Chương 743: Chị em


Thấy Mộng Nghiên hẹn mình đi mua đồ, Lâm Chỉ Vận khá sợ hãi. Trong lòng Lâm Chỉ Vận có chút sợ hãi Mộng Nghiên. Dù sao tình yêu của Dương Minh vốn thuộc về Trần Mộng Nghiên, bây giờ bị nàng đoạt lấy một nửa, có lẽ không đến một nửa nhưng không quan trọng. đối với Trần Mộng Nghiên mà nói dù chia ra một phần nhỏ cũng không công bắng.
Nhưng Lâm Chỉ Vận lại không tiện từ chối, liền ấp a ấp úng. Trần Mộng Nghiên liền nói: "Được rồi, 30 sau gặp nhau ở phố mua sắm"
Lâm Chỉ Vận còn định nói gì nhưng Mộng Nghiên đã dập máy. Lâm Chỉ Vận cầm điện thoại di động trong tay ngẩn ra một chút, không biết làm sao. Trần Mộng Nghiên chủ động hẹn mình, Lâm Chỉ Vận có chút lo lắng. mặc dù nói Trần Mộng Nghiên thoạt nhìn khá thân thiện, nhưng dù sao thân phận của mình đã lộ ra mà.
Đến khi Trầm Nguyệt Bình đi vào thấy Lâm Chỉ Vận ngây ra đó liền hỏi: "Vận nhi, con sao thế? "
Lâm Chỉ Vận kêu lên rồi nhìn điện thoại di động trong tay, đã hơn 10 phút. Lâm Chỉ Vận vội vàng đứng dậy, mặc quần áo rồi nói: "Mẹ, con ra ngoài đi dạo phố"
"Cùng Dương Minh sao? " Trần Mộng Nghiên thuận miệng hỏi.
"Không phải ạ, con đi cùng một bạn học nữ" Lâm Chỉ Vận
"Ồ, vậy con về sớm" Trầm Nguyệt Bình dặn dò. Con gái từ khi làm giám đốc công ty, Trầm Nguyệt Bình cũng rất ít quản quan hệ của Lâm Chỉ Vận.
"Vâng" Lâm Chỉ Vận gật đầu, muốn chạy thật nhanh nếu không muộn thì chết.
Vội vàng ra ngài, Lâm Chỉ Vận vốn tiết kiệm mà lần này cũng phải bắt taxi chạy đến phố mua sắm.
Cũng may hai người trước sau xuống xe, Lâm Chỉ Vận coi như không đến muộn.
"Nghiên tỷ" Lâm Chỉ Vận cúi đầu cẩn thận hỏi một câu.
"Làm gì thế, như bị ăn hiếp vậy?" Trần Mộng Nghiên thấy Lâm Chỉ Vận như thế này, trong lòng không khỏi cảm thấy thương tiếc, oán giận với Lâm Chỉ Vận đã bay biến mất. Cô gái như vậy không ai phản cảm cả.
Tính cách của Lâm Chỉ Vận làm Mộng Nghiên không thể giận.
Xem ra Lâm Chỉ Vận có tình cảm rất đặc biệt với Dương Minh. Ban đầu là căm hận và cảm kích, sau này là tình yêu. Có thể nói Dương Minh là chỗ dựa duy nhất trong lòng Dương Minh. Trần Mộng Nghiên không thể nói nặng lời được.
Nếu không thể nặng lời vậy hòa thuận ở chung đi.
Ví dụ như bây giờ lúc không có ai đi chơi cùng thì có thể tìm Lâm Chỉ Vận đi cùng. Hai người đều là bạn gái của Dương Minh, tuy nói giữa hai người có chút xấu hổ, nhưng tóm lại" người một nhà" nói chuyện cũng tiện hơn, rất dễ dàng tìm được đề tài chung.
"Mình, không có." Lâm Chỉ Vận trước mặt Trần Mộng Nghiên vẫn luôn cảm thấy áy náy.
"Còn nói cái này. Mình đã nói rồi sau này nếu bạn thích thì gọi mình là Nghiên tỷ, mình cũng coi bạn như em gái, không có thành kiến gì với bạn. Thật đó" Trần Mộng Nghiên rất chân thành mà nói.
"Cảm ơn chị, Nghiêm tỷ." Lâm Chỉ Vận có chút cảm động, ngẩng đầu lên mà nói.
"Cảm ơn gì chứ?" Mộng Nghiên cười nói: "Sau này là người một nhà. Không cần khách khí như vậy"
Trần Mộng Nghiên cũng rất kinh ngạc vì mình đã nói ra được câu nói như vậy. Người một nhà, đây là quyết định khó khăn như thế nào. Nhưng nhìn Lâm Chỉ Vận yếu ớt như vậy, Trần Mộng Nghiên rất dễ dàng nói ra như vậy.
Giống như lần đầu nhìn thấy tình cảnh của Chu Giai Giai vậy, Trần Mộng Nghiên không hề có chút do dự.
Lâm Chỉ Vận nghe thấy Trần Mộng Nghiên nói người một nhà, mặt không khỏi đỏ lên. Chẳng qua trong lòng lại rất vui mừng. có thể có kết quả bây giờ đã là trời cao ban ơn. Lâm Chỉ Vận chỉ hy vọng Dương Minh làm bạn trai giả của mình, vĩnh viễn như vậy cũng được.
Lâm Chỉ Vận cho đến bây giờ chưa bao giờ nghĩ độc chiếm Dương Minh. Được Trần Mộng Nghiên tiếp nhận, Lâm Chỉ Vận rất hạnh phúc.
"Tốt lắm" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói: "Em cũng coi chị là chị gái"
"Vậy là được rồi" Trần Mộng Nghiên cầm tay Lâm Chỉ Vận, sau đó nói: "Đừng đứng ở đây, cùng chị đi mua đồ dùng hàng ngày"
Hai cô gái cầm tay đi dạo phố, không ai cảm thấy không ổn cả.
Lâm Chỉ Vận mặc dù có chút kỳ quái. Trần Mộng Nghiên sao lại kéo mình đi mua mấy thứ như giường, ghế sô pha, ấm uống trà . nhưng không hỏi nhiều.
Mấy thứ này ở nhà đều do Trầm Nguyệt Bình đi mau. Chẳng qua tình hình trong nhà rất khác. Lâm Chỉ Vận còn tưởng Trần Mộng Nghiên mua cho nhà mình.
Đang mua đồ thì Trần Mộng Nghiên nhận được điện của Dương Minh. Trần Mộng Nghiên nhìn thoáng qua điện thoại di động sau đó nói với Lâm Chỉ Vận ở bên cạnh: "Ông xã gọi tới, em nghe không? "
Trần Mộng Nghiên nói rất mập mờ, nếu như ở bên người khác sẽ nói thêm chữ" mình" nhưng Trần Mộng Nghiên lại cắt chữ" mình đi"
Lâm Chỉ Vận hé miệng có chút xấu hổ mà nói: "Nghiên tỷ, anh ấy gọi cho chị mà"
"Ha ha, ghen à?" Trần Mộng Nghiên trêu chọc.
"A . không có" Lâm Chỉ Vận giật mình, vừa nãy do bản năng xấu hổ nên mới vậy. Trần Mộng Nghiên nói thế làm Lâm Chỉ Vận tái mét mặt mày, vội vàng nói: "Nghiên tỷ, em không có ý đó"
Trần Mộng Nghiên thấy Lâm Chỉ Vận như vậy liền dở khóc dở cười mà nói: "Lâm muội, chị chỉ thuận miệng trêu em mà thôi, em đừng như vậy được không? Chị dọa người vậy sao?"
Lâm Chỉ Vận thấy Trần Mộng Nghiên đang cười mới biết Mộng Nghiên vừa đùa. Nghe xong câu tiếp của Mộng Nghiên liền cười hì hì mà nói: "Em biết rồi"
"Chị nếu có cái nhìn với em thì đã không tiếp nhận em, lại càng không hẹn em đi dạo" Trần Mộng Nghiên lắc đầu nói: Nếu Dương Minh thấy còn tưởng chị ăn hiếp em"
Lâm Chỉ Vận gật đầu biết Trần Mộng Nghiên nói là thật. thật sự là mình quá mẫn cảm.
Đây là chuyện trước, sau đó Trần Mộng Nghiên nghe điện nói cho Dương Minh biết mình đang đi dạo với Lâm Chỉ Vận.
Dập máy Trần Mộng Nghiên nói với Lâm Chỉ Vận: "
Ông xã có chút kỳ quái sao hai chúng ta lại đi dạo phố với nhau"
"
A." Lâm Chỉ Vận cười cười, thân mật nhích lại gần Trần Mộng Nghiên: "Nghiên tỷ, em bây giờ rất vui"
"
Chị cũng thế" không biết tại sao Trần Mộng Nghiên cảm thấy Lâm Chỉ Vận rất thân thiện, tính lại tốt.
Ít nhất 2 người bây giờ có thể là bạn tốt. Chỉ cần trong lòng hai người đều có Dương Minh, như vậy vĩnh viễn không hề vì lợi ích nào đó mà đấu đá nhau.
Đến khi cùng Trần Mộng Nghiên vận chuyển các thứ đến ngôi biệt thự, Lâm Chỉ Vận mới giật mình mà nói: "
Nghiên tỷ, đây là đâu? "
"
Sao? Đẹp hay không?" Mộng Nghiên rất hài lòng với thiết kế nơi này mà mình cùng Dương Minh đã lựa chọn.
"
Vâng, rất đẹp. Hình như mới lắp đặt xong?"
mặc dù dùng vật liệu bảo vệ môi trường, không có mùi vị gì. Nhưng phòng rất trống trải nên Lâm Chỉ Vận có thể biết đây là nhà mới.
"
Ừ, chị và Dương Minh mới mua" Trần Mộng Nghiên gật đầu nói.
"
A." Lâm Chỉ Vận kinh ngạc, trong lòng có chút hâm mộ. chẳng qua nàng cũng rõ Trần Mộng Nghiên mới là bạn gái chính thức của Dương Minh. Cho nên hai người cùng mua nhà là bình thường mà.
Phụ nữ rất tinh tế, thấy Lâm Chỉ Vận buồn bã như vậy, Trần Mộng Nghiên lập tức hiểu vấn đề trong đó. Mộng Nghiên cầm tay Lâm Chỉ Vận mà nói: "
Còn đứng đó làm gì, còn không mau đi bố trí nhà của chúng ta"
"
Chúng ta?" Lâm Chỉ Vận sửng sốt một chút nghi hoặc nhìn Mộng Nghiên, tưởng nàng nói sai.
"
Đừng nói em là sinh viên tốt nên phải ở ký túc đó" Mộng Nghiên cười nói.
Nghe xong Mộng Nghiên nói, Lâm Chỉ Vận thật sự giật mình. Ngôi biệt thự này không ngờ có vị trí của mình.
Nhìn thấy Lâm Chỉ Vận ngơ ngác như vậy, Trần Mộng Nghiên nói: "
Em cho rằng Dương Minh tốt bụng mua nhà lớn như vậy để mình chị ở sao?"
Mộng Nghiên đổ nguyên nhân mua nhà này lên đầu Dương Minh. Thực ra lúc đầu không phải nàng xem trọng nơi này sao? Phải biết rằng quyền sở hữu viết tên Trần Mộng Nghiên mà.
Chỉ là Trần Mộng Nghiên cũng khó mà nói nhiều, liền đổ lên đầu Dương Minh. Cho Dương Minh thành loại háo sắc mà thôi.
Nghe Trần Mộng Nghiên nói, chút hâm mộ trong lòng của Lâm Chỉ Vận mất sạch. Lâm Chỉ Vận vui mừng cầm gì đó, bắt đầu cùng Trần Mộng Nghiên đi sắp xếp nhà.
Trần Mộng Nghiên vốn không định nói biệt thự cho Lâm Chỉ Vận biết. dù sao đây là nhà mà Dương Minh mua cho nàng, có ý nghĩa rất đặc biệt. nhưng nếu Chu Giai Giai có thể vào ở thì cũng không ngại thêm Lâm Chỉ Vận. huống hồ biệt thự này rất lớn. Hai người ở hơi trống trải.
"
Gian phòng này" Lâm Chỉ Vận có chút kỳ quái nhìn một phòng ngủ.
"
Không phải của chị. Là của Chu Giai Giai" Trần Mộng Nghiên nhìn thoáng qua, giải thích.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #743


Báo Lỗi Truyện
Chương 743/2205