Chương 750: Hai em gái


Không thể nghi ngờ, buổi trình diễn này được tuyên truyền rất tốt, và thành công rực rỡ. Đây là lần đầu tiên Thư Nhã tổ chức một buổi trình diễn trongg nước, mà trạm thứ nhất lại lựa chọn một chổ nhỏ không danh tiếng như Tùng Giang này, làm cho tất cả đều nghi hoặc, và bởi vì nghi hoặc cho nên từ ngàn dặm xa xôi chạy đến đây coi thử.
Dù sao đây cũng là buổi trình diễn đầu tiên, cho nên hiệu ứng mở màn không gì sánh kịp, tuy rằng sau đó Thư Nhã vẫn còn nhiều thành phố lớn khác, nhưng trạm thứ hai lại là Macao, điều này làm cho những fan hâm mộ của Thư Nhã khẩn trương, cho nên muốn nhìn thấy Thư Nhã chỉ có thể đi đến Tùng Giang mà thôi. Dù sao giấy thông hành qua lại Hồng Công cũng không dễ dàng có được, ví dụ như việc Dương Minh đi Hồng Công vậy, nếu không có Lưu Duy Sơn đỡ đầu, muốn đi xin giấy phép thông hành, thì thật sự là một chuyện rất phiền toái.
Cái này không khỏi làm cho người ta có cảm giác đường xa, vì từ Hồng Công đến Macao thì gần hơn từ Tùng Giang đến Macao rất nhiều, điều này làm cho tất cả mọi người hồ nghi, đoán xem Tùng Giang này rốt cục có cái gì đặc biệt ý nghĩa với Thư Nhã.
Chẳng qua, cho dù là những phóng viên mẫn cảm nhất, có cái mũi linh mẫn nhất của loài chó săn, cũng không tìm ra được một tin tức gì, bên Hồng Công thì Thư Hải Khoát có thế lực rất lớn, và có rất nhiều điều cơ mật, đụng vào thì bỏ mẹ, mà bên đây, mò hoài chẳng ra được manh mối gì cả.
Thư Nhã sau khi đến Tùng Giang xong cũng không tiếp xúc với người nào trừ bên tổ chức, mà bây giờ, Thư Nhã lại là người đại diện cho công ty châu báu Lưu Duy Sơn cùng với tập đoàn công nghiệp nặng Danh Dương, cho nên rất nhiều người đoán rằng, sở dĩ Thư Nhã chọn đây là trạm diễn đầu tiên, cũng bởi vì có quan hệ với hai tập đoàn công ty này.
Dương Minh nhìn thấy đám người đông như kiến đứng ngoài cửa, liền quay lại nói với Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận: "Đừng xuống xe, để anh gọi cho Bạo Tam Lập ra đón chúng ta, theo lối vào dành cho nhân viên để vào sân thể dục"
"Loại không khí này làm cho người ta cảm thấy rất tốt, em muốn xuống xem một chút." Trần Mộng Nghiên cũng bị hiện trường cuốn hút, nàng cũng là một fan của Thư Nhã, nhưng mà chưa đến mức điên cuồng thôi. Nhưng mà, nhìn thấy cả đám người phất cờ hò reo vì Thư Nhã, không kìm lòng được muốn được giống như họ.
"Cái này." Dương Minh do dự một chút, tuy rằng ở đây đều là fan hâm mộ của Thư Nhã, nhưng Dương Minh cũng có chút lo lắng về an nguy của Trần Mộng Nghiên, dù sao cẩn tắc cũng không áy náy.
"Em. cũng muốn xem một chút." Lâm Chỉ Vận cũng lên tiếng.
Dương Minh kì quái nhìn Lâm Chỉ Vận, bởi vì hắn rất hiểu rõ tính cách của Lâm Chỉ Vận, biết nàng không phải là loại người thích xem náo nhiệt. Lâm Chỉ Vận bị Dương Minh soi mói, ngượng ngùng cúi đầu, làm cho Dương Minh giật mình, thì ra Lâm Chỉ Vận đang nói thay cho Trần Mộng Nghiên.
Dương Minh cũng khó mà từ chối, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Được rồi, vậy chúng ta cùng nhau xuống, chẳng qua, hai em phải ở bên cạnh anh, không được đi xa"
Dương Minh đậu xe vào bãi, chiếc BMW x5 này là ban đầu do Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập lái, cho nên bảo vệ dùng mắt cá cũng có thể nhận ra, vì thế không cần phải đưa giấy tờ, càng không có ai dám đến kiểm tra.
Sau khi đậu xe xong, có một người bảo vệ nhận ra Dương Minh, liền chạy đến nói: "Dương ca! Bạo tổng và Hầu tổng đã đến, đây chờ anh đó!"
"Ồ? Bọn họ đến rồi sao?" Dương Minh thật không ngờ Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập lại đến sớm như vậy, nghĩ nghĩ một chút rồi nói: "Tôi đi dạo một vòng trước đã, rồi đến tìm họ sau"
"Dạ, Dương ca" Người bảo vệ gật đầu, nhưng trong lòng thầm nghĩ, chờ Dương Minh vừa đi, liền chạy đi thông báo cho Bạo Tam Lập.
Dương Minh cùng Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên đi về hướng quảng trường, trên quản trường, có đầy đủ các quán nhỏ, hàng rong đủ kiểu, bán các loại cờ hoặc đồ để quơ quơ như hình ảnh hoặc là đồ dạ quang (Em không biết diễn tả mấy cái đó ra sao nữa, nói chung là mấy món phát sáng của mấy em hay cầm quơ qua quơ lại ấy, có thể ghép thành chữ hoặc là thành cái thứ gì đó, em không biết tên của nó là gì =)))
Những người bảo vệ cũng không đuổi họ đi, lý do vô cùng đơn giản, bởi vì những cái này sẽ giúp cho buổi trình diễn thêm lửa.
Tràn Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận mua mỗi người một cây gậy huỳnh quanh, cùng một lá cờ nhỏ, hài lòng vô cùng, Dương Minh nhìn thấy mà buồn cười, bởi vì ở hàng khách vip, ít có người nào mang những thứ này vào.
Mọi người đều biết, những người có thể lên được hàng khách vip ngồi, ít nhiều gì cũng là người có thân phận, mà chổ ngồi này không có bán cho người nước ngoài, cho nên bình thường đều là những người có thân phận cao.
"Có muốn một vé hay không?" Một thanh niên trong có vẻ lưu manh đi đến đón ba người Dương Minh, thấp giọng hỏi.
"Vé? Vé gì?" Dương Minh sửng sốt.
"Đến đây coi, thì còn có vé gì? Đương nhiên là vé vào cửa rồi! Số lượng không nhiều, muốn thì lẹ lên" Người này đáp.
"Bao nhiêu?" Dương Minh thuận miệng hỏi.
"Tám trăm, chổ bình thường"
"Tám trăm? Đắt quá vậy? Vé bình thường cũng chỉ có ba trăm thôi" Dương Minh nhíu mày nói, hắn đang nghe qua vụ vé chợ đen lâu rồi, nhưng không ngờ lại đen như vậy.
"Trời, tính toán cái gì? Bây giờ ba trăm mày có thể mua sao?" Thằng này khinh thường nói.
"Không đúng sao? Tôi nghe nói lần này soát vé rất nghiêm khắc, một người chỉ có thể mua hai được hai vé, nghiêm khắc chống vé lậu mà" Dương Minh kì quái hỏi. Lúc trước Bạo Tam Lập đã thề sống thề chết rằng, sẽ bán vé đàng hoàng, không tiêu thụ vé lậu, mà mình vừa mới đến, đã có người bán vé lậu mời rồi.
"Cha của lão đại bọn tao." Thằng này vừa mới được một nửa, đã bị một thằng khác mang kính đen lại vỗ đầu cái bốp.
"Đừng nói lung tung!" Thằng mang kính đen nói.
"Lão đại. em." Thằng kia nhất thời run lên, nhớ lại lúc trước lão đại đã dặn bọn họ phải kín đáo.
"Được rồi" Người mang kính phất tay, sau đó nói với Dương Minh: "Hỏi nhiều như vậy để làm gì? Tin thì mua, không tin thì đi chổ khác"
"Chúng tôi có vé." Dương Minh nhìn vẻ mặt của thằng thanh niên đeo kính này, nhớ kỹ bộ dáng của hắn. Tuy rằng đã đeo cái kính che gần hết nửa khuôn mặt, nhưng mà với Dương Minh thì cũng vô ý, Dương Minh vốn định nói ra, bây giờ xem ra là không thể, vì thằng đeo kính này có vẻ rất cảnh giác.
"Có vé thì đứng đây làm gì, mau đi đi, bọn tao còn phải buôn bán" Thằng kia tức giận nói.
Chờ Dương Minh đi xa, thằng lưu manh mới mắng một câu: "Đồ ngu!"
"Ngu? Hắn không phải đâu" Thằng đeo kính lắc đầu nói: "Tao đã gặp hắn rồi, hình như có quan hệ không tồi với Hầu Chấn Hám"
"A? Vậy có liên lụy đến." Thằng lưu manh ngạc nhiên nói.
"Sợ cái chim gì? Cha tao đường đường là phó tổng của công ty, Hầu Chấn Hám không có khả năng vì chuyện này mà đắc tội với cha tao" Thằng đeo kính đáp.
Quả thật, Dương Minh không đem chuyện này nói ra với Bạo Tam Lập, mà ghi nhớ trong lòng, nhưng không ngờ rằng, một ngày nào đó, cảnh tượng này lại trở thành đòn sát thủ của mình. Nhưng mà, chuyện tương lai để tương lai lại nói.
Đi dạo một vòng, thấy có một đám đông người ở đây đứng hát một số bài" hit" của Thư Nhã, Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên tuy rằng cũng thích Thư Nhã, nhưng mà chưa đến mức nhào vô nhập băng ca hát đâu.
Dù sao, siêu sao, vẫn còn đó, cho dù điên cuồng theo đuổi, thì cũng không thể đuổi kịp được, Thư Nhã vẫn là Thư Nhã của mọi người, cho nên Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận cũng không đi làm loại chuyện nhãm nhí này.
Nhưng mà xung quanh quảng trường đã có rất nhiều người nhập băng, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận nghĩ như thế, nhưng người khác thì không nghĩ nhiều như vậy, cho nên gia nhập vào cũng là chuyện bình thường.
Vừa đúng lúc Bạo Tam Lập gọi điện đến, hỏi Dương Minh đang ở đâu, Dương Minh liền nói vị trí của mình ra, sau đó cùng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đi gặp hắn.
Ở lối vào dành cho nhân viên, nhìn thấy Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám đang đứng, nghĩ rằng, bọn họ mà chưa thấy mình vào, chắc sẽ không dám đi nghỉ ngơi.
Trong bất tri bất giác, Dương Minh phát hiện ra uy vọng của mình đã thành lập, bây giờ Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám ngoài việc tôn kính mình ra, còn có vẻ kính sợ,
"Đợi lâu chưa? " Dương Minh cười hỏi.
"Không có" Bạo Tam Lập nói: "Vừa rồi có anh em thông báo, nói Dương ca đến, chúng tôi mới đi ra"
Dương Minh gật đầu, sau đó bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nói: "Đúng rồi, ngày mai anh đem tư liệu riêng của những người trong Danh Dương đến cho tôi một phần"
"Sao thế, có ai làm Dương ca không hài lòng?" Trong lòng Bạo Tam Lập cả kinh, sợ rằng có ai làm việc không đàng hoàng, bị Dương Minh biết?
"Cũng không phải, tôi chỉ tùy tiện xem thôi, hiểu biết một chút" Dương Minh đáp.
Chuyện này đến đây là chấm dứt, cả đám người Dương Minh cùng nhau bước vào bên trong.
"Đúng rồi, có cần kí tên không?" Dương Minh bỗng nhiên" lại" nhớ ra chuyện gì đó, quay lại hỏi Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận.
"Có thể sao?" Trần Mộng Nghiên vui vẻ, dù sao con gái đều có hư vinh tâm, một cái kí tên do Thư Nhã tự tay kí, cũng đủ làm cho mọi người hâm mộ.
"Đương nhiên là không thành vấn đề" Dương Minh quay đầu lại hỏi Bạo Tam Lập: "Thư Nhã bây giờ đang ở đâu?"
"Đang trong phòng trang điểm, ở bên kia, để tôi dẫn ngài qua" Bạo Tam Lập nói.
Hứa Lệ nhận thức Dương Minh, cho nên lúc Dương Minh đẩy cửa vào, nàng cũng không cản, nhưng còn Thư Nhã đang đưa lưng về hướng cửa, cho nên mở miệng hỏi: "Hứa Lệ, ai vậy chị?"
"Là Dương tiên sinh" Hứa Lệ nói.
Thư Nhã đang làm mắt, nghe vậy, quay cả người lại, trong lòng vui vẻ, chẳng qua nhìn thấy sau lưng Dương Minh có hai cô gái xinh đẹp khác, trong lòng lại trở nên u sầu, chẳng qua ngoài mặt không có gì mất tự nhiên: "Dương Minh, anh đến rồi sao?"
"Ừ, bạn gái của tôi muốn xin chữ kí của cô, cho nên tôi mang các nàng đến đây tìm" Mặc dù Dương Minh nói chuyện rất khách khí, chẳng qua hành động lại không hề khách với khí gì cả, đặt mông ngồi thẳng ngay xuống ghế salon.
"Thì ra là như vậy, đương nhiên là không thành vấn đề" Thư Nhã nghe vậy, trong lòng lập tức lung lay, chẳng qua vẫn giữ nguyên hiện trường, à không, giữ nguyên khuôn mặt nhìn Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, nói: "Hai em gái. ai là."
Thư Nhã không ngờ bạn gái của Dương Minh lại chính là người hâm mộ của mình, có thể mượn cớ được không? Nhưng mà, do Thư Nhã đang tập trung cao độ, cho nên mở miệng ra đã nói Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận là em gái.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #750


Báo Lỗi Truyện
Chương 750/2205