Chương 785: Tin nhắn


"Nơi này đẹp thật" Dương Minh đứng đó rồi nói với Tôn Khiết và Tiếu Tình ở bên cạnh mình.
"Đúng thế, nơi này chắc là một trong những tòa nhà cao nhất Tùng Giang. Em xem, từ đây có thể thấy được vòng quay của khu giải trí" Tiếu Tình gật đầu nói.
Nói đến vòng quay, trong lòng Dương Minh hơi động. Đúng thế, mình và Lâm Chỉ Vận mới ngồi vòng quay mà.
"Đứng ở đây sẽ làm tâm trạng người ta trở nên thoải mái" Tiếu Tình nói.
"Không sai, con người khác nhau thì khi đứng ở cùng một địa điểm, tâm trạng cũng khá nhau. Ví dụ một người bình thường đứng ở đây sẽ rất kích động và mơ ước. Nhưng khi một người thành đạt đứng đây lại cảm thấy rất tự hào mà quan sát bên dưới" Quan điểm của Tôn Khiết luôn khác người bình thường.
"Chẳng qua rất nhiều lúc cho dù là người đứng đầu một thành phố đứng ở đây cũng không có cảm giác hơn hẳn. Giống như Tôn thúc – bố chị vậy, mặc dù đứng đầu Đông Hải nhưng lại có không ít kẻ thù mà?" Dương Minh có chút bất đắc dĩ cười nói: "Cảm giác này không tốt lắm. Nếu có thể thì không có cũng được"
"Cậu nói rất chính xác. Nhưng đôi khi không thể làm gì khác. Bố tôi nếu không nắm quyền lực trong tay thì Tôn gia chỉ có thể chạy mà thôi"
Tôn Khiết lắc đầu nói. nàng không quá đồng ý với lời Dương Minh nói.
"đương nhiên, trước khi có thực lực tuyệt đối thì có vài thứ không thể vứt đi" Dương Minh thở dài một tiếng: "Thực ra dù là nâng đỡ Bạo Tam Lập hay là Hầu Chấn Hám đều là thủ đoạn để bảo vệ mình mà thôi. Nhưng đây không phải cuối cùng. Hơn nưa tôi đang thử thay đổi thế lực này, để bọn họ hợp pháp hóa. Bây giờ xem ra hiệu quả cũng được. Tôi cảm thấy bên Đông Hải cũng có thể tham khảo một chút"
"Ý cậu là nói." Tôn Khiết mặc dù đã đoán được đôi chút nhưng vẫn hoảng sợ bịt mình. Nàng không thể tin nhìn Dương Minh.
Bố nàng dùng mấy chục năm mới làm được, Dương Minh mới bao nhiêu tuổi. Hơn nữa nhìn vẻ hời hợt của Dương Minh thì thấy không coi đây là thành công mà chỉ là một quá trình quá độ.
Bảo sao bố coi trọng cậu ta như vậy. Thì ra tình huống thật là như thế này. Lại nghĩ đến thái độ giữa Dương Minh với Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, Tôn Khiết liền hiểu ra.
Tiếu Tình không biết Dương Minh và Tôn Khiết đang nói gì. chẳng qua mơ hồ nàng cũng biết hai người đang nói chuyện khá bí ẩn. Tiếu Tình mặc dù không hiểu nhiều nhưng cũng không mở miệng nói. nàng định sau đó sẽ hỏi rõ Dương Minh.
"Đúng thế. Chị thấy đó, Bạo Tam Lập mở công ty bảo vệ đã có hiệu quả rất tốt. mặc dù cũng là trông coi địa điểm cho người nhưng lại lấy thân phận bảo vệ mà thực hiện, đây là ngành sản xuất hợp pháp" Dương Minh gật đầu nói: "Thực ra lúc đầu khi tôi tập hợp đám người này là để đối phó với Vương gia"
"Vương Tích Phạm?" Tôn Khiết cũng hiểu qua Vương Tích Phạm bị túm như thế nào. Chẳng qua hôm nay nàng mới biết nguyên nhân là do Dương Minh.
"Ừ là hắn" Dương Minh cười khổ nói: "Năm ngoái vì Trần Mộng Nghiên nên tôi và Vương Chí Đào – con Vương Tích Phạm có chút xung đột. Lúc ấy tôi chỉ là một học sinh cấp ba bình thường. kết quả bị Vương Chí Đào hại thiếu chút nữa ngồi tù. Lúc ấy tôi hạ quyết tâm phải trả thù. Cho nên sau này tôi mới thống nhất hắc đạo Tùng Giang. Mà tôi quen Bạo Tam Lập là ở trong trại tạm giam"
"Ngồi tù? Sao có chuyện này?" Ngay cả Tiếu Tình cũng không biết việc này nên hai nàng đều có chút kinh ngạc.
Tôn Khiết nghe Dương Minh nói không khỏi sợ hãi. Không đây một năm mà Dương Minh đã khống chế được hắc đạo Tùng Giang, hơn nữa còn quản lý rất tốt như vậy.
Lúc này Tôn Khiết mới hiểu suy nghĩ của bố. Tôn Hồng Quân dù sao đã từng đó tuổi nên kiểu gì cũng có ngày buông tay mọi việc. Khi đó sẽ có một vấn đề là phải lựa chọn người nối nghiệp.
Tôn Hồng Quân chỉ có mình Tôn Khiết, thằng cháu Tôn Chí Vĩ thì không thể dựa vào. Vậy sản nghiệp Tôn Gia sẽ do ai quản lý. Mặc dù Tôn Hồng Quân biết Tôn Khiết có thể đảm đương nhưng dù sao cũng là phận gái nên không trấn áp được nhiều thứ. Người bên dưới sẽ có ý đồ khác. Mà Tôn Chí Vĩ lại là kẻ ăn chơi sao có thể gánh vác trách nhiệm.
Lúc này Dương Minh đột nhiên xuất hiện đã giải quyết được mối lo của Tôn Hồng Quân. Một mặt Dương Minh không những là người mà con gái yêu, điều làm Tôn Hồng Quân kinh ngạc đó là thân phận của Dương Minh – kẻ khống chế hắc đạo một thành phố. Hơn nữa thủ đoạn và cách làm của Dương Minh làm Tôn Hồng Quân tán đồng. Đây là sự lựa chọn quá tuyệt. Tôn Hồng Quân đốt đèn cũng không tìm được.
Tôn Khiết lập tức hiểu suy nghĩ của bố, cũng hiểu tại sao bố coi trọng Dương Minh như vậy. Tôn Khiết không khỏi cười thầm trong lòng. Nếu bố biết đây không phải mục đích cuối cùng của Dương Minh thì sẽ nghĩ như thế nào?
Bảo bối mà bố coi trọng, nhưng không ngờ Dương Minh không coi vào đâu. Ngay cả thứ trong tay cũng chỉ coi là để quá độ.
Dương Minh đúng là không có ý phát triển trong hắc đạo. Nếu không hắn không để Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám mau chóng chuyển trắng. Dù sao cách gọi Lão Đại rất oai phong. Nhưng sau này nếu Dương Minh kết hôn với Trần Mộng Nghiên và có người điều tra thì sẽ liên lụy đến Trần Phi. Không biết chừng Trần Phi hiểu chuyện sẽ không gả Mộng Nghiên cho hắn.
Đây không phải điều Dương Minh muốn thấy. Cho nên Dương Minh cố gắng phát triển sự nghiệp, đồng thời cũng yêu cầu Bạo Tam Lập từ từ tẩy trắng.
Dù sao có mấy công ty như tập đoàn Danh Dương thì chẳng khác nào đã đứng vững gót chân trong tỉnh. Dù ai muốn động hắn cũng phải suy nghĩ kỹ.
"Cô gái trên xe tôi lúc nãy, hai người thấy chứ?" Dương Minh ngẩng đầu nói chuyện của mình:
"Cô ấy là Lâm Chỉ Vận, cô ấy và tôi là chuyện ngoài ý muốn. Nói như thế nào nhỉ, lần đó trong Thiên thượng nhân gian, Vương Chí Đào kéo tôi đi uống rượu. Lúc ấy tôi không biết hắn cho thuốc gì vào rượu, nhưng có lẽ là xuân dược. Lâm Chỉ Vận là người vô tội, bị Vương Chí Đào bắt đến để hãm hại tôi. Kết quả Lâm Chỉ Vận lại nói với cảnh sát tôi là bạn trai của cô ấy. Nếu không như vậy thì hôm nay tôi vẫn trong trại giam"
Tôn Khiết và Tiếu Tình vốn nghĩ cô gái trên xe kia là Dương Minh háo sắc nên cưa cẩm, không ngờ ở giữa lại là như vậy.
"Chẳng qua chuyện này đã là quá khứ. Vương Chí Đào ư. ha ha" Dương Minh không nói tiếp, nhưng vẻ mặt lạnh lùng của hắn đã đủ làm người ta đoán Vương Chí Đào có kết quả không hay.
Dương Minh nói xong liền quay đầu lại nói với Tôn Khiết: "Được rồi, điều chị muốn biết cũng đã biết rồi đó. Chị còn câu hỏi gì nữa không?"
Tôn Khiết lắc đầu. cho dù có thì trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra được. Tôn Khiết chỉ hiểu một chút: "Đúng là có vài điều nằm ngoài suy đoán của người khác. Bảo sao cậu làm việc lại kiêu ngạo như vậy. Ngay cả con của Âu Dương gia cũng đánh cho tàn phế mà bố tôi không hề lo lắng"
"Bố chị đương nhiên không cần lo lắng. Đông Hải, Tùng Giang, Cát Đốn đều nằm trong tay chúng ta. Cho dù chúng dồn hết hắc đạo tỉnh P đến đây thì chúng ta cũng không phải sợ" Dương Minh cười nói.
"Cái gì mà chúng ta?" Tôn Khiết chu miệng nói với Dương Minh: "Tôi chưa xác định quan hệ với cậu đâu đó"
"Không sao, bây giờ bố chị đã đồng ý mà. Bố chị cho rằng tôi và chị là người một nhà" Dương Minh nói: "Được rồi, không còn sớm nữa, chúng ta đi tắm rồi nằm trên giường nói chuyện"
Dương Minh không nói gì nữa. Nếu đã tới thì không lo hai người này chạy. Về phần tối nay thực hiện kế hoạch của mình như thế nào thì lát nữa rồi nói.
Dương Minh biết hai người phụ nữ tắm khá lâu nên hắn đi tới ghế ngồi nghỉ.
Lễ tình nhân năm nay quá bận rộn. Từ sáng đến tối đi với bốn cô gái. Mặc dù làm người ta hâm mộ nhưng lại rất mệt.
Dương Minh đột nhiên nghĩ đến Triệu Oánh – người phụ nữ làm mình xao động. Nhớ đến đêm đó, Dương Minh lại xúc động trong lòng.
Dương Minh do dự một chút rồi cầm điện thoại di động định nhắn tin cho Triệu Oánh như sau: "Chúc chị lễ tình nhân vui vẻ" chẳng qua nghĩ lại liền xóa đi đổi thành: "Người thương, lễ tình nhân vui vẻ. Dương Minh - người yêu em"
Dương Minh cũng không biết Triệu Oánh đã nói rõ với mẹ nên mới nhắn một tin như thật. Nếu Triệu Oánh hỏi thì mình có thể giải thích là để đối phó với mẹ nàng.
Dương Minh cũng nhắn tin đó cho Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Lam Lăng.
Chẳng qua Dương Minh nghĩ thầm Lam Lăng không cầm điện thoại di động nên không nhận được.
Không lâu sau Dương Minh nhận được tin nhắn. hắn mở ra thì rất kinh ngạc. Người đầu tiên nhắn tới không ngờ lại là Lam Lăng.
"Hì hì, em đợi cả ngày cuối cùng cũng được. Em rất vui vì anh không quên anh. Em có thể yên tâm ngủ rồi. Yêu anh, nhớ anh, Lam Lăng của anh"
Nhìn tin nhắn, trái tim Dương Minh rung lên. Cô bé này ngốc quá, không ngờ chờ mình nhắn tin đến tận lúc này.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #785


Báo Lỗi Truyện
Chương 785/2205