Chương 780: Lão đệ thành lão ca?


"Ngài chờ một chút, để tôi đi hỏi cho ngài" Người phục vụ do dự một chút, cảm thấy rằng chuyện này mình không thể làm chủ được, cho nên đi hỏi ý kiến thì tốt hơn.
Dương Minh gật đầu, sau đó phất tay.
Đương nhiên, loại chuyện này không cần phải xin ý kiến của ông chủ, bình thường chỉ xin ý kiến của quản lý hoặc người xem bãi này là được, bởi vì những người này có giao tiếp rộng, biết loại người nào không thể đắc tội.
"Huy ca, có một vị khách muốn lấy phòng đề dành" Người phục vụ nói với một người xem bãi tên là Huy ca.
"Ai thế?" Huy ca hỏi.
"Không biết, chưa từng thấy mặt, là người mới" Người phục vụ đáp.
"Dẫn tao đi coi" Huy ca đươngg nhiên là muốn đi nhìn thử xem.
Nhưng mới vừa đến cửa, Huy ca sửng sốt, lập tức tươi cười chạy lại nói: "Dương ca, hoan nghênh hoan nghênh, em kêu người chuẩn bị phòng cho ngài!" Nói xong, liền quay sang nói với người phục vụ: "Lấy phòng, tao tự mình dẫn Dương ca qua!"
Người phục vụ kia không dám chậm trễ, Huy ca có bối cảnh thế nào, người ở đây ai cũng biết rõ, người có thể được Huy ca tôn kính, hiển nhiên là không đơn giản, cũng may là khi nãy mình không nói ra cái gì đắc tội với người này.
"Cậu là?" Dương Minh cũng không biết người này, hồ nghi nhìn hắn.
"Dương ca, em là Đại Huy" Huy ca tự giới thiệu.
"Đại Huy?" Dương Minh nghĩ mãi vẫn không nhớ ra mình có quen người nào như vậy.
"Đúng vậy, trước kia em là lính của Tất Hải, Hải ca đó" Đại Huy nói.
"Là lính của Tất Hải, bây giờ làm ở đây?" Tuy rằng Dương Minh không biết hắn, nhưng có quan hệ như vậy, Dương Minh vẫn gật đầu với hắn, thân thiện hỏi.
"Đúng vậy, bây giờ em phụ trách bảo vệ quán bar này" Đại Huy gật đầu, từ khi Tất Hải kết bạn với Dương ca, địa vị thăng lên liên tục, giống như đang ngồi trên hỏa tiễn vậy, trong nháy mắt liền trở thành đại quan.
Tuy rằng thoạt nhìn hai người cũng chẳng khác gì nhau, Tất Hải trông coi ở Hoa Thương Văn Viên, còn hắn ta thì xem bãi tại quán bar này, nhưng trên thực tế là có khác biệt rất lớn.
Bên chổ của Hoa Thương Văn Viên bất luận là ưu đãi hay là nhân số đều hơn hẳn bên này, hơn nữa, nghe nói Hải ca còn có cả xe xin để lái nữa! Nhưng mà, Đại Huy cảm thấy như vậy đã đủ rồi, trước kia chỉ là một tên côn đồ, bây giờ trở thành lão đại một nơi, cũng đã rất tuyệt rồi.
Đương nhiên, ở giữa không thể thiếu sự đề cử của Tất Hải.
Bây giờ công việc của Đại Huy là trông coi quán bar này, nói một cách danh chính ngôn thuận thì chính là được công ty bảo an Danh Dương đưa đến làm đội trưởng bảo an, phụ trách vấn đề an toàn của quán bar.
Hai bên cũng có kí hợp đồng nữa, là hợp đồng lao động đàng hoàng.
Thật ra thì. ông chủ quán bar này cũng rất ưa thích phương thức này, tuy rằng cũng là xem bãi, nhưng mà chính quy hơn so với trước kia, ngoài ra, kỉ luật của đám đại ca cũng tốt hơn trước kia nhiều, không gặp phải nhiều phiền toái gì.
"Tốt, cứ làm cho tốt, có cơ hội sẽ còn được thăng tiến, vị trí của Tất Hải cũng không phải là điểm dừng!" Dương Minh nói: "Các người còn trẻ, về sau còn những vị trí quan trọng đang chờ các người"
"Cảm ơn Dương ca! Em nhất định sẽ cố gắng!" Đại Huy kích động nói.
Dương Minh nói ra những lời này, bản thân còn cảm thấy ngạc nhiên, khi nào thì mình trở nên quan trọng như vậy nhĩ?
Tôn Khiết và Tiếu Tình cũng rất ngạc nhiên, Dương Minh nói ra những lời khó hiểu quá trời, cứ như là một đại nhân vật vậy.
Đại Huy mang ba người vào trong căn phòng tốt nhất, được thiết lập sau lưng quán, cách đại sảnh cũng xa, hoàn cảnh vô cùng tốt.
"Dương ca, ngài uống cái gì?" Đại Huy không cần dùng phục vụ, mà tự mình cầm thực đơn đến đâyy hỏi.
"Uống cái gì đó nóng nóng đi, cái này tùy cậu chọn" Dương Minh không nhìn vào thực đơn, trực tiếp khoát tay nói: "Đây là chổ của cậu, cậu làm chủ đi"
"Vậy để em làm chủ, em đi chọn mấy món đặc sắc của quán!" Đại Huy gật đầu xác nhận.
Thực đơn trong mỗi quán đều có một nét đặc sắc riêng, cho nên Dương Minh cũng không biết điểm đặc biệt của quán này là gì.
"Dương Minh, thật không ngờ nha, mặt mũi của cậu lại lớn như vậy" Đại Huy đi rồi, Tôn Khiết mới kinh ngạc nói.
"Mặt mũi của tôi?" Dương Minh lắc đầu: "Làm gì lớn bằng mặt của đại tiểu thư Tôn gia Đông Hải chứ. Phỏng chừng nếu ở Đông Hải thì ông chủ quán cũng phải ra mặt nữa"
Tôn Khiết cười cười, Dương Minh nói quả thật rất đúng, ở Đông Hải, những người coi bãi không phải đều là người của mình sao? Những người này đều quen biết mình, cho nên, ông chủ quán ra kính rượu cũng không phải là không có khả năng.
Vừa dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Dương Minh nói: "mời vào!" Cửa liền được đẩy ra.
Vốn tưởng rằng phục vụ mang đồ uống vào, nhưng không ngờ lại là một ông mập khoảng hơn ba mươi tuổi, có cái bụng và nụ cười giống phật di lặc, vừa vào liền giới thiệu: "Bỉ nhân là ông chủ quán bar này, họ Chu, vị này hẳn là Dương lão đệ, hoan nghênh hoan nghênh, hôm nay mọi chi tiêu cứ tính lên người của tôi! Dương huynh đệ, tôi kính ngài một ly, có gì cần thì cứ việc tìm tôi, ngài cứ chơi vui vẻ!"
Nói xong, ông chủ Chu cầm lấy ly rượu nhỏ trong tay uống cạn một hơi, sau đó rời đi.
"Tôi nói, Dương Minh, vừa rồi cậu cố ý nói vậy phải không?" Tôn Khiết kinh ngạc nhìn Dương Minh, tại sao vừa nhắc ông chủ đến kính rượu, là ông chủ nơi này liền xuất hiện để kính rượu? Cái này không thể không làm cho người ta hoài nghi, có phải Dương Minh cố ý lót vàng lên mặt hay không?
Dương Minh cũng kinh ngạc, phất tay nói: "Đừng có nhìn tôi, tôi không biết ông ta! Tôi cũng không biết vì sao ông ta lại kính rượu tôi!"
"Thật sao?" Tôn Khiết hiển nhiên là không tin, nàng đang hoài nghi, đây có phải là do Dương Minh cố ý diễn trò, hoặc là cố ý biểu hiện năng lực trước mặt mình, nhằm chiếm lấy trái tim của mình hay không?
Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại tựa hồ không phải, bởi vì Dương Minh không phải là người nhàm chán như vậy, hơn nữa, chuyện hôm nay rất ngẫu nhiên, Dương Minh không có khả năng đoán trước rằng sẽ gặp mình, và chuẩn bị tốt như vậy.
Huống chi, đến quán bar này là ý kiến của mình đề xuất, cũng không phải là do Dương Minh đề nghị! Cho nên, Bộ não của Tôn Khiết lập tức trở nên bình tĩnh lại.
Cái này, chẳng lẽ là thực lực mà hắn che dấu? Hắn còn có thân phận lợi hại hơn sao? Nghĩ đến đây, Tôn Khiết quyết định điều tra Dương Minh thật tốt.
Ông chủ Chu vừa đi ra, Đại Huy cùng với người phục vụ trở lại, bung theo những món uống đặc biệt của quán, đặt lên trên bàn, sau đó nói: "Dương ca, thức uống này là do bartender đặc biệt pha chế, trên ly có đánh số, nếu ngài thấy thích loại nào, có thể trực tiếp kêu phục vụ đi làm!"
"Cảm ơn" Dương Minh gật đầu, sau đó hỏi: "Ông chủ của cậu biết tôi?"
"À, ông chủ của em, không quen biết ngài, chỉ là vừa rồi em có nói một cậu, nói ngài và Báo ca rất quen thuộc, cho nên ông ta đến kính rượu thôi" Đại Huy nói.
"Thì ra là vậy" Dương Minh bây giờ mới hiểu dược, ông chủ Chu vì sao lại đến kính rượu rồi, thì ra cũng bởi vì Bạo Tam Lập.
Nhãn lực của Đại Huy rất tốt, nhìn thấy Dương Minh không còn gì để hỏi nữa, liền vội vàng rời đi, chờ hắn đi rồi, Dương Minh mới nhún vai nói: "Thấy chưa, tôi nói rồi, tôi đâu biết ông ta đâu"
Tôn Khiết cũng lắc đầu, xem ra có vẻ mình nghĩ quá nhiều? Dương Minh cùng lắm là chỉ quen biết với Bạo Tam Lập mà thôi, cho nên ở Tùng Giang mới có chút mặt mũi như thế.
Ông chủ Chu có vẻ là người giỏi luồn cúi, bằng không cũng không thể mở một quán bar lớn như vậy, sao có thể bỏ qua cơ hội kết bạn với đại nhân vật được.
Đang lo không có cớ tiếp cận với Bạo Tam lập, thì rốt cục đã có cơ hội, ông chủ Chu liền cầm lấy điện thoại gọi choo Bạo Tam Lập.
"Ai vậy?" Bạo Tam Lập vừa mới từ Tân Đồng trấn về, nhìn thấy số điện thoại lạ gọi đến, liền trực tiếp hỏi.
"Là Báo ca sao?" Ông chủ Chu cần thận hỏi.
"Là tôi, ngài là?" Bạo Tam Lập bây giờ cũng là tổng giám đốc rồi, cho nên nói chuyện cũng rất lịch sự.
"Tôi là Tiểu Chu của quán bar Ma Vực!" Trước mặt Bạo Tam Lập, ông chủ Chu nào dám nói chữ" đại" ra chứ! Tuy rằng tuổi của mình lớn hơn Bạo Tam Lập nhiều, nhưng cái này không có quan hệ đến tuổi tác, dưới nhiều tình huống, bối phận đều dựa vào thực lực cả.
"Có chuyện gì sao?" Bạo Tam Lập hỏi.
"Là như thế này, haha, có một vị tên là Dương lão đệ, nghe nói là bạn của Báo ca, hắn ta đang ở trong quán, tôi cũng vừa biết là bạn của ngài, hôm nay quán đông khách quá, cho nên nếu có gì không hài lòng, mong rằng bao dung" ông chủ Chu đầu tiên là thỉnh tội, thật ra thì muốn tạo quan hệ với Bạo Tam Lập thôi.
"Dương lão đệ?" Bạo Tam Lập sửng sốt.
"Tên là Dương Minh!" ông chủ Chu cũng sửng sốt, còn tưởng rằng Đại Huy muốn dùng danh nghĩa của Báo ca ra lừa bịp, thầm nghĩ, cũng may là có gọi điện, nếu không là không biết gì cả.
Sắc mặt của Bạo Tam Lập lập tức trầm xuống, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: "Dương ca đang ở chổ ông?"
Bạo Tam Lập sở dĩ tức giận, cũng bởi vì ông ta kêu Dương Minh là Dương lão đệ, còn mình phải gọi là Dương ca! Ông là ai chứ, mà dám kêu là Dương lão đệ? Ý của ông là, còn có trên cả đầu của tôi? Còn hơn cả Dương ca?
Ông chủ Chu nghe Bạo Tam Lập nói xong, trong lòng nhất thời đổ mồ hôi lạnh, thầm nghĩ, tiêu rồi! Xem ra Dương Minh căn bản không phải là do Đại Huy lấy danh nghĩa của Báo ca ra lừa gạt, mà chính là nhân vật được Báo ca tôn kính!
Mình gọi là Dương lão đệ, mà Báo ca lại gọi là Dương ca, vậy mình đã đặt mình lên trên đầu của Báo ca rồi!
Ông chủ Chu cũng thuộc loại thông minh, lập tức hiểu được nguyên nhân tức giận của Bạo Tam lập, vì thế nói: "Báo ca, tôi không biết là Dương ca, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi"
"Chiêu đãi cho tốt vào, bằng không, hắc hắc, chọc giận Dương ca, không ai có thể bảo đảm đâu. Tôi cũng không thể, Hầu tổng cũng không thể!" Bạo Tam Lập nhẹ nhàng nhắc một câu.
Ông chủ Chu nhất thời toát mồ hôi toàn thân, cũng may là mình gọi điện đúng lúc, bằng không, lỡ như làm cho Dương ca không vui, chẳng phải là mình sẽ tiêu sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #780


Báo Lỗi Truyện
Chương 780/2205