Chương 765: Vương Chí Đào chết


Dương Minh đúng là không ngờ Vương Tuyết lại là em gái Vương Chí Đào. Dương Minh trước đó đã điều tra về gia đình Vương Chí Đào nhưng chưa từng biết hắn còn em gái. Trong việc này nhất định có vấn đề mà người ngoài không thể biết.
Chẳng qua điều này không quan trọng. Dương Minh đã sớm nghi ngờ một trong hai người Điền Đông Hoa và Vương Tuyết là gian tế. Hoặc là cả hai cùng là gian tế.
Sau khi Dương Minh nhảy xuống biển liền cố ý giả vờ bơi kém, uống ngụm nước rồi xuống biển, sau đó định mượn cơ hội quay lại. Chẳng qua Vương Chí Đào cũng không ngu, sợ Dương Minh không chết mà nổ súng bắn.
Dương Minh có dị năng nên nhắm mắt vẫn thấy mọi hướng. sau khi thấy rõ Vương Chí Đào giơ súng về phía nào, hắn liền trốn sang bên.
Mặc dù đã cắt tay để cho máu chảy ra nhưng vết thương nhỏ với Dương Minh có gì đâu. Hắn vòng ra đằng sau định tập kích Vương Chí Đào. Nhưng không ngờ Điền Đông Hoa lại ra mặt vì mình kết quả Vương Chí Đào nổ súng.
Dương Minh muốn ngăn cản nhưng ở dưới nước vẫn bị cản trở. Chẳng qua chuyện tiếp theo Dương Minh biết ai là nội gián. Dương Minh cũng biết nguyên nhân mà Vương Tuyết làm như vậy.
Có lẽ vì tình thân hoặc là muốn báo thù Dương Minh, nếu Vương Tuyết là em của Vương Chí Đào vậy Vương Tích Phạm là bố Vương Tuyết. Vương Tuyết giúp Vương Chí Đào đối phó Dương Minh là chuyện bình thường.
Chẳng qua chuyện tiếp theo như vở kịch.
Vương Chí Đào trước đó chắc đã đáp ứng Vương Tuyết là chỉ giết Dương Minh rồi đưa mọi người về bờ. Nhưng Vương Chí Đào không giữ lời. Chẳng những bắn Điền Đông Hoa, hơn nữa còn không định cứu Vương Tuyết. Mà Vương Tuyết cũng không tin Vương Chí Đào nên đã đặt bom. Điều này làm Dương Minh bội phục Vương Tuyết. Nhưng Hoàng Hữu Tài kia càng cao hơn nên đoán trước mà tháo bom ra.
Từ đây kế hoạch Vương Tuyết muốn nổ chết Vương Chí Đào đã thất bại. Vương Chí Đào rất tức tối. Chẳng qua Vương Chí Đào nổi điên đã cho Dương Minh một cơ hội.
Vì vậy mới có cảnh lúc trước. Dương Minh chĩa súng vào gáy Vương Chí Đào rồi nói: "Tao phục mày đó, kế hoạch của mình rất hoàn hảo. Chỉ có một điểm đáng tiếc là tao đã khác trước. Mày nghĩ hại tao được một lần là có lần hai sao?"
"Mẹ kiếp, thắng làm vua, thua làm giặc. Tao trong tay mày, mày nói gì chẳng được" Vương Chí Đào lúc này đang nghĩ không phải mày chết thì tao chết: "Mau bắn tao đi. Mẹ nó chứ"
Nghe Vương Chí Đào nói, Dương Minh không khỏi buồn cười nhưng cố gắng nhịn lại. Mình cười khó tránh khỏi là đồng tình với hắn. nhưng tên Vương Chí Đào này không đáng để đồng tình.
Tuy nói hắn thích Trần Mộng Nghiên và Chu Giai Giai là quyền lợi của hắn, Dương Minh không thể can thiệp. Nhưng tên Vương Chí Đào này quá ngoan cố khi hai nàng đã chọn mình.
Hơn nữa Vương Chí Đào còn điên cuồng trả thù mình. Dương Minh lắc đầu. mặc dù nói muốn hành hạ rồi mới giết Vương Chí Đào, nhưng tên này cũng đáng thương.
Dương Minh đang do dự thì Vương Chí Đào kêu lên một tiếng, mắt trợn trừng, mồm há hốc. Sau đó Vương Chí Đào ngã xuống và rơi vào biển.
Trên lưng Vương Chí Đào cắm một cây phi tiêu giống cột cờ. Mà Vương Tuyết đang kinh hoàng nhìn sang bên này.
Hiển nhiên Vương Tuyết không biết lấy đâu ra thứ này liền ném vào lưng Vương Chí Đào.
Nhìn Vương Chí Đào như vậy, Dương Minh không khỏi giật mình. Vương Tuyết này quá độc ác, không phải là bắn Điền Đông Hoa bị thương sao? Không ngờ làm Vương Tuyết điên cuồng như vậy.
Chẳng qua điều này cũng cho thấy tình cảm của Vương Tuyết đối với Điền Đông Hoa là thật.
Dương Minh thở dài một tiếng. chẳng qua nói đi lại nói lại, cô gái có tính cách mạnh như vậy cũng không phải là ổn. tính cách này khá giống Tôn Khiết, Dương Minh tin nếu như ngày Tôn Khiết hoàn toàn là người phụ nữ của mình, nếu mình xảy ra chuyện thì Tôn Khiết sẽ lật trời Tùng Giang lên.
"Dương Minh" Lúc này Trần Mộng Nghiên mới lấy lại tinh thần, mở to mắt nhìn thấy Dương Minh không sao, nàng vô cùng vui mừng. Vừa nãy Trần Mộng Nghiên rất sợ. Thấy Vương Chí Đào bắn súng xuống mặt biển, Trần Mộng Nghiên thiếu chút nữa nhảy theo. bây giờ thấy Dương Minh thần kỳ đoạt súng của Vương Chí Đào, Trần Mộng Nghiên vừa vui mừng vừa ngạc nhiên. Bởi vì kết quả cuối cùng này như trên Tv. Người tốt không chết, kẻ không may là người xấu.
Chỉ là Dương Minh là người tốt không? Theo Trần Mộng Nghiên thấy thì là vậy.
Dương Minh nhìn xác của Vương Chí Đào đã dẫn cá mập tới. Dương Minh kéo lại chiếc ca nô của Vương Chí Đào đang trôi đi rồi nói với đám Trần Mộng Nghiên: "Lên đi, chúng ta được cứu rồi"
Trần Mộng Nghiên là người đầu tiên chạy tới ca nô, nhào vào trong lòng Dương Minh. Mặc dù vừa nãy chỉ diễn ra chưa đầy mười phút nhưng nàng rất sợ.
"Được rồi, được rồi, anh không phải đã nói không có việc gì sao?" Dương Minh vỗ vỗ lưng động viên Trần Mộng Nghiên.
"Em xem vết thương trên tay anh nào" Trần Mộng Nghiên bây giờ mới nhớ trên tay Dương Minh có vết thương liền vội vàng cầm lấy tay hắn.
Lúc nãy ở trong nước Dương Minh không cởi áo ra mà trực tiếp cắt tay. Kết quả áo khoác ngoài cũng bị rách ở tay áo.
"Không sao đâu, vết thương nhỏ mà. Bây giờ về bờ tìm quần áo mới thôi" Cả người Dương Minh ướt sũng mà bây giờ là mùa đông nên hắn đang rất lạnh.
Lúc này Điền Đông Hoa đang lảo đảo muốn lên ca nô. Vương Tuyết ở bên muốn dìu hắn nhưng Điền Đông Hoa tức giận hất tay nói: "Đừng chạm vào tôi"
Bây giờ Điền Đông Hoa không nhìn ra Vương Tuyết là nội gián thì hắn là kẻ ngu. Nhất là nhớ đến Vương Tuyết đã bàn kế với Vương Chí Đào, hắn càng tức giận. Hai người này không ngờ muốn hại Dương Minh.
Cô ta không biết Dương Minh là bạn thân của mình sao? Không ngờ còn làm được chuyện này.
"Ông xã, em" Vương Tuyết thấy Điền Đông Hoa hất tay mình rồi tự đi nên vô cùng đau đớn.
"Ai là gì của cô?" Điền Đông Hoa trừng mắt nói: "Cô là ai? Tôi không biết cô"
Điền Đông Hoa nói đến đây tức giận đến cả người run lên thiếu chút nữa ngã xuống biển. Dương Minh kịp thời đưa tay ra đỡ rồi dìu Điền Đông Hoa lên ca nô.
Vương Tuyết đang muốn lên theo thì nghe Điền Đông Hoa nói: "Dương Minh, lái đi, đừng để ý đến cô ta"
"Cái này ." Dương Minh hơi khó xử. Hắn mặc dù không thích cách làm của Vương Tuyết. Nhưng dù như thế nào thì Vương Tuyết cũng là trả thù, về tình về lý đều đúng mà.
Từ góc độ của mình thì thấy Vương Tuyết là kẻ thù. Nhưng nhìn góc độ khác thì việc Vương Tuyết làm cũng không hề quá đáng. Huống hồ cô ta cũng không phải người có tâm địa độc ác, mà dù độc ác chỉ nhằm vào từng người. Ít nhất cô ta cũng không giận lây sang Trần Mộng Nghiên. Mà khi Vương Chí Đào bắn Điền Đông Hoa, Vương Tuyết liền phản bội Vương Chí Đào.
Nhưng đây là chuyện của người ta, Dương Minh không tiện nói gì với Điền Đông Hoa. Chẳng qua nếu lái thuyền đi bỏ mặc Vương Tuyết ở đây thì cô ta nhất định sẽ chết.
"Được rồi, lão Điền, ông để cô ấy lên đi. Ông mà làm vậy chính là làm cô ấy chết" Dương Minh cuối cùng cũng mở miệng nói.
Vương Tuyết nghe thấy Dương Minh nói giúp mình không khỏi sửng sốt, kinh ngạc ngẩng đầu lên. Thấy vẻ mặt Dương Minh rất bình tĩnh không phải nói dối, vội vàng nói: "Đúng, đúng, xin lỗi"
"Cái này không cần nói, lên thuyền đi. Bây giờ tôi lái thuyền đi, cô đừng để ý lão Điền nói gì" Dương Minh thấy Vương Tuyết nhìn Điền Đông Hoa, Điền Đông Hoa không mở miệng nói, Vương Tuyết cũng không dám động. vì thế hắn đành phải nói.
"Nhìn cái gì mà nhìn, bảo cô lên thì lên đi. Hừ. Cô không thấy tôi và Dương Minh bị thương sao. Cô kéo dài là muốn chúng tôi chết hả? "
"A" Vương Tuyết sợ hãi vội vàng đi lên.
Dương Minh lắc đầu cười khổ một tiếng. Vương Tuyết này dù sao cũng là một cô bé. Chuyện này hắn không định truy cứu, cứ cho qua đi.
Dương Minh đoán ca nô còn không ít dầu nhưng không đủ quay về Tùng Giang. Vì thế hắn không trực tiếp quay về đó.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #765


Báo Lỗi Truyện
Chương 765/2205