Chương 764:


"Ha ha ha. Dương Minh ơi Dương Minh. Không ngờ phải không. Mày cũng có hôm nay sao?" Giọng nói vô cùng quen thuộc van lên. Dương Minh ngẩng đầu nhìn thì thấy Vương Chí Đào biến mất đã lâu lúc này lại xuất hiện.
"Vương Chí Đào" Dương Minh nhíu mày, xem ra tất cả do hắn giở trò quỷ. Chẳng qua chỉ dựa vào một mình Vương Chí Đào thì sao làm lớn như vậy chứ?
Vương Chí Đào làm được như vậy là tại sao? Chẳng lẽ có nội gián? Nói cách khác chuyện quá trùng hợp, đuôi thuyền mới thủng thì Vương Chí Đào đã xuất hiện.
Nếu như hắn không có tài tiên tri tức là Vương Chí Đào có dị năng điều khiển từ xa. Chẳng qua điều này là không thể. Vương Chí Đào nếu có năng lực này thì đã không phải phí công như vậy. Ở trên đất liền cũng có thể giết chết Dương Minh.
"Hắc hắc, Dương Minh. Mày không nghĩ sẽ có ngày này phải không?" Vương Chí Đào khàn giọng nói. mái tóc của hắn bị gió biển thổi tung nên trông như kẻ điên.
"Vương Chí Đào, mày muốn làm gì? Việc này do mày làm sao?" Dương Minh mặc dù kinh ngạc vì Vương Chí Đào đột nhiên xuất hiện nhưng hắn vẫn rất bình tĩnh.
"Đúng thì sao chứ? Dương Minh, mày hại tao cửa nát nhà tan. hôm nay tao sẽ cho mày chết" Vương Chí Đào lớn tiếng hét.
"Mày khiến tao chết? Chưa chắc đâu. Dù thuyền lật thì bọn tao chưa chắc đã chết" Dương Minh thản nhiên nói.
"Vậy thử xem sao" Vương Chí Đào rút một khẩu súng trong túi ra, nòng súng đen ngòm chỉ vào Dương Minh: "Bây giờ tao xem mày có chết hay không?"
Dương Minh toát mồ hôi lạnh. Thằng này điên rồi. Dương Minh mặc dù tự tin mình tránh được đạn của Vương Chí Đào, nhưng không thể đảm bảo Trần Mộng Nghiên, Điền Đông Hoa và Vương Tuyết thoát khỏi.
Đến lúc đó có cảnh người đẹp đỡ đạn cho mình thì Dương Minh sống không bằng chết.
"Ha ha ha, sợ rồi ư?" Vương Chí Đào cười lạnh nói: "Cho mày một cơ hội đó. Một phát bắt chết mày thì không thú vị gì. như vậy đi, mày nhảy xuống biển đi, tao nhìn thấy mày chìm vào miệng cá thì tao sẽ bỏ qua người trên thuyền. Tao chẳng những không giết chúng mà còn đưa về bờ"
"Tao có thể tin mày sao?" Dương Minh hỏi lại một câu. Dương Minh không tin vào tên này.
"Có tin hay không tùy mày. Chẳng qua nếu mày không nhảy thì bọn mày cũng chết" Vương Chí Đào mở to mắt, mặt đầy dữ tợn mà nói: "Ra tay với ai trước đây. Ồ ồ, giết người quen. Trần Mộng Nghiên đi. Hắc hắc xin lỗi lớp phó học tập đáng yêu. Ai bảo cưng đi theo thằng chó Dương Minh. Cưng chết ngàn lần cũng đừng trách Vương Chí Đào này. Muốn trách thì trách cưng lúc trước đã chọn Dương Minh"
"Chờ chút" Dương Minh thấy Vương Chí Đào giơ súng lên liền vội vàng nói. Vương Chí Đào đã điên, Dương Minh thật sợ hắn chuyện gì cũng dám làm.
Thằng Vương Chí Đào này nếu bắn loạn thì Dương Minh không dễ đối phó.
"Nếu tao nhảy xuống mày sẽ tha những người khác?" Dương Minh trầm ngâm một chút rồi nói.
"Hừ hừ, tin hay không là tùy mày. Mày có thể không nhảy nhưng tao giết chết từng đứa rồi mày cũng chết" Vương Chí Đào hừ một tiếng.
"Được, tao nhảy, hy vọng mày giữ lời" Dương Minh gật đầu nói.
"Dát, mày nhảy mau đi. Nếu không tao đổi ý đó" Vương Chí Đào cười lạnh một tiếng.
"Dương Minh, anh đừng nhảy" Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh nói không khỏi sợ hãi, nắm chặt tay Dương Minh không bỏ.
"Không sao đâu mà Mộng Nghiên, em yên tâm đi" Dương Minh khẽ nói nhỏ vào tai nàng.
"Nhưng mà." Trần Mộng Nghiên tự nhiên không muốn Dương Minh mạo hiểm.
"Không nhưng gì hết. Anh không nhảy thì tất cả chúng ta đều chết mà. Em thấy súng của hắn không?" Dương Minh cầm tay Trần Mộng Nghiên mà nói.
"Chúng ta nói chuyện, khuyên hắn đi." Trần Mộng Nghiên vẫn không muốn.
"Kẻ điên thì nói gì cũng vô dụng" Dương Minh nói: "Tin anh đi, anh sẽ không chết đâu"
"Được rồi, đừng có mà thế nữa, mẹ nó" Vương Chí Đào không nhịn được mà mắng: "Lúc này mà còn nói chuyện âu yếm, hay ông cho hai đứa mỗi đứa một súng.
Dương Minh xoay người lại nhìn Vương Chí Đào rồi nói: "
Nhớ lời mày nếu không sẽ hối hận đó" Nói xong Dương Minh nhảy xuống biển.
"
Mẹ nó, uy hiếp ông" Vương Chí Đào cười lạnh một tiếng.
Dương Minh đang giãy dụa trong biển. Một lát đã uống một ngụm nước lớn rồi chìm vào trong biển.
"
Ồ, chìm rồi. Quá sung sướng" Vương Chí Đào nhìn Dương Minh liền vung tay hét lớn: "Ai biết mày có giả chết hay không?"
Vừa nói Vương Chí Đào liền giơ súng bắn hai phát nhằm vào chỗ Dương Minh chìm xuống.
"
Đừng" Trần Mộng Nghiên sợ hãi nhưng đã chậm. Trên mặt biển hiện lên điểm đỏ. Dương Minh trúng đạn rồi.
"
Ha ha ha, lát nữa cá mập sẽ tới, bọn mày cùng chờ chết đi" Vương Chí Đào cười lớn.
"
Nói chuyện không giỡ lời có còn là đàn ông không. Dương Minh đã nhảy xuống biển mà mày còn nổ súng ư?" Điền Đông Hoa tức giận chỉ vào Vương Chí Đào mà chửi.
"
Hắc, nhảy xuống biển thì sao? Không nổ súng sao làm cá mập kéo đến chứ?" Vương Chí Đào nói.
Trần Mộng Nghiên lúc này đã ngây dại, nàng ngơ ngác quỳ trên boong tàu nhìn màn nước biển.
"
Tao liều mạng với mày" Điền Đông Hoa rất tức, cầm chiếc ghế lên đập tới Vương Chí Đào.
"
Mày dám chống tao ư, không muốn sống hả?" Vương Chí Đào vội vàng trốn sang bên sau đó bắn vào đùi dhdh.
"
A." Điền Đông Hoa ôm chân ngồi xổm xuống, máu chảy qua kẽ tay hắn.
"
Vương Chí Đào, anh làm gì thế. Anh sao bắn bạn trai tôi?" Vương Tuyết thấy Điền Đông Hoa trúng đạn liền trừng mắt nhìn Vương Chí Đào.
"
Bắn? Bắn đã là nể mặt mày rồi. Dùng ghế đập ông, ông không một súng bắn chết nó là tốt rồi"
"
Vương Chí Đào, anh giỏi đó, tôi." Vương Tuyết rất tức, chỉ vào Vương Chí Đào mà không nói thành lời.
"
Hắc hắc, em gái. Mày từ từ chơi với bạn trai đi. Tao đi đây. Chúc bọn mày vào bụng cá" Vương Chí Đào thổi nòng súng có chút đắc ý mà nói.
"
Anh. anh nói cái gì? Anh đi vậy chúng tôi như thế nào?" Vương Tuyết sợ hãi nói.
"
Bọn mày muốn làm gì thì làm" Vương Chí Đào không thèm để ý.
"
Anh là đồ vô sỉ. Anh muốn bỏ mặc tôi?" Vương Tuyết sợ hãi nhìn Vương Chí Đào.
"
Không thèm để ý đến mày" Vương Chí Đào đã như thằng điên nên đâu cần biết họ hàng, bạn bè gì.
"
Anh hai, tôi sẽ làm anh hối hận" Vương Tuyết trừng mắt nhìn Vương Chí Đào. Không biết từ lúc nào trong tay Vương Tuyết có thêm điều khiển: "Tôi sớm biết anh sẽ là người như vậy. Cũng may tôi đã chuẩn bị trước. Chúng ta cùng chết thôi"
Nói xong Vương Tuyết ấn nút điều khiển màu đỏ nhưng một lát sau không có chuyện gì xảy ra.
"
Sao thế? Sao lại không nổ?" Vương Tuyết sợ hãi nhìn Vương Chí Đào.
"
Muốn chơi ông, mày còn non lắm" Vương Chí Đào lạnh lùng nói: "Cũng may Hoàng ca đã kiểm tra trước giúp tao thấy bên trên có đặt bom. Mày điên rồi. Mày đối với anh trai mà cũng như vậy thì tao việc gì phải nhân từ với mày"
"
Anh. anh đã biết?" Vương Tuyết tuyệt vọng quỳ xuống bên cạnh Điền Đông Hoa. Nhìn Điền Đông Hoa đang bị thương, Vương Tuyết lẩm bẩm nói: "Ông xã, em xin lỗi. Em sai rồi"
Điền Đông Hoa mặc dù bị thương nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Vừa nãy Vương Tuyết và Vương Chí Đào nói chuyện làm hắn trợn mắt há mồm. hắn không ngờ Vương Chí Đào lại là anh của Vương Tuyết.
Mà Trần Mộng Nghiên ở bên cũng ngơ ngác nhìn chuyện xảy ra.
"
Chờ chết đi, lát nữa máu của Dương Minh sẽ hấp dẫn cá mập. Ha ha ha" Vương Chí Đào điên cuồng cười lớn.
"
Dẫn cá mập tới là do máu của mày" Một âm thanh lạnh như băng vang lên bên tai Vương Chí Đào. Vương Chí Đào hoảng sợ, súng trong tay thiếu chút nữa không cầm chắc.
Chẳng qua có cầm chắc hay không không quan trọng, trong nháy mắt súng đã rơi vào tay người khác.
Nhìn Dương Minh đứng bên cạnh mình, Vương Chí Đào sợ hãi nói: "
Mày. mày không chết?"
"
Đúng thế, tao đương nhiên không chết" Dương Minh nhìn Vương Chí Đào đầy khinh bỉ: "Tao nói với mày rồi. Nếu mày không giữ lời thì mày phải hối hận.
"Mày mày" Vương Chí Đào sao ngờ được Dương Minh lại đột nhiên xuất hiện cạnh mình.
"Mày kinh ngạc phải không? Tao sao lại không bị mày bắn chết hả?" Dương Minh cười cười nhìn Vương Chí Đào.
Vương Chí Đào mặc dù không nói nhưng vẻ mặt hắn vẫn có cái ý đấy.
"Được rồi, tao giải đáp cho mày trước khi chết. Nhìn thấy không, mày bắn không trúng tao. Mà máu rơi ra cũng là máu mà tao cắt tay mà có. Làm như vậy là để mày yên tâm thôi" Dương Minh đưa tay ra, bên trên có vết thương lớn nhưng không phải nặng.
"Mày. lừa tao" Vương Chí Đào vừa tức vừa sợ. Không ngờ kế hoạch của mình cuối cùng cũng hỏng.
"Ha ha, chỉ là mày quá ngu ngốc" Dương Minh bĩu môi nói: "Chẳng qua tao không ngờ Vương Tuyết lại là em gái mày"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #764


Báo Lỗi Truyện
Chương 764/2205