Chương 771: Tai nạn xe


Trần Mộng Nghiên khá do dự về cái chết của Vương Chí Đào, cuối cùng nàng không nói bố. Bởi vì nếu bố tham gia thì Vương Tuyết sẽ gặp bất lợi. Vương Tuyết có thể bị xử phạt, đây không phải điều mà Dương Minh mong thấy.
Trần Mộng Nghiên không muốn làm một cô gái lắm mồm. sau khi về nhà thấy mẹ đang nấu cơm trong bếp, Trần Mộng Nghiên nói: "Mẹ, bố không ở nhà, mẹ chuẩn bị nhiều món ăn như vậy làm gì?"
"Hôm nay không phải lễ tình nhân sao. Mấy đứa có ngày lễ, chẳng lẽ bố mẹ không có sao?" Trần Mẫu cười nói: "Mẹ làm mấy món ăn rồi lát nữa mang đến bệnh viện cho bố con"
"Hì hì, mẹ, con ủng hộ mẹ" Mộng Nghiên nghe xong không khỏi cười nói.
"Sao, đi chơi với Dương Minh vui không? Sao lại về sớm như vậy?" Trần Mẫu bởi vì muốn đến bệnh viện với Trần Phi nên mới cảm thấy Mộng Nghiên về sớm. Nếu là bình thường thì Mộng Nghiên còn về sớm hơn.
"Rất vui ạ, con không phải nghĩ mẹ ở nhà một mình buồn nên về sớm sao?" Mộng Nghiên nói: "Ai biết mẹ cũng có lễ tình nhân"
"Con bé này" Trần Mẫu sờ sờ đầu Mộng Nghiên rồi nói: "Ở nhà nhé, mẹ đi đây"
Mộng Nghiên chào mẹ rồi về phòng. Trong lòng nàng có chút mất mát vì Dương Minh đang ở bên một người phụ nữ khác. Mộng Nghiên thở dài một tiếng rồi bật máy tính lên.
"Ồ?" Mộng Nghiên mở QQ thì thấy Thư Nhã đang trên mạng, vì thế liền nhắn tin: "Tô Nhã tỷ ở đó không?"
"Ừ, có. Mộng Nghiên, sao em lại lên mạng, Dương Minh đâu?" Thư Nhã rất ngạc nhiên vì lúc này Mộng Nghiên ở trên mạng. Bây giờ là thời gian các đôi tình nhân đi dạo phố mà.
"Hì hì, sáng em ở bên Dương Minh, tối nay anh ấy đi với Lâm muội muội. Em không thể độc chiếm mà" Mộng Nghiên nói. sau khi nói ra câu này thì Mộng Nghiên cũng cảm thấy kinh ngạc.
Mộng Nghiên khi gửi mấy lời này thực ra là có ý ám chỉ Thư Nhã là mình không độc chiếm Dương Minh. Cho nên hy vọng cô ta cũng không phải người như vậy.
"Rất tốt, chị cũng cảm thấy con gái có đôi khi không thể quá hẹp hòi, như vậy sẽ bị người ta ghét" Thư Nhã cũng không ngốc, lập tức nghe ra ý trong lời nói của Mộng Nghiên.
Mộng Nghiên thấy Thư Nhã nói như vậy liền yên tâm mà nói: "AI, chẳng qua không biết chừng sau này Dương Minh còn có thêm cô gái khác nữa"
Trần Mộng Nghiên hôm nay đã là người phụ nữ của Dương Minh nên bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn. Nàng hiểu rõ Dương Minh bây giờ rất xuất sắc, không còn là Dương Minh không có đầu óc như trước nữa.
"Hì hì, em không phải nói chị đó chứ?" Thư Nhã cười nói.
"Đương nhiên không có. Nói thật ra thì chị là bạn gái đầu tiên của anh ấy. Em dù ghen cũng không được mà" Mộng Nghiên vội vàng phủ nhận. Trần Mộng Nghiên cũng không có dã tâm quá lớn, bây giờ không phải thời đại trước kia mà.
Đấu đá nhau ở nội cung chẳng có tác dụng, hơn nữa còn bị Dương Minh ghét.
Thấy Mộng Nghiên nói như vậy, Thư Nhã rất vui. Mộng Nghiên thân thiện như vậy làm Thư Nhã yên tâm, đến lúc đó không cãi nhau là tốt nhất.
Từ nhà hàng đi ra, Tất Hải hỏi Dương Minh định đi đâu, nếu không dự định thì cùng đi chơi.
"Như vậy thì cùng đi dạo" Dương Minh nhìn Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao đang nói chuyện vui vẻ liền gật đầu nói.
Cát Hân Dao đúng là không đơn giản, rất nhanh tìm được đề tài chung với Lâm Chỉ Vận.
Thực ra do Lâm Chỉ Vận ít bạn nên dù nhân phẩm của Cát Hân Dao không tốt lắm cũng không ảnh hưởng gì được đến Chỉ Vận. Mà cô ta cũng không dám làm xấu Chỉ Vận.
"Đi đến phố buôn bán thôi" Dương Minh đề nghị.
"Vâng" Tất Hải đồng ý.
Tất Hải cũng lái xe đến, đó là một xe 7 chỗ cũ kỹ. Nhưng dù nói như thế nào thì Tất Hải vẫn thuộc bộ tộc có xe. Lúc trước hắn chỉ là một tên côn đồ, bây giờ có xe đã là tốt lắm rồi.
"Xe này do công ty cung cấp cho từng tổ trưởng, coi như là xe loại thải" thấy Dương Minh ngạc nhiên, Tất Hải liền giải thích: "Xe này rất tốn dầu"
"Tiểu khu không trả tiền xăng sao?" Dương Minh hỏi.
"Không phải, từng tháng cho 200 tiền dầu, nếu dùng hơn thì tôi phụ trách. Mà đám tiểu khu cũng không ngu, tuần tra trong tiểu khu thì 200 tiền xăng dầu là đủ"
"Đây là cậu dùng xe công vào việc tư" Dương Minh cười nói: "Bây giờ thế nào nhỉ, hai cô ấy nói chuyện khá vui vẻ"
"Hay là thế này Dương ca. Tôi để xe của mình ở đây, đi xe của ngài?" Tất Hải vốn muốn nói lái xe của hắn, nhưng nghĩ đến xe mình quá cũ nên không tiện mở miệng nói.
"Tiểu Cát biết lái xe không?" Dương Minh hỏi.
"Biết, cô ấy có bằng rồi" Tất Hải gật đầu nói.
"Vậy được, tôi đi xe anh, Tiểu Cát đi xe tôi. Vừa lúc dạy Chỉ Vận lái xe, tôi cũng định bảo cô ấy thi lấy bằng lái" Dương Minh nói.
"Được" Tất Hải vội vàng đi tới nói với Cát Hân Dao ý của Dương Minh. Cát Hân Dao tự nhiên vui vẻ nhận lời.
Chuyện được quyết định như vậy, Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao đi xe BMW của Dương Minh. Dương Minh và Tất Hải đi xe 7 chỗ cũ kia.
Kỹ thuật của Cát Hân Dao cũng được. Xem ra bình thường đã lái chiếc xe của Tất Hải không ít. Lái mấy chiếc xe cũ cần kỹ thuật tốt vì thế bây giờ lái xe của Dương Minh là rất đơn giản.
Dương Minh cảm thấy hai người phụ nữ dạy nhau lái xe sẽ tốt hơn nhiều. mình và Lâm Chỉ Vận chắc mới tập một chút đã lăn lên giường rồi.
Xe của Tất Hải đúng là quá cũ rồi, khởi động lên đầy khói đen, xe đi còn vang lên tiếng lách cách.
"Xe này của cậu còn đi được không vậy?" Dương Minh nhìn chiếc xe cũ kỹ thầm nghĩ đúng là làm khó hắn ta, xe này lái đúng là rất mệt.
Chẳng qua Tất Hải có vẻ rất hưởng thụ khi có xe.
Cát Hân Dao lái không bao lâu liền dừng lại xuống xe để Lâm Chỉ Vận thay vị trí. Không lâu sau xe từ từ khởi động, mặc dù không ổn lắm nhưng coi như cũng lái được.
Dương Minh gọi Tất Hải đi theo hai cô gái. Đằng trước đi không quá nhanh nên vẫn đuổi kịp.
Lâm Chỉ Vận không ngốc nên dần dần biết được quy luật, lái cũng tốt hơn.
Đang lúc Dương Minh thầm ủng hộ thì lối rẽ đằng trước có một chiếc xe việt dã Mercedes - BenzG55 lao ra. Lâm Chỉ Vận đã gặp tình huống như vậy bao giờ đâu nên luống cuống tay chân và va vào xe kia.
"Người yêu cậu không làm người dạy lái xe được rồi" Dương Minh thấy chỉ là va chạm nhỏ nên cũng yên tâm.
Tất Hải rất sợ hãi, chẳng qua thấy Dương Minh không tức nên cũng yên tâm.
Không đợi Cát Hân Dao và Lâm Chỉ Vận xuống xe, một cô gái ăn mặc đẹp đẽ từ xe kia xuống, vừa nhìn đã biết không phải loại bình thường. Vừa xuống xe người phụ nữ này đã chỉ vào Lâm Chỉ Vận mà mắng: "Lái thế nào vậy hả? Không có mắt à?"
Lâm Chỉ Vận đâm xe nên ngây ra đó không biết làm sao. Nhưng Cát Hân Dao đã gặp qua sự đời nên nghe thấy cô gái kia nói lời khó nghe liền tức tối. Mở cửa xông ra mà nói: "Cô có đầu óc không hả? Đâm vào cô thì trả cô tiền là được. Mẹ mày mới không có mắt, mắt mày mọc ở trên trán"
Lâm Chỉ Vận lúc này đã xuống xe thấy Cát Hân Dao đang cãi với cô gái kia, vội vàng cầm tay Cát Hân Dao mà nói: "Đừng cãi nhau mà"
"Là cô lái xe hả? Cô có biết lái không?" cô gái kia thấy người gây tội đã xuống liền không chịu bỏ qua.
Cửa sau xe Mercedes - Benz được mở ra, một câu bé từ bên trên vội vàng chạy tới, tức giận đẩy cô gái kia sang bên mà quát: "Đến lượt cô lên tiếng à"
"Ồ? Ngô Trung Kiệt?" Lâm Chỉ Vận có chút kinh ngạc mà nói.
"Lâm tỷ, xin lỗi. Bạn gái em không hiểu chuyện, chị đừng để ý" Ngô Trung Kiệt nói xong liền quay đầu lại nói với cô gái kia: "Tiểu Yến, còn không mau xin lỗi Lâm tỷ"
"Lâm tỷ. em xin lỗi" Tiểu Yến mặc dù không biết Lâm Chỉ Vận là ai, nhưng thấy có quen với Ngô Trung Kiệt nên vội vàng xin lỗi.
"Dương ca đâu?" Ngô Trung Kiệt không thèm để ý đến bạn gái của mình mà quan tâm hỏi Lâm Chỉ Vận. Ngô Trung Kiệt gần đây rất nhớ Dương Minh. Từ cuộc thi lần trước, Dương Minh không dạy thêm cho nó nữa.
"Ở đằng sau" Lâm Chỉ Vận thấy xe là của Ngô Trung Kiệt nên cũng yên tâm. Nếu đụng phải người mình không quen thì nàng không biết nên làm như thế nào. Lâm Chỉ Vận có chút xấu hổ mà nói: "Xin lỗi, đây là lần đầu tiên chị lái xe"
"Không có gì đâu ạ. Đụng hư thì em mua xe khác" Ngô Trung Kiệt nói. Chỉ cần nó học giỏi thì ông già nó mua được hết.
Dương Minh lúc này đã xuống xe thì thấy Ngô Trung Kiệt ở đằng trước nên cũng yên tâm. Nếu không thấy Lâm Chỉ Vận không có bằng thì chuyện này không dễ giải quyết.
"Dương ca" Ngô Trung Kiệt thấy Dương Minh liền vui vẻ, vội vàng chạy tới.
"Không sao chứ?" mặc dù quen biết nhưng Dương Minh vẫn phải tỏ vẻ một chút.
"Có chuyện gì đâu ạ" Ngô Trung Kiệt nói: "Dương ca, anh bao giờ đến nhà em, em nhớ anh muốn chết"
Dương Minh nhìn Tiểu Yến ở bên cạnh Ngô Trung Kiệt không khỏi có chút nghi ngờ. Dương Minh run lên, lời này của Ngô Trung Kiệt khá mập mờ, người không biết còn tưởng mình và hắn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #771


Báo Lỗi Truyện
Chương 771/2205