Chương 783: Gặp Tiểu Lộ


"Bao ca?" Tên mập kia nghe xong còn không hiểu: "Giờ này còn Bao Thanh Thiên?"
Đại Huy nhíu mày, thầm nghĩ, sao tên mập này thiếu i ốt thế nhĩ? Đang muốn khuyên vài câu thì thấy người tên là Vương Đạo lảo đảo đi tới, vừa đi vừa lớn tiếng nói: "Đại Huy, mày dẫn con nhỏ phục vụ ấy ra cho tao, nói chuyện với ông chủ của mày một tiếng!"
"Vương Đạo, ông uống say rồi, thôi trở về đi" Thân phận của Đại Huy bây giờ đã khác rồi, mỗi hành động của hắn đều liên hệ đến danh dự của công ty bảo an, cho nên không có khả năng không hài lòng chuyện gì là ra tay đánh người được, dù sao cũng đã có ghi rõ trong hợp đồng rằng, nếu khách hàng không làm chuyện gì quá đáng, hoặc không ra tay đánh trước, thì bọn họ sẽ không đánh người.
"Đại Huy, mày nói vậy là sao? Xem thường tao phải không? Sợ tao không trả đủ tiền? Ha là sợ gặp chuyện không may?" Vương Đạo không hề để ý, quay đầu lại nói với cô gái kinh: "Em đi theo anh, ngày mai anh sẽ cho em lên phim, em muốn đóng phim thì không phải chỉ cần vài lời là được rồi sao?"
"Người ta đã không muốn rồi, sao ông còn như thế?" Tiếu Tình không nhịn được, liền lên tiếng.
Vương Đạo nheo mắt lại đánh giá Tiếu Tình từ trên xuống dưới, không khỏi lộ ra ánh mắt mê ly, nhưng mà, nhìn thấy Tiếu Tình ăn mặc không bình thường, cũng không dám ba hoa, đành nói: "Chuyện này không liên quan đến cô, tôi muốn mang nàng ta đi, có quan hệ gì với cô"
"Nói cũng đúng" Dương Minh nhìn Vương Đạo, lạnh lùng nói: "Nhưng mà, ở Tùng Giang, không có ai có thể bắt người trước mặt tao! Đại Huy, đạp tên này văng ra cho tôi!"
"Dạ!" Trước đó, Dương Minh không nói, Đại Huy cũng không dám chủ trương, nhưng mà, nếu Dương Minh đã lên tiếng, vậy thì không cần phải kiêng kị nữa, nghĩ rằng cũng không liên quan đến mình, thì ông chủ và Báo ca cùng Hầu ca hẳn là sẽ không trách cứ mình!
Đại Huy vung tay lên, vài tên tiểu đệ trực tiếp lao lên, kéo tên Vương Đạo cùng tên mập kia lôi ra ngoài một cách dã man.
"Còn không cảm ơn Dương ca?" Đại Huy nói với cô gái: "Lần này nếu Dương ca không ra mặt cho cô, ông chủ mà biết thì sẽ không biết nói gì nữa!"
"Cảm ơn Dương ca!" Cô gái kia cũng không e dè, hào phóng ngẩng đầu lên, cười cười với Dương Minh, nhưng mà, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc: "Là Dương Minh?"
"Cô biết tôi?" Dương Minh trước đó đã thấy cô gái này quen mắt, nhưng mà nghĩ mãi cũng không biết là đã gặp ở đâu rồi, còn tưởng rằng do mình nghĩ nhiều, nhưng bây giờ nghe thấy cô gái này kêu tên mình, hiển nhiên là đã chứng minh cảm giác của mình là đúng!
"Là em, Kinh Tiểu Lộ!" Trên mặt cô gái lộ ra vẻ vui sướng.
"Kinh Tiểu Lộ?" Dương Minh nhíu mày, nghe có vẻ quen tai, nhưng cụ thể là ai thì hình như đã quên.
Thấy Dương Minh không nhớ ra, Kinh Tiểu Lộ vội vàng nhắc nhở: "Anh có nhớ không, anh đã đổ chén cháo lên đầu của em? Ở căn tin trường học!"
Dương Minh nhất thời nhớ ra Kinh Tiểu Lộ là ai rồi, nhưng mà lại rất nghi hoặc, bởi vì Kinh Tiểu Lộ trước mắt rất khác, phải nói là khác một trời một vực với Kinh Tiểu Lộ ở căn tin, người ở căn tin thì như con gà tây vậy, còn trước mắt thì thanh thuần xinh đẹp, nhưng mà, tính cách thì có vẻ giống giống, trước đó thì mở miệng ra đầy thô tục, hôm nay từ thô bạo nhất cũng chỉ là" bà" mà thôi!
Điều này làm cho Dương Minh rất nghi ngờ, hai người có phải là cùng một người không?
"Dương ca, lần trước anh giáo huấn em xong, em liền quyết định sửa sau, cũng đã chia tay với tên Lí Long kia, nhưng mà, anh yên tâm, hắn không chiếm được tiện nghi của em đâu!" Kinh Tiểu Lộ nhìn ra vẻ nghi hoặc trên mặt của Dương Minh, vì thế giải thích.
Yên tâm? Mình yên tâm cái gì? Có quan hệ gì với mình? Dương Minh khó hiểu lắc đầu, sau đó nói: "Sửa sai là chuyện tốt, nhưng mà, bây giờ cô vẫn đang đi học chứ? Nên lấy việc học làm trọng, công việc trong quán bar này có thể không làm, ở đây rất hỗn tạp"
"Không làm?" Kinh Tiểu Lộ ngẩng đầu lên, đáng yêu nhìn Dương Minh.
Dương Minh buồn cười, cô có làm hay không làm thì cũng đâu có liên quan đến tôi, nhưng mà, vẫn gật đầu nói: "Không làm" Không thể không thừa nhận, sau khi tẩy đi lớp hóa trang dày mấy chục tấn trên mặt đi, Kinh Tiểu Lộ vẫn rất đẹp.
"Nhưng mà, nếu không làm, thì em sống như thế nào? Em còn phải đóng tiền học, còn phải nuôi bà, hơn nữa, em còn phải lo cho cuộc sống, không thể làm kẻ ngốc suốt ngày chơi bời được!" Kinh Tiểu Lộ lộ ra vẻ khó xử, thầm nghĩ, anh bị ngốc hả, hay là khờ?
"Hay là, Dương ca, anh bao em đi? Em có thể làm tình nhân của anh" Kinh Tiểu Lộ bỗng nhiên nói.
Dương Minh xém tí bật ngửa ngay xuống sàn, tình nhân của mình? Tình nhân của mình không đủ hay sao?
"Sao thế, Dương ca, em sẽ nghe lời mà, sẽ làm một tình nhân ngoan ngoãn, thật mà" Kinh Tiểu Lộ nghiêm trang nói: "Hơn nữa, em còn là gái trinh, chị Hân Dao có thể làm chứng!"
"Ặc ặc." Dương Minh cứng họng, không biết nên nói sao, trên trán đầy mồ hôi lạnh: "Đừng có nói giỡn, nếu cô không có việc làm, thì cứ đi tìm Hầu Chấn Hám, để tôi kêu anh ta thu xếp công việc cho cô, không cần nhiều chuyện như vậy"
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý! Trừ Dương Minh và Tiếu Tình ra, tất cả mọi người ở đây đều khiếp sợ!
Đại Huy đương nhiên biết Hầu Chấn Hám là ai, Dương Minh lại nói là" kêu" Hầu Chấn Hám thu xếp công việc! đây chính là mệnh lệnh vậy, vậynoói rằng, địa vị của Dương Minh còn cao hơn cả Hầu Chấn Hám!
Tôn Khiết cũng giống như vậy, vốn đã có hoài nghi thân phận của Dương Minh, bây giờ lại nghe hắn nói như vậy , thì khẳng định rằng, Dương Minh nhất định là có thân phận bí mật khác.
Còn Kinh Tiểu Lộ, từ sùng bái trở nên rối mù, từ lần trước nàng đã có hảo cảm với Dương Minh rồi. Thật ra thì, tuổi thơ của Kinh Tiểu Lộ rất khổ, với một cô gái biết nhiều thứ mà lại không có chổ để dựa, nhất là một cô gái xinh đẹp, nếu trong xã hội này mà muốn sống yên ổn, không có được sự che chở mạnh mẽ, thì rất khó nói sẽ có kết quả như thế nào.
Mà Dương Minh xuất hiện, làm cho tâm hồn của Kinh Tiểu Lộ xao động không thôi, đây mới thật sự gọi là mạnh, chỉ có anh ấy mới có thể che chở cho mình, không để cho người khác ăn hiếp mình. Sau khi nghe Cát Hân Dao mơ hồ nói rằng, Dương Minh không thích loại con gái nhìn giống" gà" tây, sau đó lại nhìn thấy bộ dáng thanh thuần của Lâm Chỉ Vận , cho nên, Kinh Tiểu Lộ đã quyết tâm trở thành một cô gái giống như vậy.
Không lừa kẻ ngốc, vốn không có tiền để chăm lo cho gia đình cũng không có tiền để đóng học phí, Kinh Tiểu Lộ đành phải thông qua Cát Hân Dao tìm một công việc, làm công kiếm tiền, không ngờ vô tình lại gặp phải Dương Minh.
Vừa rồi, Kinh Tiểu Lộ nói ra những lời này, cũng không phải là tùy tiện nói, mà là đã có tính toán từ lâu, lúc này mượn cơ hội để nói ra. Nàng cũng không nghĩ rằng như vậy có thể làm cho Dương Minh hứng thú mình.
Tuy rằng Kinh Tiểu Lộ cảm thấy mình rất được, cũng không kém so với Lâm Chỉ Vận, nhưng Dương Minh là loại người nào, mỹ nữ bên cạnh nhiều như mây vậy, nói chi xa xôi, bên cạnh hắn bây giờ cũng có hai giai nhân tuyệt sắc rồi!
Kinh Tiểu Lộ vốn cảm thấy Dương Minh rất lợi hại, có thể quen biết với nhân vật lợi hại nhất Tùng Giang, nhưng bây giờ xem ra, không phải là quen biết? Mà giống như là ra lệnh thì đúng hơn.
Trong lòng Kinh Tiểu Lộ lập tức lung lay, vốn nàng chỉ có hảo cảm thôi, bây giờ càng trở nên kiên định hơn, nhất định phải làm cho Dương Minh mê mình, tuy rằng cái này không thực tế lắm, nhưng mà, có chí thì chắc chắn sẽ thành công thôi!
"Thật sao?" Kinh Tiểu Lộ biết, xem ra cuộc đời của mình đã thay đổi, sống thật lại có hiệu quả tốt như vậy, còn tốt hơn cả những lúc giả dạng lừa đảo.
"Đương nhiên là thật" Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Như vậy, để tôi gọi điện giùm cô, ngày mai cô cứ đến tìm gặp anh ta" " Anh thật sự là người tốt" Kinh Tiểu Lộ nói.
Dương Minh móc điện thoại ra, gọi cho Hầu Chấn Hám, nói: "Đại Hầu sao? Tôi là Dương Minh đây. là như vậy, tôi có một người bạn, muốn vào làm việc trong công ty, anh an bài một công việc nào thoải mái một chút.được rồi, tôi kêu nàng ngày mai đi gặp anh, đúng rồi, tên là Kinh Tiểu Lộ"
Kinh Tiểu Lộ vui mừng sợ hãi, câu nói đầu tiên của Dương Minh đã giải quyết vấn đề công việc cho nàng, nhưng mà, đây không phải việc chính, mình và Dương Minh đã tiếp xúc như vậy, thì về sau còn sợ không có cơ hội gặp mặt sao?
Đến lúc đó, mình muốn lấy lý do gì mà không được? Lấy tháng lương đầu tiên ra đãi tiệc, hoặc là cái gì khác. nghĩ đến làm cho Kinh Tiểu Lộ cảm thấy vui vẻ.
"Được rồi, ngày mai cô đi tìm anh ta đi, nói là tôi giới thiệu" Dương Minh cúp điện thoại, nói với Kinh Tiểu Lộ.
"Cảm ơn Dương ca, Dương ca thật sự rất tốt" Kinh Tiểu Lộ đột nhiên hôn lên mặt của Dương Minh một cái.
Dương Minh nhất thời trợn mắt, sờ sờ mặt của mình, còn Kinh Tiểu Lộ thì cười đến run cả người.
Dương Minh thở dài, khoát tay áo, nói: "Đừng có gây chuyện nữa, hãy quý trọng cơ hội này đi"
"Dạ biết" Kinh Tiểu Lộ vui mừng nói: "Không có ý gì đâu, anh đừng hiểu lầm"
Mình hiểu lầm? Hiểu cái gì mà lầm? Dương Minh chán nản thở dài, nhưng mà nói cái gì cũng khó, ừ một tiếng cho qua, rồi cùng Tiếu Tình và Tôn Khiết rời đi.
Dương Minh đi rồi, Đại Huy nhìn Kinh Tiểu Lộ đang vui vẻ, thở dài nói: "Tiểu Lộ, cô thật sự muốn theo đuổi Dương ca?"
"Đúng thì thế nào?" Kinh Tiểu Lộ cũng thẳng thắn: "Chẳng lẽ tôi rất xấu?"
"Cái đó thì không phải, nhưng mà, chuyện này tôi cảm thấy không thể dựa váo sắc đẹp là được, cô tốt nhất là nên thương lượng với chị Hân Dao một tiếng, để tránh đi nhầm đường" Đại Huy khuyên.
"Tôi sẽ thương lượng" Kinh Tiểu Lộ gật đầu nói: "Huy ca, cảm ơn anh mấy ngày nay đã chăm sóc cho tôi, ngày mai tôi phải đi rồi."
"Chăm sóc cái gì, ha ha, chị Hân Dao đã dặn, tôi đương nhiên là phải coi chừng cô rồi? Chỉ là, tôi không phải là ông chủ, cho nên có nhiều lúc cũng không thể nói được, nên cô làm sai, tôi cũng chỉ có thể nghiêm khắc với cô" Đại Huy cười nói.
"Tôi biết mà, không sao đâu" Kinh Tiểu Lộ cười gật đầu.
"Mặc kệ là thế nào, Tiểu Lộ, về sau cô thành đạt, đừng quên Huy ca này!" Đại Huy nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #783


Báo Lỗi Truyện
Chương 783/2205