Chương 766: Em giúp anh


"Vương Chí Đào không phải từ Tùng Giang đến sao?" Dương Minh quay đầu lại nói với Vương Tuyết.
"Tôi. tôi không biết. Ca nô là tôi cho anh ta. Nhưng anh ta ở đâu thì tôi không rõ" Vương Tuyết nhỏ giọng nói.
"Hừ" Điền Đông Hoa tức giận trừng mắt nhìn Vương Tuyết. nếu không phải Dương Minh nói thì Điền Đông Hoa đúng là hạ quyết tâm không thèm để ý Vương Tuyết.
Dương Minh không hỏi nữa, hắn dùng dị năng nhìn quanh thì thấy một đảo nhỏ gần đó. hắn tính toán có thể đến được đây. Sau khi lên bờ rồi nghĩ biện pháp quay về.
Đó là hải đảo gần Tùng Giang, được khai thác thành điểm du lịch.
Dương Minh có dị năng nên tìm hướng rất chính xác trên mặt biển mênh mông, không đi đường vòng nên rất nhanh hòn đảo đã xuất hiện trong mắt mọi người.
"Chúng ta được cứu rồi" Trần Mộng Nghiên hưng phấn chỉ về phía trước. Điền Đông Hoa và Vương Tuyết cũng hưng phấn.
Nhưng chỉ có Dương Minh hiểu tại sao lại vậy. Những người khác nghĩ Dương Minh chạy loạn không mục đích. Mà trước đó Dương Minh cũng không nói cho bọn họ biết mình thấy hòn đảo.
Rất nhanh ca nô tiến sát bến tàu của đảo. nhân viên phục vụ của mấy nhà nghỉ trên đảo đã sớm chờ ở đây. Vừa thấy ca nô chạy tới liền đi lên chào mời: "Mấy vị đến nhà chúng tôi chơi đi. Nhà chúng tôi có hoàn cảnh đẹp, giá cả phải."
Vị này vừa dứt lời thì thấy Dương Minh và Điền Đông Hoa người đầy máu, không khỏi hoảng sợ nói: "Các người . các người gặp cướp sao?"
Nhất là thấy Dương Minh ướt như chuột, còn băng tay nên giống hệt tìm đường sống trong chỗ chết.
"Ừ, chúng tôi gặp cướp, có thể mang chúng tôi đến bệnh viện gần đây trước không?" Dương Minh lấy một tờ 100 tệ trong túi ra nhét vào tay đối phương.
"Được, được, không vấn đề gì" Người này là dân trên đảo, bình thường đi quét dọn vệ sinh. Nếu kéo được một khách cho khu nghỉ dưỡng là được 10 tệ. Bốn người Dương Minh thì chỉ được 40 tệ. Mà lần này Dương Minh cho hắn 100 tệ, hắn sao lại không muốn.
Chỉ là gần đây có cướp biển sao? Người này có chút kinh ngạc nhưng nhìn dáng vẻ đám Dương Minh thì nếu không gặp cướp còn là gì nữa.
Những người khác thấy hắn được 100 tệ đều hâm mộ. chẳng qua những người này đều là dân địa phương nên tuy hâm mộ nhưng không tranh giành.
Đỗ ca nô lại, bốn người Dương Minh lên bờ. Người dân khi đón khách thì khu nghỉ dưỡng sẽ cho hắn ta một xe 12 chỗ. Người này dẫn đám Dương Minh lên xe rồi chạy đến bệnh viện.
Bệnh viện này là duy nhất trên đảo nhưng khá lớn. Nghĩ lại cũng đúng, từ đảo đến Tùng Giang cũng mất hơn tiếng, nếu người trên đảo có bệnh mà chạy đến Tùng Giang để chữa thì không phải chết trên đường sao?
Đăng ký bên ngoài sau đó Dương Minh và Điền Đông Hoa vào phòng khám. Vết thương của Dương Minh thì nhẹ, băng và bôi thuốc là được. Nhưng vết thương của Điền Đông Hoa lại phức tạp. Bởi vì trúng đạn nên phải theo quy định là báo cảnh sát.
Dương Minh biết chuyện này nếu cảnh sát đến thì điều tra không thể xong ngay được, hơn nữa còn dính dáng đến Vương Tuyết. trước khi bàn với Điền Đông Hoa, tốt nhất phải cẩn thận.
Vì thế Dương Minh nháy mắt với Trần Mộng Nghiên rồi nhỏ giọng nói: "Em gọi điện cho Trần thúc, bảo chú nói chuyện với cảnh sát bên này một chút. Chữa vết thương cho lão Điền đã"
Hòn đảo này nằm trong phạm vi của Tùng Giang nên lời nói của Tùng Giang cũng có trọng lượng. Trần Phi gọi tới, cảnh sát ở đảo liền không muốn nhiều chuyện. Người ta đã nói đây là vụ án của công an thành phố, bảo bọn họ đứng tham gia vào.
Vết thương của hai người cũng không phải vị trí nguy hiểm nên chữa trị đơn giản là có thể ra ngoài. Người dẫn đám Dương Minh đến đây liền vội vàng đến giúp. Điều này làm Dương Minh cảm thấy cũng được.
Người dân trên đảo rất thật thà. Người này cho rằng mình cầm 100 tệ của Dương Minh nên không thể phụ tiền này.
"Đến khu nghỉ dưỡng của anh" Dương Minh hơi mệt nên thấy người này cũng được, vì thế cũng làm hắn kiếm thêm chút tiền.
"A, vâng, cảm ơn ngài" Người này rất vui, lại có thêm 40 tệ rồi.
Người này thầm nghĩ xem ra làm người tốt sẽ được báo đáp. Mình theo họ từ đầu đến giờ, kết quả người ta tới ngay khu nghỉ dưỡng mình làm. Nếu mình đưa đến bệnh viện rồi rời đi thì sao có thể kiếm được 40 tệ chứ?
Khu nghỉ dưỡng này cũng được, ít nhất nhìn từ bên ngoài thì thấy cũng khá tốt. Dương Minh rất hài lòng với nơi này, vì thế hắn lấy hai phòng. Điền Đông Hoa thanh toán tiền, cầm thẻ phòng rồi bốn người lên thang máy.
Mặc dù trong quá trình Điền Đông Hoa không nói với Vương Tuyết một câu nhưng coi như đã cam chịu sự tồn tại của cô ta.
Trước khi đến cửa phòng, Dương Minh nhìn thoáng qua Vương Tuyết và Điền Đông Hoa, sau đó nói: "Lão Điền đứng nói Vương Tuyết đó. Chuyện này về tôi nói với ông"
"Được rồi" Điền Đông Hoa gật đầu sau đó nói với Vương Tuyết: "Hừ, tạm thời ghi món nợ này. Còn không cảm ơn Dương Minh. Nếu không tôi cho cô chết"
"Cảm ơn." Vương Tuyết vội vàng nói.
"Ai" Dương Minh nhìn dáng vẻ của Vương Tuyết lúc này không khỏi có chút bất đắc dĩ. Chẳng qua đây là do cô ta tự chuốc lấy mà thôi.
Dương Minh vào phòng rồi đặt mông lên giường. hắn lúc này đang rất mệt, hơn nữa còn chìm vào biển trong mùa đông. Lúc này hắn đang muốn đi tắm rồi nghỉ.
"Mộng Nghiên, em bật nước nóng lên đi. Anh đi tắm đã, trên người toàn mùi nước biển"
"A, anh bị thương có thể tắm không?" Trần Mộng Nghiên vội vàng nói: "Đừng bị cảm đó"
"Không sao, nếu không tắm anh thì cả người khón chịu" Dương Minh nói: "Em xem, trên người có cả muối này"
"Vậy có được không?" Trần Mộng Nghiên đang quan tâm đến vết thương của Dương Minh, sợ hắn bị cảm hay gì đó.
"Anh cẩn thận chút là được mà. Được rồi, em lấy nước đi, anh không chịu được nữa đâu"
"Vâng" Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh cố chấp nên đành phải đứng dậy đi vào wc lấy nước nóng. Chẳng qua thấy bồn tắm bên trong, Trần Mộng Nghiên có suy nghĩ nhưng lại xấu hổ.
Dương Minh muốn đi tắm, nhưng Trần Mộng Nghiên lại nghĩ nếu như xả đầy bồn tắm, Dương Minh ngồi vào thì tay bị thương cũng có thể đặt ở ngoài.
Chỉ là như vậy Dương Minh còn một tay không tiện tắm, mình phải giúp rồi. Quan hệ của mình và Dương Minh bây giờ không cần để ý nhiều. Hai người mấy lần chút nữa đột phá điểm cuối nhưng toàn gặp chuyện cản trở. Mình giúp Dương Minh tắm cũng không việc gì phải xấu hổ mà.
Vì thế Trần Mộng Nghiên lấy nước vào bồn rồi ra ngoài nói: "Dương Minh, hay là anh tắm trong bồn tắm đi"
"Vậy có gì khác nhau?" Dương Minh nói: "Tay này của anh không nên để trong nước, anh tắm vòi hoa sen thôi"
"Không phải. ý em là." Trần Mộng Nghiên có chút do dự.
"Cái gì?" Dương Minh không hiểu, thấy Trần Mộng Nghiên nói một nửa là dừng nên có chút buồn bực.
"Ý em là, em có thể giúp anh" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt nói.
"Giúp anh?" Dương Minh nhìn thấy Trần Mộng Nghiên như vậy, trong lòng vừa động. Chẳng lẽ Mộng Nghiên giúp mình tắm. Dương Minh liền vui vẻ.
Hắn không chờ Trần Mộng Nghiên nói gì thêm mà trực tiếp đứng dậy đi vào trong.
Trần Mộng Nghiên bất đắc dĩ, nàng đang muốn lùi bước nhưng giờ không thể rồi: "Vậy anh cởi quần áo vào đi"
Cởi quần áo. Lời này sao mập mờ như vậy chứ? Dương Minh cười hắc hắc vào wc, rất nhanh cởi hết quần áo. Dương Minh thầm nghĩ dù sao sớm muộn mình cũng đạp đổ Mộng Nghiên, nhân lúc này cho cô bé nhìn thấy hết, nếu không đến lúc đó xấu hổ cũng không phải chuyện tốt.
Nếu so sánh thì Dương Minh thích sự to gan của Lam Lăng hơn. Nghĩ đến đây bên dưới của Dương Minh liền cứng lên. Trong những người phụ nữ hắn đã quan hệ thì chỉ có Lam Lăng là người muốn thử các thứ mới nhất.
Dương Minh ngồi vào bồn tắm, sau đó gọi Trần Mộng Nghiên: "Mộng Nghiên, anh chuẩn bị xong rồi"
"Ồ" Mộng Nghiên đúng là rất xấu hổ, bây giờ nghe thấy Dương Minh nói làm nàng bình tĩnh đôi chút.
Sợ gì chứ? Mình là bạn gái của Dương Minh, tắm giúp có vấn đề gì đâu? Trần Mộng Nghiên cố an ủi mình, sau đó cắn răng đi tới gõ cửa
Dương Minh dở khóc dở cười: "Mộng Nghiên, em gõ cửa thì anh cũng không thể ra mở cho em mà. Em trực tiếp vào là được mà"
Mộng Nghiên làm vậy là do bản năng, bây giờ nghe thấy Dương Minh nói làm nàng đỏ mặt mở cửa ra.
Mặc dù biết mình sớm muộn cũng đối mặt nhưng Trần Mộng Nghiên vẫn xấu hổ nhắm mắt lại.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #766


Báo Lỗi Truyện
Chương 766/2205