Minh chỉ có thể hậm hực vào trong rồi đóng cửa. Chẳng qua hắn không khóa vì nghĩ Tôn Khiết và Tiếu Tình đều không vào. Nếu vào thì càng tốt.
Ra khỏi phòng tắm Dương Minh gọi hai tiếng nhưng không thấy ai. Hắn nhìn lên lầu thì thấy cửa một phòng có tấm biển đừng làm phiền. Dương Minh cười khổ một tiếng.
Dương Minh muốn xem hai nàng có ngủ không nên dùng dị năng nhìn vào trong phòng. Chỉ thấy Tôn Khiết đang đứng trước cửa nhìn ra ngoài thông qua lỗ nhỏ. Tiếu Tình lại ngồi trên giường nhìn động tác buồn cười này của Tôn Khiết.
Dương Minh cười thầm trong lòng, xem ra Tôn Khiết đang quan sát mình. Vì thế Dương Minh không nhìn tới đó nữa, đi vào phòng khác. Đi vào rồi nằm xuống giường, đồng thời hắn cũng quan sát phòng bên.
Tôn Khiết tưởng Dương Minh sẽ lén lút đi tới phòng mình, như vậy sẽ dọa hắn một chút. Nhưng không ngờ Dương Minh lại sang phòng bên.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #786


Báo Lỗi Truyện
Chương 786/2205