Chương 753: Người bạn trên mạng


Chẳng qua, Thư Nhã rốt cục vẫn là Thư Nhã, cho nên thái độ đối nhân xử thế phải nói là tuyệt vời, cho dù trong lòng rất khó chịu, nhưng trên mặt chỉ hơi hiện lên vẻ mất mác, liền lập tức khôi phục lại bình thường.
"Haha, thoạt nhìn vị tiên sinh này có vẻ luống cuống, chẳng qua không sao, không biết cô gái bên cạnh anh ta thì thế nào?" Thư Nhã cười, quay đầu lại nhìn Trần Mộng Nghiên nói.
"A?" Trần Mộng Nghiên vốn đang tức giận về hành động khó hiểu của Dương Minh, lúc chụp hình đã từ chối đại mình tinh người ta một lần, bây giờ lại thế này! Đang muốn trách cứ Dương Minh, không ngờ rằng Thư Nhã lại quay sang mời mình, tâm tình buồn bực liền trở thành hư không, vui vẻ đứng lên, nói: "Được!"
Từ nhỏ Trần Mộng Nghiên đẵ là cán bộ lớp, lại là thành viên của hội học sinh, cho nên trước mặt công chúng cũng không hề có vẻ luống cuống, rất thoải mái bước lên sân khấu cùng Thư Nhã.
Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, cũng may là Thư Nhã không tiếp tục mời mình, nếu không, mình lại phải rặng ra vài câu nói xạo nữa, nếu không thì muốn trốn tránh là điều không thể.
Vốn, có rất nhiều người, trừ việc hâm mộ ra, còn có ít nhiều ghen tị, nhưng bây giờ đổi lại là Trần Mộng Nghiên, cũng là một mỹ nữ, cho nên ghen tị cũng được giảm bớt.
Trần Mộng Nghiên không được trang điểm, nhưng cũng không hề thua kém gì Thư Nhã, so với vẻ thanh lệ thoát tục của Thư Nhã, thì Trần Mộng Nghiên lại có vẻ thanh xuân hoạt bát.
Tuy nói Trần Mộng Nghiên không được huấn luyện chuyên nghiệp như Thư Nhã, nhưng mà, giọng nói của nàng nghe cũng rất êm tai, cho dù không trong suốt du dương như Thư Nhã, nhưng mà cũng uyển chuyển vô cùng.
"Khẩn trương sao?" Trong lúc nhạc đệm vang lên, Thư Nhã tắt vô tuyến tai nghe đi, nhỏ giọng nói với Trần Mộng Nghiên.
"Không sao, chẳng qua, nhiều người như vậy, cũng hơi run!" Trần Mộng Nghiên cười khổ.
"Haha, em hát rất tốt, cũng có tiềm chất làm ngôi sao, có muốn theo chị làm người nổi tiêng không?" Thư Nhã cười hỏi.
"Em có thể sao?" Trần Mộng Nghiên nghe Thư Nhã nói xong, cũng có chút bất ngờ, người con gái nào mà không có giấc mộng nổi tiếng? Trần Mộng Nghiên cũng không ngoại lệ, chẳng qua, sau khi do dự một chút, lại lắc đầu nói: "Thôi khỏi đi, Dương Minh cũng không thích em đi làm ngôi sao"
"Em để ý đến hắn như vậy sao?" Thư Nhã tò mò, mị lực của Dương Minh lại lớn như vậy sao. Người thiếu nữ trước mắt này thoạt nhìn như đã rơi vào cạm bẫy của tình yêu, chẳng qua, nói đi thì phải nói lại, bản thân mình không phải giống như vậy sao? Vốn muốn kéo bạn gái của Dương Minh thành đồng minh của mình, nhưng lại thất bại.
"Ừ" Trần Mộng Nghiên gật đầu: "Lúc chị yêu một người, cũng sẽ để ý đến người đó như vậy thôi"
Thư Nhã gật đầu, thầm nghĩ, bởi vì có em, chị mới không có biện pháp, Thư Nhã không phải là loại người thích chen ngang vào tình cảm của người khác, nhưng có một số việc, thân bất do kỷ, huống chi, Thư Nhã cảm thấy nếu Dương Minh đã có hai người bạn gái rồi, thì cơ hội của mình vẫn còn rất lớn.
Nhạc đệm đã xong, Thư Nhã mở tai nghe lên, rồi cùng Trần Mộng Nghiên tiếp tục hát.
Dương Minh không để ý đến ảnh Trần Mộng Nghiên và Thư Nhã nói nhỏ với nhau, cho nên cũng không chú ý đến việc miệng của hai nàng mấp máy.
"Cảm ơn, cảm ơn bạn nữ này đã cùng hợp xướng bài [tình yêu khi thơ ấu] với mình, mọi người cảm thấy thế nào?" Bài hát kết thúc, Thư Nhã hỏi khán giả.
"Tốt!" Mọi người đểu vỗ tay đùng đùng, hai vị mỹ nữ này ngang tài ngang sắc, nói ai hơn ai bây giờ? Huống chi, Trần Mộng Nghiên quả thật hát rất hay.
"Vậy, mọi người có muốn nghe mình và bạn ấy cùng hát tiếp một bài không?" Thư Nhã tiếp tục hỏi.
"Muốn.muốn!" khán giả đáp không chút do dự, nếu Trần Mộng Nghiên không phải là mỹ nữ, hoặc là ngũ âm không đầy đủ, vậy thì sẽ không được như vậy đâu!
"Vậy chúng ta cùng nhau hát một bài hát cũ nha, bài [tình yêu năm 90] của La Đại Hữu, tin rằng bài hát này mọi người ở đây đều rất quen thuộc" Thư Nhã nói: "Đây là bài hát mình thích nghe nhất, cũng là bài hát mà một người bạn trên mạng rất thích, hắn nói với mình rằng, hôm nay hắn cũng đến xem buổi trình diễn của mình, không biết bây giờ hắn có mặt ở đây không? Tuy rằng chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng mình cũng rất biết ơn hắn, trong lúc mình cô độc nhất, có thể nghe mình tâm sự."
"A? !" Bây giờ Dương Minh cũng há to mồm ra, hai tròng mắt mở to hết cỡ như muốn rớt ra ngoài, trên mặt viết đầy hai chữ: kinh ngạc, kinh ngạc kinh ngạc kinh ngạc và kinh ngạc. Người bạn trên mạng? Buổi trình diễn? Còn có bài hát mình hay mở trên yahoo?
Thư Nhã. chính là" ta là đại minh tinh" Trên đời này có chuyện này trùng hợp như vậy sao? Cái miệng rộng của Dương Minh đủ nhét một cái trứng đà điểu vào rồi đấy=))
Có lẽ sau này, hắn sẽ phát hiện ra, kì thật trên đời này thật sự rất nhỏ bé, người bên cạnh, và người quen, luôn tồn tại sự trùng hợp.
Trong đầu Dương Minh đầy những dấu hỏi, cho nên Thư Nhã và Trần Mộng Nghiên hát cái gì, hắn cũng chẳng nghe được.
"Người bạn của mình, thế giới nào có chân tình, cậu ở đâu? Nghe được không?" Thư Nhã hát đến hưng phấn, quơ tay lên, huống xuống chổ khán đài.
Lúc này, mọi người mới biết, người bạn net của Thư Nhã tên là" Thế giới nào có chân tình" .
Mà Trần Mộng Nghiên cũng trở nên ngẩn ngơ, cho nên cũng quên hát luôn, Trần Mộng Nghiên khó tin nhìn Thư Nhã, nickname của Dương Minh nàng đương nhiên biết, không chỉ có như vậy, nickname của nàng cũng không khác Dương Minh bao nhiêu.
Thư Nhã cũng nhìn thấu vẻ khác thường của Trần Mộng Nghiên, chẳng qua, bây giờ đang ở trên sân khấu, cho nên cũng không có cách nào mở miệng hỏi, chỉ đành phải im lặng, tiếp tục hát, tuy rằng khúc giữa hơi bị vấp, nhưng coi như cũng là tốt lắm rồi.
Trần Mộng Nghiên cũng cảm thấy mình rất thất thố, trên thế giới này, những người có nickname giống nhau đâu phải chỉ có một, cũng không nhất thiết một mình Dương Minh có nick là" Thế giới nào có chân tình" , người khác cũng có thể đặt được mà.
Đừng nói là nickname, ngay cả tên thật cũng giống nhau rất nhiều.
Trần Mộng Nghiên cười xin lỗi, hát tiếp phần của mình.
Tuy rằng không biết Trần Mộng Nghiên vì sao lại thất thố, nhưng Dương Minh cũng chỉ có thể cười tiễn nàng xuống sân khấu, dù sao đây cũng là buổi trình diễn của mình, hát chung hai bài đã đủ nhiều rồi.
"Hát không tồi, rất có tiềm chất làm ngôi sao ca nhạc" Dương Minh khen.
"Khoan đã, không nói cái này" Đổi lại là bình thường, nếu được Dương Minh khen, Trần Mộng Nghiên đương nhiên rất vui vẻ, nhưng mà bây giờ nàng không quan tâm đến chuyện này, mà nói: "Anh và Thư Nhã là bạn trên mạng?"
"Em hỏi cái này à? Anh cũng đâu biết đó là Thư Nhã?" Dương Minh cười khổ nói: "Anh còn tưởng rằng nàng ta lừa anh chứ!"
"Rốt cục là thế nào! Nói chi tiết đi!" Trần Mộng Nghiên cũng cảm thấy có nguy cơ, tuy rằng ngoài miệng đã nói cho phép Dương Minh theo đuổi Thư Nhã, nhưng lúc đó nàng biết là đây là điều không thể, chẳng qua, lúc này hai người đã trở thành bạn trên mạng sớm tối, vậy có lẽ sẽ phát triển cũng không chừng.
"Hơn nữa, cái này quen biết đã lâu rồi, lúc trung học đã quen rồi, nàng nói với anh nàng là một ngôi sao, nhưng lúc đó anh tưởng nàng nói giỡn, hỏi nàng là ai thì nàng cũng không nói, nên anh cũng không để ý"
"Ngày hôm qua, lúc anh lên mạng có gặp nàng, nàng nói là tổ chức một buổi trình diễn, anh liền choo5c nàng, nói anh tham gia buổi trình diễn của Thư Nhã rồi, sợ không đi được của nàng"
"Nhưng không ngờ rằng, nàng chính là Thư Nhã!"
"Chỉ như vậy?" Trần Mộng Nghiên hồ nghi hỏi.
"Còn có thể thế nào?" Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Em xem, anh và nàng ta, làm như đã biết nhau trước kia?"
"Cũng không phải. đúng rồi, sau khi về anh cho em nick Yahoo của Thư Nhã nha, em cũng muốn thêm bạn nàng ta!" Trần Mộng Nghiên vừa nghe Dương Minh và Thư Nhã không có quan hệ mờ ám gì, cũng yên tâm hơn, và tính con gái lại trổi dậy, bắt đầu muốn làm bạn trên mạng với đại minh tinh.
"Được!" Dương Minh thở dài nhìn cô nàng đang ghen mà lại cố gắng làm ra vẻ không sao cả này, trong lúc nhất thời nổi đầy cảm xúc lên trong lòng. Đúng vậy, bắt đầu từ Lam Lăng, thì những cô gái bên cạnh mình, không dừng mà còn gia tăng, Trần Mộng Nghiên trừ việc oán giận mình vài câu, thì vẫn ở bên cạnh mình, không oán không trách đi theo mình.
Trần Mộng Nghiên là một cô gái bình thường, nàng để ý đến mình, nhưng cũng nhân nhượng cho mình, nhưng mình một lần rồi lại một lần làm nàng bị tổn thương, làm cho nàng phải chấp nhận những cô gái khác.
Dương Minh biết, bây giờ tuy rằng thoạt nhìn Trần Mộng Nghiên có vẻ rất vui, nhưng đó là do nàng cố ý không muốn nghĩ về chuyện phiền não này, không cần phải nghĩ, chuyện này có ai mà dễ chịu?
Nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Trần Mộng Nghiên, lại chợt nghĩ đến Lâm Chỉ Vận bên cạnh, Dương Minh lại cảm thấy áy náy, nếu nói mình có lỗi với Trần Mộng Nghiên, vậy thì không phải đã vứt bỏ Lâm Chỉ Vận sao?
Vả lại, cho đến bây giờ, nàng vẫn chưa từng tranh giành gì với ai cả, và điều này càng làm cho Dương Minh thêm khó chịu.
"Sao thế?" Trần Mộng Nghiên dường như đã nhìn thấu được việc Dương Minh đang bị cảm xúc hành hạ, liền kì quái hỏi.
"Không có gì, chỉ vừa nghĩ đến vài chuyện vớ vẫn thôi" Dương Minh cười cười lắc đầu nói: "Em và Chỉ Vận coi tiếp đi, anh đi toilet"
"Dạ" Trần Mộng Nghiên cũng không nghĩ nhiều, gật đầu.
Dương Minh đứng dậy, rời khỏi hàng ghế, đi ra ngoài, ra đến ngoài quảng trường, Dương Minh mới châm một điếu thuốc lên, rồi chậm rãi hút.
Bây giờ, Dương Minh đã bắt đầu ít hút thuốc, chỉ có trong lúc phiền não mới tìm đến khói thuốc thôi, trung lúc này, Dương Minh đang nghĩ đến Tôn Khiết và Tiếu Tình, chuyện của hai người này, nên ăn nói thế nào với Mộng Nghiên?
Tuy rằng Tiếu Tình đã nói qua, cả đời này nàng chỉ cần làm chị nuôi của Dương Minh là được, nhưng mà Dương Minh biết, đây chẳng qua chỉ là lời nói an ủi thôi, nàng cũng khát vọng bản thân được thừa nhận, có thể thoải mái cùng mình nắm tay bước tay trên đường lớn.
"Sao thế? Không xem buổi diễn, mà chạy đến đây hút thuốc làm gì?" Một bàn tay đặt lên vai của Dương Minh.
Dương Minh quay đầu lại nhìn, liền thấy Điền Đông Hoa, chỉ có hắn, Vương Tuyết không đi theo.
"Haha, mày cũng đi ra mày!" Dương Minh dụi điếu thuốc đi, cười nói.
"Tao thấy mày đi ra, liền đi theo, có vài lời muốn nói với mình" Điền Đông Hoa cũng tự châm cho mình một điếu thuốc.
"Mày sao thế? Sao lại có vẻ buồn bực hơn tao nữa?" Dương Minh nhìn vẻ mặt lo lắng của Điền Đông Hoa, kì quái hỏi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #753


Báo Lỗi Truyện
Chương 753/2205