Chương 75: Một đêm không ngủ


"Chị Oánh, sao chị đánh hắn vậy?" Dương Minh làm bộ không biết gi, kỳ quái hỏi.
"Chị…" Triệu Oánh thật sự không biết nên giải thích thế nào với Dương Minh. Chẳng lẽ nói rình trộm mình? Nàng đã thấy ngượng rồi, nói với Dương Minh còn ngượng hơn. Vì thế liền đổi đề tài khác: "Chúng ta đừng nói chuyện này nữa…Ðúng rồi, Dương Minh, sao em lại mời đi chị đi ăn ở một nơi đắt tiền như thế? Hay là em trúng số? Nơi đó đồ ăn mắc như quỷ!"
"Không phải là có người trả tiền cho chúng ta sao!" Dương Minh cười gian trá, chuyện này sớm muộn gì Triệu Oánh cũng biết, nên tốt nhất là hắn cứ thừa nhận…Vừa rồi trong khách sạn, tâm lý của Dương Minh cũng hết sức căng thẳng, hắn đã đánh cuộc, đánh cuộc là tiểu cô nương thuần khiết Triệu Oánh này chắc chắn sẽ nổi giận, sau khi nổi giận Xong chắc chắn sẽ lôi mình ra khỏi bàn tiệc! Vậy còn tên ngốc Kim Cương sẽ phải ơ lại mà trả tiền!
Đương nhiên, Dương Minh cũng đã có hậu chiêu rồi, nếu quả thật không đạt được kết quả mong muốn, thì hắn cũng có thể gọi điện cho Vương Chí Ðào! Tên này không phải muốn mời mình ăn cơm sao, cho hắn một cơ hội trả tiền cũng được! Dương Minh tin tưởng Vương Chí
Đào có thẻ giả bộ bức người, chứ không có khả năng đến rồi mà không trả tiền! Ðối với một người như Vương Chí Đào cũng không cần khách khs, sớm muộn gì cũng phậi trở mặt!
"Ý em là Kim Cương?" Triệu Oánh sửng sốt: "Ðúng rồi, hắn còn đang ơ khách sạn! Dương Minh, chúng ta có nên quay trở lại để tính tiền không? Không biết Kim Cương có mang theo nhiều tiền không, nếu không thì sẽ không tốt đâu!"
"Quay lại? Please, chị Oánh ạ, trên dưới người của em chỉ có hai trăm đồng, chị có tiền trả sao?" Dương Minh trợn mắt nói, Triệu Oánh quá lương thiện a, lúc này rồi mà còn muốn trả tiền cho Kim Cương!
"A? Vậy sao em còn mời khách?" Triệu Oánh ngây ngốc nhìn Dương Minh, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, liền nói: "Nói như vậy, ngay từ đầu em đã không có ý định trả tiền?"
"Thông minh!" Dương Minh gật đậu: "Chị Oánh, chị là người mềm yếu, không biết cách cự tuyệt người khác. Kim Cương rõ ràng không có hảo tâm với chị! Nếu là một người đàn ông vừa đẹp trai vừa có nhân phẩm tốt như em, em còn có thể yên tâm giao chị cho hắn. Nhưng tên đó căn bản chỉ là một tên ngu ngốc vô lại thuộc loại VIP!"
"Hứ, nói cái gì vậy! Em là gì của người ta, dựa vào cái gì mà cấm đoán người ta!" Triệu Oánh nhìn Dương Minh, ngượng ngùng cười: "Kim Cương cũng không phải loại người như vậy đâu, hắn chỉ hơi táo bạo một chút thôi!"
"Táo bọo? Tên đó xấu Xa gần chết! Tỷ như lần trước chúng ta gặp phải hai tên cướp, sau khi đi về em đã ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ, hai tên kia có khả năng là do Kim Cương tìm tới!" Thật ra thì Dương Minh đã biết rõ điều này, nhưng không trực tiếp nói ra, cho nên chỉ có thể hàm hồ nói ra suy nghĩ của chính mình.
"Em cũng nhìn ra? !" Triệu Oánh nghe Xong hết sức kinh ngạc, tối ngày hôm đó nàng cũng đã nghĩ ra vấn đề này.
"Hey, chị thấy đó, chị sớm đã biết tên đó không phải hạng tốt lành gi, thực lực thì không có, lại còn muốn chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân!" Dương Minh nói Xong, cười đắc ý: "Em mới là anh hùng cứu mỹ nhân chân chính! Chị nói có phải không?"
"Ừ" Triệu Oánh đỏ mặt lên" Ðáng ghét!"
Một người con gái mà nói một người con trai" đáng ghét" thì thường là có hai ý nghĩa riêng biệt.
Thứ nhất là: Nguời con gái này thật sự rất ghét người con trai kia. Và thứ hai là loại tình nhân liếc mắt đưa tình, cho dù hai người không phải tình nhân thì quan hệ nhất định hết sức mờ ám!
Hai cái ý nghĩa này rất quan trọng, loại thứ nhất thì sắc mặt người con gái sẽ biểu hiện ra Kiểu hết sức chán ghét, còn ở loại hai thì người con gái thường đỎ mặt.
Triệu Oánh chính là loại thứ hai.
Dương Minh nhìn thấy vẻ thẹn thùng của Triệu Oánh, Xuân tình đại động, nhưng Dương Minh không cùng dạng với Vương Chí Ðào hay Kim Cương, hắn thuộc trường phái hành động, nghĩ cái gì là làm cái đó!
Vẻ đẹp của người con gái trước mắt này đã làm cho hô hấp của Dương Minh trở nên dồn dập, hắn nhìn quanh, bốn về vắng lặng, không nhịn được nữa, đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại của Triệu Oánh, nhìn vào đôi mắt đẹp của nàng nói: "Oánh Oánh, thật là đẹp…"
Triệu Oánh sớm đã thấy được Dương Minh không ổn, nhưng cái bầu không khí mập mờ này, làm cho trái tim của Triệu Oánh đập loạn lên, nếu bỎ đi thân phận và tuổi tác, thì Triệu Oánh đã say lòng. Cảm giác an toàn khi cùng hắn ở một chổ đều Xuất phát ra từ nội tậm.
Bật quá, Triệu Oánh vẫn còn già dặn một chút, khi nghe được Dương Minh nói hai chữ" Oánh Oánh" rồi lại thẩy ánh mắt đầy thâm thúy của Dương Minh, Triệu Oánh liền ý thức được tình huống không tốt!
Hai người, một là cô giáo, một là học sinh, đứng từ góc độ Xã hội, Triệu Oánh không cách nào tiếp nhận được! Nàng biết, hai người không thể đến với nhau, như vậy đối với cả hai sẽ không tốt!
"Ha ha, Dương Minh, biết nói đùa với chị luôn!" Triệu Oánh đột nhiên cuời lên, nói: "Không biết lớn nhỏ!"
Dương Minh nghe Triệu Oánh nói Xong, có chút kinh ngạc, lập tức Xấu hổ, lắc đầu nói: "Ha ha, đúng…"
Chẳng lẽ Triệu Oánh đối với mình chỉ là tình cảm của cô trò và chị em thôi sao? Dương Minh không khỏi cảm thấy mất mác, tự giễu, mày còn cho rằng giống như trong mấy cuốn Tiểu Thuyết sao, còn muốn kua cô giáo, thật không biệt lượng sức!
Còn Triệu Oánh, nhìn thấy vẻ mặt mất mác cũa Dương Minh, cùng bộ dáng không dễ chịu, nàng không chịu nỗi, cũng không hiểu tại sao lại nói ra câu kia. Lúc đó, Triệu Oánh cảm thấy rằng tim mình như một khối pha lê rơi từ trên cao Xuống, rồi vỡ ra thành ngàn mảnh nhỏ. Chẳng lẽ mình thật sự thích người con trai này? Triệu Oánh thật không thể tin, nhưng cái cảm giác tan nát cõi lòng này, làm cho nàng khắc cốt ghi tâm.
Sau đó, Dương Minh và Triệu Oánh đã không còn hứng thú gi, đón một chiếc taxi, rồi đưa nàng về nhà, sau đó hắn cũng về nhà.
Vốn Triệu Oánh còn muốn hỏi Dương Minh làm sao hẳn biết chuyện hello Kitty, thì Dương Minh ũ rũ giải thích, nói là lần trước trong nhà cũa Triệu Oánh vô tình thấy được.
Đêm nay, nhất định là một đêm không ngủ!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #75


Báo Lỗi Truyện
Chương 75/2205