Chương 755: Trùng hợp


Thư Nhã cũng không ý kiến gì, trực tiếp tựa vào trên lưng của Dương Minh, không hề có cái gì đó gọi là tị hiềm hay cái gọi là nam nữ không nên đụng chạm này nọ, Dương Minh nhẹ nhàng nâng mông của Thư Nhã lên, để giữ vững nàng trên lưng, nhìn cái hàng lang trống trơn, Dương Minh không khỏi buồn bực nói: "Cô trở lại phòng nghỉ nha, đi qua cái hàng lang này hình như không được lịch sự"
Cái hàng lang này là lối đi riêng dành cho khách vip mà, bình thường có rất ít người đi, có người gác tại hai bên cửa, nếu không phải Dương Minh là người bên khâu tổ chức, thì cũng chẳng có khả năng đi vào trong cái hàng lang này đâu.
Nhưng Thư Nhã lại đếnđây, cho nên có vẻ đột ngột và kì quái.
"Em. từ sân khấu trở về hậu trường, phát hiện có nhiều phóng viên quá, em không dám vào, trực tiếp đi vào cái hàng lang này, không ngờ lại bị trật chân!" Thư Nhã giải thích.
Phóng viên vào được hậu trường? Dương Minh bực bội nghĩ, cái này cũng có thể sao? Bao Tam Lập đã tăng số người canh gác tại mỗi cửa ra vào lên rất nhiều, phóng viên làm cách nào lẻn vào được?
Tuy rằng cái lý do này khá là gượng ép, nhưng Dương Minh cũng chấp nhận, có lẽ bởi vì có ai đó không cẩn thận để cho phóng viên lẻn vào cũng không chừng.
Chỉ có trong lòng Thư Nhã mới hiểu được, xem ra, mình quả thật không làm việc không công rồi, đứng chờ Dương Minh rốt cục cũng đến, chỉ là tình huống này hơi bị nghiêm trọng hóa, làm cho chân của mình thật sự đau, đau đến mức đổ mồ hôi luôn.
Haizzz. cái cuốn [đại minh tinh yêu tôi] ấy, Thư Nhã cũng có xem qua, phải nói là rất hâm mộ cách mà nam chính và nữ chính gặp nhau ấy, vì thế đã tạo dựng lên cái màn này.
Cảm giác được Dương Minh cõng quả thật rất tốt, cái cảm giác này, đã nhiều năm rồi không có. Cái này làm cho Thư Nhã không khỏi nhớ lại trước kia, lúc hai người còn học sơ trung, trong một khóa thể dục, nàng bị thương cũng ở chân, Dương Minh liền cõng mình chạy đến phòng cứu thương.
Sau khi lết về đến hậu trường, Dương Minh nhìn nhìn rồi nói: "Ở đây làm gì có phóng viên?"
"Hình như. là chạy ra ngoài rồi!" Sắc mặt Thư Nhã đỏ lên, cũng may nàng nằm trên lưng của Dương Minh, nên người khác không nhìn thấy biểu tình của nàng.
"Thư tiểu thư, em sao vậy?" Hứa Lệ nhìn thấy Dương Minh cõng Thư Nhã, vội vàng chạy đến hỏi.
"Chị Thư Nhã bị trặc chân, vừa gặp bọn em" Trần Mộng Nghiên vội vàng giải thích: "Chị xem có cần phải kêu bác sĩ không?"
"Được, chị đi kêu bác sĩ!" Hứa Lệ vội vàng nói.
Đem Thư Nhã đăt lên ghế salon trong phòng nghỉ, Dương Minh cũng ngồi một bên luôn.
"Vừa rồi thật sự cảm ơn mọi người!" Thư Nhã vội vàng nói cảm ơn không ngừng: "Nếu không, em thật sự không biết làm gì luôn!"
Dương Minh cười cười, nhưng trực giác mách với hắn rằng, có gì đó không đúng, Thư Nhã hình như đang nói dối, chẳng qua, cái mắt cá chân đang sưng to đùng lên lại là sự thật trước mắt.
Trong lúc Dương Minh đang suy nghĩ về chuyện này, thì Trần Mộng Nghiên đã ngồi bên cạnh nàng nói chuyện.
"Chị Thư Nhã, chị cố gắng lên, bác sĩ sẽ lập tức đến ngay!" Trần Mộng Nghiên thấy bộ dạng đau đớn của Thư Nhã, liền an ủi không ngừng.
"Không sao đâu." Thư Nhã cau mày, nhưng vẫn cố cười thoải mái, nói: "Cũng không phải là bị thương lớn gì! Chị nhớ, hồi lúc chị học sơ trung, cái khóa thể dục ấy, cũng bị trặc chân, rồi có một bạn trai trong luc đã cõng chị đến phòng y tế, lần đó còn nghiêm trọng hơn cả lần này mà!"
Dương Minh vừa nghe được lời của Thư Nhã ní, toàn thân châ động, kinh ngạc quay đầu nhìn nàng, trong mắt đầy sự khó hiểu và khó tin! Đúng vậ, Thư Nhã trước mắt thật sự có điểm rất tương tự như Tô Nhã trong trí nhớ của mình! Thói quen giống, sở thích giống, nhẫn giống, còn có những chuyện cũ tương tự, và tên cũng tương tự!
Cái này sao có thể không làm cho Dương Minh hoài nghi? Nhưng hoài nghi thì vẫn là hoài nghi, bởi vì, tướng mạo của hai người, thật sự chênh lệch quá lớn! Dương Minh thậm chí cho rằng Thư Nhã có phải đang mang mặt nạ da người không ?
Chẳng qua, câu trả lời cũng như lần trước, Dương Minh không thấy được gì cả, bởi vì nếu Thư Nhã thật sự mag mặt nạ, thì chắc chắn sẽ không tránh được ánh mắt của Dương Minh!
Cho nên, cũng chính vì thế, Dương Minh mới cho rằng, đây là hai người khác nhau, trên đời này có rất nhiều chuyện trùng hợp, bản thân Dương Minh cũng gặp rất nhiều chuyện trùng hợp, cho nên, Thư Nhã có phần tương tự như Tô Nhã, cũng không có gì kì quái.
Dương Minh thở dài, có lẽ vừa rồi Thư Nhã đã gợi lại kí ức về Tô Nhã trong hắn, Dương Minh không đành lòng nhìn Thư Nhã đau đớn, đi qua, nói: "Tôi có học qua mát xa, tôi giúp coi xem thế nào nha"
Trong lòng Thư Nhã phải nói là mong muốn và nguyện ý ngàn vạn lần, nhưng mà Trần Mộng Nghiên thì cứ hoài nghi nhìn Dương Minh: "Anh không phải muốn mượn cơ hội chiếm tiện nghi chứ?"
"Trời!" Dương Minh xấu hổ nói: "Anh xấu xa vậy sao?"
Trần Mộng Nghiên chỉ tùy tiện nói giỡn thôi, thấy Dương Minh bị quê như vậy, cũng không nói gì nữa.
Dương Minh cúi thân xuống, chậm rãi cởi giầy của Thư Nhã ra, tuy rằng bây giờ là mùa đông, nhưng do Thư Nhã mang giày cao gót để diễn, cho nên rất dễ cởi.
Nhìn mắt cá chân đang sưng to của Thư Nhã, Dương Minh thở dài, chậm rãi dùng phương pháp mát xa của Phương Thiên.
Chân của Thư Nhã rất đẹp, tuy rằng bị sưng lên, nhưng không làm ảnh hưởng đến mỹ quan, ngược lại còn làm cho người ta thương tiếc, chỉ là Dương Minh đang phiền não về chuyện xưa, hơn nữa Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đang ở bên cạnh, cho nên hắn cũng chẳn dám nghĩ bậy bạ gì cả.
"Ơ?" Thư Nhã tò mò nhìn Dương Minh: "Không đau, rất hữu hiệu!"
"Haha!" Dương Minh đứng lên, sau đó nói: "Phương pháp tổ truyền!"
"Tổ truyền?" Thư Nhã cũng buồn bực, tại sao mình không biết Dương Minh lại có phương pháp tổ truyền này chứ? Nếu thật sự là tổ truyền, vậy năm đó mình bị trật chân, thì anh ấy đâu cần gấp đến độ như vậy.
Lúc này, Hứa Lệ đã dẫn bác sĩ đến, nói: "Thư tiểu thư, bác sĩ đã tới" Chẳng qua, nhìn thấy Thư Nhã đang cười nói bình thường, không khỏi buồn bực nói: "Thư tiểu thư, chân của em?"
"À, chân của em tốt hon rồi, không còn gì trở ngại, Dương Minh mát xa giúp em, làm cho nó bớt sưng rồi" Thư Nhã cười nói: "Không cần làm phiền bác sĩ!"
"Mát xa? Mát xa có thể tốt lên sao?" Bác sĩ này còn trẻ tuổi, cũng là một người hâm mộ Thư Nhã, vốn hắn ta cũng có đến buổi trình diễn này, nhưng do còn đang trực bệnh viện, cho nên không cởi đồ ra.
Rồi đột nhiên, một người tự xưng là người đại diện của Thư Nhã chạy đến tìm hắn, nhờ hắn chữa bệnh, làm cho hắn vui muốn điên luôn! Vốn đang hoài nghi, nhưng nhìn thấy danh thiếp của Hứa Lệ, rồi thấy đi đến hậu trường của sâu khấu, rồi khi tận mắt nhìn thấy Thư Nhã, không khỏi kích động.
Nhưng không ngờ Thư Nhã nói không cần! Hắn còn muốn mượn cơ hội này để tiếp cận người đẹp mà! Kì thật trong lòng tiểu tử này đang có ý đồ, muốn nhờ chuyện này để sờ chân của Thư Nhã!
Cho nên, vừa nghe nói có người mát xa, trong lòng mất hứng, liền làm ra vẻ chuyên gia, nói: "Mát xa dân gian đều là gạt người, chỉ có thể giảm bớt, chứ không trị dứt điểm! Trung y chỉ có thể giảm bớt, Tây y mới có thể trị tận gốc!"
Dương Minh nghe cái lý luận chó má của thằng nhãi này, nhất thời nổi giận đùng đùng! Mẹ kiếp, cái gì mà mát xa dân gian là gạt người? Cái gì mà Trung y chỉ có thể giảm bớt? Tuy rằng Trung y và Tây y mỗi cái đều có sở trường riêng, không thể nói cái nào tốt hơn cái nào được, nhưng thằng nhãi này rõ ràng hạ thấp Trung y, làm sao mà Dương Minh không giận cho được?
Dương Minh không kiên nhẫn, phất tay nói: "Hứa tiểu thư, nơi này không còn cần hắn, cho hắn một chút tiền khám bệnh, rồi để hắn đi đi!"
"Phí khám bệnh thì không cần, nhưng sức khỏe của Thư tiểu thư mới là quan trọng!" Tiểu tử này làm sao mà chịu bỏ qua? Cũng không quản Hứa Lệ hay Thư Nhã có đồng ý hay không, liền ra vẻ sốt ruột cứu người chạy tới, ngồi xổm xuống muốn chụp lấy mắt cá chân của Thư Nhã.
"Mẹ kiếp, tai của mày bị điếc à?" Lúc này Dương Minh thật sự không thể nhịn được rồi, trực tiếp túm lấy cổ áo của tiểu tử này, nhíu mày, hét ra bê ngoài: "Bảo an? Có người nào không?"
Dương Minh hét to như vậy, Bạo Tam Lập nghe được, lập tức vội vàng chạy vào trong, nói: "Dương ca, có chuyện gì?"
"Ném tên này ra ngoài! Tên này không hiểu được tiếng người!" Dương Minh buông tay, ném thằng nhãi này ra.
Bạo Tam Lập lập tức bước lại, túm tóc của thằng nào kéo ra ngoài, chọc vào Dương Minh, chẳng có gì tốt đẹp đâu!
Nhìn thấy bộ dáng tức giận của Dương Minh, Thư Nhã thản nhiên cười, anh ấy vì mình sao? Thư Nhã không khỏi suy nghĩ.
Chuyện hôm nay đã làm cho Dương Minh hạ quyết tâm, bất luận khó khăn cỡ nào cũng phải điều tra rõ ràng gia thế của Thư Nhã. Tuy rằng trên đời này có rất nhiều chuyện trùng hợp, nhưng cũng muốn xác định thật sự là trùng hợp thì mới yên lòng.
Đoạn phim quảng cáo tuyên truyền về công ty châu báu Lưu Duy Sơn vừa được phát lên truyền hình, lập tức thu hút được tất cả sự chú ý, phần lớn mọi người sau khi xem quảng cáo trên TV xong còn tỏ vẻ tán thưởng, cho nên, những sản phẩm, à không, danh tiếng của châu bấu Lưu Duy Sơn, trong một đêm đã được 99% người ở Tùng Giang biết đến.
Nhìn những nhân viên bận rộn chạy qua chạy lại để lo việc, mà ngay cả Triệu Tư Tư cũng bận tối mặt, Lâm Chỉ Vận liền cảm thấy tự ti, đúng vậy, từ lúc công ty khai trương đến giờ, mình tuy là phó tổng giám đốc, nhưng thật ra vẫn chưa có trợ giúp gì cho việc kinh doanh của công ty.
Đương nhiên, những suy nghĩ này Lâm Chỉ Vận không nói cho Dương Minh biết, chỉ sợ sau khi Dương Minh biết được sẽ lại lo lắng cho mình.
Vân Nghiễm Đô sau khi nhìn thấy đoạn phim quảng cáo trên TV xong, tức đến nổi đập nát cái TV luôn! Mình trăm phương ngàn kế nghĩ ra một biện pháp tuyệt diệu như vậy, không ngờ lại bị đối phương hóa giải dễ dàng như vậy!
Chẳng những không có tác dụng, ngược lại còn giúp cho đối phương có cơ hội nữa! Điều này khiến cho Vân Nghiễm Đô xém ti đã lên cơn nhồi máu cơ tim!
"Làm sao bây giờ?" Vân Nghiễm Đô xanh mặt nhìn Lý Tiểu Dao và Liễu Hiểu Sinh.
"Vân tổng. tôi không ngờ thiết kế sư của châu báu Lưu Duy Sơn chính là danh sư quốc tế." Lý Tiểu Đao cẩn thận nói.
"Bây giờ không phải là vấn đề ngờ hay không ngờ, mà vấn đề là phải giải quyết như thế nào!" Vân Nghiêm Đô cả giận nói: "Thị trường Tùng Giang bây giờ đều đã bị châu báu Lưu Duy Sơn chen chân vào, nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không bán được gì, ngược lại còn dẫn đến phá sản!"
"Vân tổng." Liễu Hiểu Sinh do dự một chút, rồi quay lại nói với Lý Tiểu Đao: "Anh ra ngoài trước đi một chút đi, tôi có chuyện cần bàn với Vân tổng"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #755


Báo Lỗi Truyện
Chương 755/2205