Chương 772: Cuộc sống bức bách


Mặt Dương Minh sa sầm lại, bất đắc dĩ nói: "Chỉ Vận đi dạy thêm cho cậu không phải cũng vậy sao? Thời gian gần đây anh rất bận. như vậy đi, cậu không phải biết số điện thoại của anh mà, lúc rảnh có thể tìm anh, anh dạy cho chú mấy thứ"
"Vâng, tốt quá" Ngô Trung Kiệt vui mừng nói, đây là kết quả hắn muốn nhất.
Thực ra nó cũng không cần Dương Minh dạy thêm, vì học Lâm Chỉ Vận cũng được mà. Nó chỉ muốn học các thứ khác.
"Mấy người có vấn đề gì vậy?" Lúc này một cảnh sát giao thông thấy bên này tắng đường liền đi tới hỏi.
"Chúng tôi biết nhau, không có việc nên thử đâm xe"
Ngô Trung Kiệt nhìn ra Lâm Chỉ Vận không có bằng nên giải thích như vậy.
"Cái gì? Thử đâm?" cảnh sát giao thông ngẩn ra một chút rồi nhìn hai xe trước mặt. Rảnh rỗi lấy hai xe xịn thế này thử đâm sao?
Chẳng qua nếu người ta đã nói vậy thì cảnh sát giao thông cũng không quản nữa: "Vậy mấy người đánh xe sang bên đi, đang tắc đường"
Ngô Trung Kiệt sợ Lâm Chỉ Vận để lộ nên không dám dừng lại lâu. Nó nói với Dương Minh mấy câu rồi lên xe rời đi. Mà bây giờ cũng chuyển thành Cát Hân Dao lái xe.
Đoàn người Dương Minh đến phố buôn bán. Sau khi đỗ xe, bốn người đi dạo trên phố.
"Không ai nói cậu trông giống Lão Đại xã hội đen sao? Cậu bình thường cũng ăn mặc thế này?" Dương Minh nhìn Tất Hải, không khỏi lắc đầu.
Tất Hải cười nói: "không như vậy thì làm sao trấn áp được đám lưu manh muốn tìm chuyện ở tiểu khu"
"Bỏ đi, tùy cậu. chẳng qua với vị trí của cậu mà trông hung dữ một ít cũng đúng" Dương Minh nói.
Đi đến phòng bóng bàn của Từ Bằng, Dương Minh nhìn biển hiện có chút quen thuộc, hồi cấp ba hắn đã chơi rất nhiều ở đây.
Cả thời kỳ cấp ba ngoài nửa kỳ cuối lớp 12 ra còn các thời gian khác Dương Minh đều trốn học là nhiều. không cùng Lý Đại Cương trốn tiết ra đây đánh bóng thì là ngủ hoặc đánh nhau.
"Đi vào xem chút, đây là nơi bạn thân của tôi mở" Dương Minh chỉ vào quán mà nói.
Tất Hải thầm ghi nhớ trong lòng, định hôm nào nói chuyện với tên cầm đầu khu vực này một chút. Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao vừa đi vừa nói chuyện, Dương Minh đi đâu, hai người này đi đó.
"Lão Từ, tôi tới" Dương Minh vừa vào cửa đã kêu lên. Cảnh trước mặt làm hắn ngây ra. Chỉ thấy bốn năm thằng thanh niên đang đập bàn bóng. Mà Từ Bằng lại như người tốt đứng một bên, cẩn thận khuyên mấy người này: "Mấy vị đại ca bớt giận. bạn gái tôi không hiểu chuyện, đừng để trong lòng"
"Cút mẹ mày đi" Một thằng trong tay cầm cây gậy nện trên mặt đất mà mắng: "Không hiểu chuyện? Không phải sờ một cái thôi sao, vậy mà dám tát ông. Mẹ nó chứ, chuyện này không để yên"
"Tôi thay mặt cô ấy nhận lỗi với anh" Từ Bằng vội vàng nói.
"Lão Từ, có chuyện gì thế?" Dương Minh nhíu mày, thấy Từ Bằng vâng vâng dạ dạ làm hắn trợn mắt há mồm. Đây là tên theo mình năm đó sao? Năm đó mình mang hắn quét ngang rất nhiều đám lưu manh. Từ Bằng hôm nay sao lại như vậy.
"Dương. Dương ca" Từ Bằng ngẩng đầu lên thấy Dương Minh, không khỏi giật mình.
"Mẹ nó chứ" Tất Hải cầm lấy nửa cây gậy trên mặt đất lên đập vào đầu thằng thanh niên cầm đầu." Bịch" một tiếng, thằng này ôm đầu ngồi chồm hổm trên mặt đất, máu chảy ròng ròng.
Tất Hải đang lo không có cơ hội thể hiện, vừa nãy nghe Dương Minh nói chủ quán này là bạn thân của mình, bây giờ thấy chủ quán bị ăn hiếp liền xông lên đánh.
Tất Hải là cao thủ đánh nhau, hơn nữa thời gian này vào công ty nên được đám Lý Cường huấn luyện nên đánh rất giỏi.
"Gây sự ở đây sao? Không muốn sống hả?" Tất Hải xoay tay đánh vào một thằng thanh niên khác làm mũi hắn lõm vào, mặt dầy máu ngã xuống mặt đất.
Từ Bằng thấy Tất Hải đánh người như vậy, trong mắt hiện ra tia sáng rực trước đây vẫn có. Chẳng qua rất nhanh nó nhạt đi, Từ Bằng nói với Dương Minh: "Dương ca bảo cậu ta dừng tay đi, đám người này tôi không thể đắc tội"
"Từ Bằng, cậu làm sao vậy?" Dương Minh kinh ngạc nhìn Từ Bằng: "Sao có hơn nửa năm không gặp mà cậu đã nhu nhược như vậy?"
Dương Minh không thể tưởng tượng hai tên Từ Bằng là giống nhau.
"Từ ca, sợ gì chứ. Ở Tùng Giang này không ai mà Dương ca không thể đắc tội" Tất Hải nghe Từ Bằng nói vậy liền giải thích.
"Ngậm miệng cho tôi" Dương Minh trừng mắt nhìn Tất Hải. Tất Hải cũng không biết chuyện trước đây nên nghĩ Từ Bằng vốn nhu nhược như vậy. Nhưng Dương Minh đang nghi ngờ có phải Từ Bằng gặp vấn đề.
"Mày, mày là ai?" Hai thằng thanh niên chưa ngã xuống đất thấy Tất Hải mạnh như vậy liền không dám khinh thường, phải dò xét đã.
"Tao là Tất Hải -người của công ty Danh Dương. Mày nếu thích thì có thể tìm tao bất cứ lúc nào" Tất Hải không thèm để ý mà nói.
"A" Hai thằng này nghe xong liền biến sắc nhìn nhau. Sau đó chúng vội vàng nâng hai thằng ngã trên mặt đất mà chạy, lúc chạy còn không ngừng xin lỗi.
"Từ Bằng, cậu đi theo tôi" Dương Minh kéo Từ Bằng ra khỏi quán, đưa hắn vào trong xe mình rồi nói: "Từ Bằng, cậu có chuyện gì thế? Mấy thằng đó gây rối mà sao cậu không quản? "
Từ Bằng im lặng không nói. không biết hắn đang suy nghĩ việc gì.
"Từ Bằng, cậu có chuyện gì?" Dương Minh hỏi.
"Dương ca, chúng ta không còn nhỏ nữa, không thể xúc động như trước. Tôi đánh bọn chúng, bọn chúng sẽ tìm tôi gây phiền phức. Như vậy tôi làm ăn thế nào được" Từ Bằng thở dài nói.
"Vậy cậu cứ mặc bọn chúng gây rối sao? Sao nửa năm không gặp mà cậu đã thay đổi nhiều như vậy? Trước đây cậu ai cũng dám chọc mà"
"Bây giờ không phải thời buổi đó rồi. Mấy tên lưu manh quen lúc trước, hôm nay không còn ở đây nữa. Đám lưu manh bây giờ không cho tôi mặt mũi" Từ Bằng buồn bã nói: "Huống chi những người này là không thể đắc tội"
"Trong nhà cậu rốt cuộc có vấn đề gì?" Dương Minh cau mày: "Từ Bằng, cậu nếu còn coi tôi là Lão Đại thì có việc gì phải nói ra"
Từ Bằng do dự một chút rồi cuối cùng nói rõ sự việc. Năm ngoái người nhà Từ Bằng giới thiệu bạn gái cho hắn, hai người cũng thích nhau nên định hai năm nữa sẽ đi đăng ký kết hôn.
Mà nhà bạn gái lại đắc tội với một tên trùm lưu manh địa phương. Từ Bằng sau khi biết liền về đánh cho thằng kia một trận. Tên lưu manh lúc ấy cũng cam đoan không gây phiền phức cho nhà bạn gái Từ Bằng nữa.
Nhưng ai ngờ Từ Bằng vừa về, thằng lưu manh đã dẫn người đến đập phá cửa hàng ăn uống mà nhà bạn gái Từ Bằng mở, sau đó còn đốt trụi.
Cả nhà liền không còn kế sinh nhai, cuộc sống cũng khó khăn. Mà Từ Bằng cũng bởi vì sai lầm của mình mà áy náy.
Từ đó về sau Từ Bằng liền trở nên cẩn thận, sợ mình không cẩn thận sẽ làm cuộc sống nhà bạn gái khó khăn hơn.
Dương Minh nghe xong liền thở dài một tiếng. cuộc sống có thể làm một người thay đổi hoàn toàn.
"Vậy cậu cứ định như vậy cả đời sao? Cẩn thận sống như vậy sao?" Dương Minh nhìn Từ Bằng rồi nói.
"Nếu không thì còn thế nào chứ?" Từ Bằng lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
"Có muốn lăn lộn với tôi không?" Dương Minh nhìn Từ Bằng, đột nhiên hỏi.
"Hả?" Từ Bằng có chút sửng sốt, sau đó nói: "Dương ca, anh bây giờ không phải học đại học sao?"
"Đúng là đi học chẳng qua cậu vừa nãy cũng thấy đó. Mấy tên lưu manh nghe thấy tên công ty Danh Dương thì có phản ứng gì?" Dương Minh nói.
"Công ty đó lợi hại đó" Hai mắt Từ Bằng sáng lên nhưng ngay lập tức khôi phục lại bình thường.
"Đúng vậy, chẳng qua cậu cứ tiếp tục thế này thì về sau việc no ấm cũng là cả vấn đề. Cậu nhu nhược sẽ bị người khi dễ" Dương Minh không nói nhiều, vỗ vai Từ Bằng rồi nói: "Cậu có số điện thoại của tôi rồi chứ? Cậu suy nghĩ đi, nghĩ thông thì gọi cho tôi"
Từ Bằng không nói gì mà trầm ngâm suy nghĩ, một lát sau mới nói: "Dương ca, anh bây giờ rốt cuộc đang làm gì?"
"Ha ha, tôi làm gì không quan trọng. Nhưng thái độ của tôi đối với cậu, cậu phải hiểu. Tôi bây giờ không kém hơn trước" Dương Minh cười nói.
"Được, tôi hiểu, tôi suy nghĩ một chút" Từ Bằng gật đầu nói.
Dương Minh không nói gì nữa, hắn và Từ Bằng xuống xe. Dương Minh gọi mấy người Tất Hải rồi ra khỏi quán.
Dương Minh gọi điện cho Lý Đại Cương hỏi chuyện của Từ Bằng: "Đại Cương, gần đây cậu có đến chỗ Từ Bằng không?"
"Có đến, sao vậy?" Lý Đại Cương nói.
"Vậy cậu có phát hiện Từ Bằng bây giờ không giống lúc trước không?" Dương Minh hỏi.
"Không giống?" Lý Đại Cương dừng một chút rồi nói: "Nghe anh nói như vậy thì thấy hình như có điểm khác, thân thiện hơn. Chẳng qua cậu ta có bạn gái rồi nên tính tình chắc thay đổi"
Dương Minh nghe Lý Đại Cương nói vậy liền biết tên này không hiểu nhiều nên nói chuyện vài câu rồi dập máy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #772


Báo Lỗi Truyện
Chương 772/2205