Chương 740: Dương Minh hoài nghi


"Đúng thế, cô và chú lần này đến Tĩnh Sơn thăm dì ba" Vương Quế Phân nói: "Hay là cháu đi cùng chúng tôi"
Vương Quế Phân muốn mang theo Dương Minh để khoe khoang một chút, dù sao dì ba kia thường hay ra vẻ mới mình. Bây giờ có Dương Minh làm chỗ dựa nên Vương Quế Phân không muốn bỏ qua cơ hội.
"Cháu không đi đâu, cháu và Tùy Quang Khải không quá quen thuộc" Dương Minh lắc đầu nói.
Triệu Đại Toàn kéo áo vợ. Người này mặc dù thành thật nhưng đầu óc tỉnh táo hơnVương Quế Phân nhiều, vừa nghe Dương Minh nói liền biết không có quan hệ gì đặc biệt với Tùy Quang Khải. Vì thế lão nói: "Như vậy thì không đi làm gì, dù sao cũng không quen mà. Cô chú chỉ đi thăm rồi về"
Vương Quế Phân mặc dù có chút không tình nguyện nhưng không có cách nào. Vương Quế Phân cũng thấy Dương Minh không thích Tùy Quang Khải mấy, chỉ có thể nói: "Đúng thế, cũng không phải quan hệ quá gần. chẳng qua không có biện pháp, xuất phát từ lễ phép nên phải đi"
Triệu Đại Toàn nghe xong không nói gì chỉ là thầm bĩu môi? Không biết lúc trước ai muốn tạo thân thích với người ta. Bây giờ con gái có bạn trai lập tức đổi lời.
"Bố, mẹ, tối bố mẹ ở đâu?" Triệu Oánh có chút khó chịu với mẹ. Nhưng Dương Minh nếu giải vây cho nàng, nàng cũng không thể không cảm ơn, hơn nữa đang cố gắng đổi đề tài.
"Bố mẹ vốn đến thăm hai đứa rồi đi. Nhưng ngày mai phải đi xem nhà và xe cho con cho nên không cần đi gấp" Vương Quế Phân đây là suy nghĩ cho Dương Minh và Triệu Oánh.
Điều này làm Dương Minh muốn cười, chẳng qua không hề tức giận. Dương Minh đại khái cũng có thể hiểu Vương Quế Phân sợ mình lừa Triệu Oánh. Cho nên Vương Quế Phân cố gắng muốn tranh thủ lợi ích cho con gái, nhưng hơi gấp một chút mà thôi.
Chỉ là mình mua mấy thứ này cho Triệu Oánh, thì quan hệ giữa mình và Triệu Oánh hình như có điểm không rõ. Chẳng qua điều này Dương Minh lại mong thấy.
"Hay là ở khách sạn đi?" Dương Minh nói: "Muộn thế này cũng chỉ có thể vào khách sạn ở thôi"
Vương Quế Phân thầm nghĩ Dương Minh bố trí khách sạn tự nhiên không kém, vừa định gật đầu đáp ứng thì lại nghe Triệu Oánh nói: "Không cần đâu. Em trước kia thuê phòng với Yên Yên bây giờ vẫn để trống, ở đó là được rồi"
Nghe Triệu Oánh nói thế, Vương Quế Phân không tiện nói gì khác: "Vậy cũng được. chẳng qua Tiểu Dương ở đâu?"
"Dì, cháu về nhà" Dương Minh dở khóc dở cười. Xem ra Vương Quế Phân nghĩ bình thường hắn và Triệu Oánh hay ngủ cùng nhau.
Đưa người nhà Triệu Oánh về, Dương Minh mới lái xe về nhà. Trên đường đi hắn gọi điện cho Trần Mộng Nghiên.
Dương Minh về đến nhà vào phòng khách thì thấy Dương Đại Sơn đang ngồi ở đó nói chuyện với bố.
Chẳng qua lúc này Dương phụ đã không còn vẻ thành thật như trước nữa, nói chuyện rất vui vẻ với Dương Đại Sơn. Dương Đại Sơn cũng đã có thay đổi một chút, nói chuyện trước mặt Dương phụ trở nên vô cùng cẩn thận.
Người nhà Dương Minh đột nhiên giàu lên điều này đả kích Dương Đại Sơn rất lớn. mặc dù biết Dương Minh có cửa nhưng bây giờ xem ra không hiểu rõ.
Thực ra với thực lực Dương Minh thể hiện ra thì ai hiểu được.
"Cháu về rồi à?" Dương Đại Sơn thấy Dương Minh vào vội vàng đứng dậy cười nói.
"Bác ngồi đi, thấy cháu sao phải khách khí như vậy?" Dương Minh cười cười. Từ sau khi biết ân oán ban đầu giữa Dương Đại Sơn và Dương phụ, Dương Minh không còn lạnh nhạt với Dương Đại Sơn như trước nữa.
"Đại Minh, vừa lúc con đã về. Con ngồi xuống nghe một chút rồi quyết định hộ bố và bác?" Dương phụ không còn coi Dương Minh là trẻ con như trước nữa.
"Chuyện gì vậy bố?" Dương Minh có chút khó hiểu dừng bước ngồi xuống ghế." Là như thế này, bác con. Anh, anh nói đi" Dương phụ gật đầu nói với Dương Đại Sơn.
Dương Đại Sơn nói: "Làm muối mặc dù kiếm tiền nhưng con người luôn hy vọng làm lớn mà phải không cháu?"
"Bác, bác không phải định nghĩ đến ngành hư vô mờ mịt gì đó chứ?" Dương Minh nghe xong nhíu mày: "Bác, cháu khuyên bác một câu, ngành nghề mình không quen thuộc thì đừng dính vào là tốt nhất. Hơn nữa thị trường tài chính đang nghiêm trọng, mặc dù nói không ảnh hưởng gì nhiều đến Trung Quốc nhưng dù sao cũng bị lan đến, cháu thấy làm muối là tốt mà"
"Cháu, cháu nghe bác nói hết đã" Dương Đại Sơn cười khổ nói: "Bác làm câu lạc bộ thì là nóng đầu, nhưng lần này bác đã tính kỹ rồi"
"được rồi, bác nói đi, nếu có thể thì tiền không thành vấn đề" Dương Minh gật đầu quyết định cho Dương Đại Sơn một cơ hội.
"Bên phía vựa muối làm nhiều năm như vậy tất cả đều đi vào quỹ đạo, bảo bác gái cháu quản lý là được, không cần đến bác" Dương Đại Sơn nói: "Mấy ngày nay bác đã suy nghĩ công ty của Đại hải có phải là sản suất được máy móc công trình lớn không? Ví dụ như máy xúc, máy ủi. các sản phẩm lớn này thì yêu cầu kỹ thuật thấp một chút, nhưng tiêu thụ dễ. Trong tỉnh chúng ta vẫn chưa có công ty như vậy.
"
Ồ?" Dương Minh có chút sửng sốt không ngờ Dương Đại Sơn nghĩ là chuyện này: "Việc này đúng là đáng để suy nghĩ, dù sao bây giờ chúng ta không thiếu kỹ thuật"
Máy móc này thì tin rằng Lao Feng có tài liệu liên quan. Sản xuất không vấn đề gì, nếu như đồ tốt cũng không khó để tiêu thụ.
Chẳng qua Dương Đại Sơn đến đây là cho Dương phụ ý kiến ư? Dương Minh có chút buồn bực: "
Ý của bác là muốn tham dự vào soa?"
"
Tham dự vào?" Dương Đại Sơn lắc đầu nói: "Công ty của bố cháu có tài sản lớn như vậy, bác dù dồn hết tiền cũng không tạo được một bọt nước bay lên. Bác suy nghĩ nếu như thành lập việc tiêu thụ máy móc công trình có thể cho bác giữ một chức vụ không. Làm một chủ vựa muối dù nghe như thế nào cũng là kẻ mới nổi, không dễ nghe như công ty"
"
Vậy không có vấn đề gì" Dương Minh nhìn Dương phụ rồi nói: "Bác khá quen thuộc mấy thứ này, nếu như thật sự có thể làm thì để bác phụ trách việc tiêu thụ và khai thác thị trường"
Dương Minh cũng không đề phòng Dương Đại Sơn làm gì, chỉ là thứ trung tâm thì không thể có họ hàng tham dự.
Mà tiêu thụ lại không có vấn đề gì, nhiều nhất chỉ là liên hệ với thương nhân, tuy nói có thể kiếm chút chỗ tốt nhưng đều không quá quan trọng.
Dương phụ gật đầu. Dương phụ vốn tưởng rằng Dương Minh không đồng ý Dương Đại Sơn đến công ty. Nhưng bây giờ xem ra Dương Minh không phản đối. Hơn nữa Dương phụ rất tán thành ý kiến của Dương Minh.
"
Bố và bác nói chuyện, con về phòng" Dương Minh không muốn can thiệp nhiều vào công ty của bố. Nếu để Dương phụ làm, Dương Minh không muốn làm ông chủ đứng phía sau.
"
Được, vậy bố và bác nói chuyện một chút. bố cảm thấy hứng thú với ý tưởng của bác" Dương phụ gật đầu nói.
Lúc này Dương mẫu đi tới nói: "
Đại Hải, muộn rồi, tôi gọi điện xuống kêu nhà hàng dưới lầu mang đồ ăn khuya lên, ông và anh vừa ăn vừa nói chuyện?"
"
Được, tôi cũng đang đói bụng" Dương phụ cười nói: "Bà đi đi"
Dương Minh về phòng tiện tay bật máy tính lên, muốn xem có bài báo nào nhằm vào công ty châu báu không?
Bật QQ lên, lựa chọn trạng thái ẩn, chẳng qua vẫn có tin tức nhắn tới.
Dương Minh mở ra thì thấy là Cô giáo dã man đã lâu không gặp.
"
Có ở đó không?" " Có đó không?" Cô giáo dã man nhắn bốn năm tin, hỏi Dương Minh có ở đó không.
Dương Minh vốn định lên mạng đọc báo nhưng thấy nhiều tin tức như vậy thì nghĩ có việc gấp, vì thế nhắn lại: "
Tôi vừa lên, có chuyện gì?"
"
Hả. Cậu cũng trên mạng" Cô giáo dã man rất nhanh nhắn lại.
"
" Dương Minh
"
Có rảnh không?" Cô giáo dã man
"
Có, chẳng qua nói chuyện qua đêm với cô thì không được" Dương Minh
"
Tôi lâu rồi không chơi Địa chủ, hôm nay tâm trạng không tốt nên muốn tìm người nói chuyện" Cô giáo dã man
"
Ha ha, mỗi lần cô tìm tôi nói chuyện hình như đều có chút buồn bực, sao, vấn đề tình cảm ư?" Dương Minh gần đây cảm thấy tình cảm của mình rất thuận lợi, đã ôm được Lâm Chỉ Vận lên giường, Trần Mộng Nghiên cũng đã thỏa hiệp. Hình như cũng hấp dẫn được bà chị Triệu Oánh. Cho nên tâm trạng Dương Minh khá vui.
"
Ừ, hôm nay tôi đã gặp anh ấy" Cô giáo dã man
"
Sau đó thì sao? Nếu gặp người cô thích thì sao tâm trạng cô lại không vui?" Dương
"
Tôi cũng không biết. Tôi chỉ cảm thấy hôm nay gặp không tốt" Cô giáo dã man
"
Cô có nói gì hoặc làm gì khiến hắn ta ghét không?" Dương Minh kiên nhẫn hỏi. Dù sao Cô giáo dã man là một trong số người bạn thân trên mạng của hắn mà.
"
Tôi không nói gì nhưng cách làm của người nhà tôi, có lẽ khiến anh ấy mất hứng" Cô giáo dã man
"
Người nhà? Cô dẫn anh ta đi gặp người nhà?" Dương Minh có chút kinh ngạc, không ngờ mấy tháng không gặp mà bên kia phát triển như vậy rồi.
"
Không hoàn toàn như vậy, chuyện có chút phức tạp" Cô giáo dã man nhắn lại một tin, sau đó nhắn: "Cậu nói xem, nếu như cô gái muốn gì, người con trai kia mua cho cô ấy. Như vậy thì người kia có ý với cô gái không?"
"
Chắc là vậy. Hai người nếu không có quan hệ họ hàng thì chính là như vậy" Dương Minh không biết trả lời như thế nào.
"
Nhưng vấn đề quan trọng là mấy thứ đó đều là mẹ tôi bảo anh ấy mua, anh ấy đồng ý mua cho tôi" Cô giáo dã man
Dương Minh nhìn tin nhắn mà Cô giáo dã man gửi tới không khỏi có chút kinh ngạc, chuyện này sao quen thế nhỉ? Giống như xảy ra với mình.
Cô giáo dã man? Dương Minh mở tư liệu về QQ của Cô giáo dã man, 23 tuổi, lại mở nhật ký ghi chép của hai người. Dương Minh không khỏi sợ hãi, chẳng lẽ là cô ấy?
Mới đầu là giáo viên, sau là sinh viên, đến trường đối phương học. đầu Dương Minh liền mơ hồ, sao trùng hợp như vậy.
"
Vậy phải xem đó là thứ gì, nhỏ thì là do mặt mũi, nhưng quá quý giá thì ít nhất tôi không tùy tiện tặng người. Mẹ cô muốn anh ta tặng gì?" Dương Minh cố chịu đựng tâm trạng kích động, run rẩy gõ chứ.
"
Muốn xe và nhà. Anh ấy đồng ý, tôi bây giờ không biết nên làm gì cho phải, không biết đây là anh ta thực sự muốn tặng tôi hay là vì ." Cô giáo dã man
Dương Minh trợn mắt há mồm nhìn màn hình không nói gì.
"
Có một số việc nói chuyện không rõ. Hay là hai ta gặp mặt, tôi muốn nói chuyện rõ ràng với cô?" Dương Minh hận mình không thể nhìn qua mạng thấy mặt đối phương.
"
Gặp mặt?" Cô giáo dã man sửng sốt một chút, sau đó nói: "Thôi, tôi không quen gặp bạn trên mạng"
Dương Minh có chút thất vọng, có một số việc không thể trực tiếp mở miệng hỏi. Gặp mặt là biện pháp giải quyết tốt nhất mà. Dương Minh sợ hỏi trên mạng bên kia không thừa nhận, đến lúc đó mình không có cách nào. Không biết chừng bên kia không online nữa, thì tìm thế nào?
"
Vậy không sao, vậy nói chuyện trên mạng" Dương Minh không ép, dù sao nếu đối phương dù là Triệu Oánh thì với tính cách của nàng cũng không dễ dàng gặp bạn trên mạng.
"
Vậy anh ta đã gặp người nhà cô. Cô còn lo gì nữa? Nếu hắn ta không thích cô sao lại gặp người nhà cô" Dương Minh tiến thêm một bước
"
Thực ra. quan hệ giữa hai chúng ta chưa đến bước đó. Bố mẹ giới thiệu bạn trai cho tôi, tôi không thích nên mới kéo anh ấy đóng giả" Cô giáo dã man nói.
"
Đóng giả thôi ư?" Dương Minh.
"
đúng, cho nên tôi mới phiền lòng" Cô giáo dã man nói.
"
Vậy càng không cần phiền lòng. Cô nghĩ đi, có ai ngu mà đóng giả lại mua nhà mua xe? Hắn ta nếu còn không có suy nghĩ với cô vậy thì chính là cầm tiền đi đốt" Dương Minh thầm nghĩ mình không có thói quen đốt tiền mà.
"
Vậy sao? Cảm ơn cậu, lòng tôi dễ chịu hơn nhiều. Bố mẹ bảo tôi đi ngủ, hôm khác nói chuyện" Cô giáo dã man nhắn tin chúc ngủ ngon.
Dương Minh đang định nói thêm thì đối phương đã out.
"
Oánh Oánh, mau ngủ thôi. Con lên mạng làm gì thế?" Cô giáo dã man ngồi trước bàn nói với Triệu Oánh.
"
Ồ, con biết rồi" Triệu Oánh tắt QQ.
"
Chờ chút, đừng tắt máy, con lên mạng xem xe nào con đi thích hợp. Còn có mẹ" Vương Quế Phân nói.
"
Mẹ, mẹ thực sự muốn mua sao?" Triệu Oánh nhíu mày: "Con và Dương Minh chưa đến bước đó. Vậy mà mẹ đã muốn xe muốn nhà. Con sau này đối mặt với người ta như thế nào?"
"
Có gì chứ, phụ nữ mà phải vận dụng bản lĩnh của mình, chẳng may một ngày nào đó Dương Minh không cần con, con không phải còn có chút tài sản sao?" Vương Quế Phân không cho là đúng kéo ghế ngồi bên cạnh Triệu Oánh.
Triệu Oánh không có động, nàng không muốn thành đồng lõa với mẹ. nhưng Vương Quế Phân đã đoạt lấy con chuột trong tay Triệu Oánh, bật IE lên vào trang web, sau đó tìm trang web ô tô.
Không thể không nói trang web rất dễ dàng đăng nhập.
Triệu Oánh bất đắc dĩ, không ngờ mẹ cũng biết lên mạng, bây giờ internet thật thông dụng.
"
Xe BMWs325 này rất được, chẳng qua Oánh Oánh con không thể mua xe rẻ như vậy. Con mua xe BMWs5 nhé?" Vương Quế Phân rất chú ý tới xe BMW.
"
Mẹ, mẹ đừng như vậy được không?" Triệu Oánh sắp khóc đến nơi: "Chúng ta sao có thể lấy đồ người khác, như vậy là như thế nào chứ?"
"
Điều này sao lại không cần? Dương Minh không phải đồng ý rồi sao? Người ta đã nói thì như bát nước đổ đi, sao lại thu lại chứ? Chúng ta không nên làm Dương Minh mất mặt"
"
Vậy tự mẹ xem đi" Triệu Oánh tức tối đứng lên đi ngủ. Vương Quế Phân không để ý tới Triệu Oánh, ngồi xuống vị trí vừa nãy của Triệu Oánh mà xem giới thiệu về xe.
Triệu Đại Toàn cũng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nhìn Vương Quế Phân một chút mà mấy máp môi nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Sáng hôm sau không nói gì với Triệu Oánh, Vương Quế Phân đầy kích động chạy đến siêu thị ô tô, đến đại lý độc quyền xe BMW. Sau khi đi liền trực tiếp chọn hai xe BMWx3 và BMWx5 xa hoa.
Mặc dù Vương Quế Phân mặc quần áo rất bình thường, nhưng thời buổi này người có tiền mặc đồ như ăn mày, ai có thể phân biệt chứ?
Cho nên nhân viên bán hàng không dám chậm trễ, trên đường đi theo Vương Quế Phân chọn xe, đến khi Vương Quế Phân hài lòng mới nói: "
Bà Vương, bà xác định mua xe X3 hay X5?"
"
Cả hai?" Vương Quế Phân hôm nay mới biết thế nào là được người ta đãi ngộ, sống nửa đời cuối cùng cũng được hưởng thụ.
"
Cả hai?" nhân viên bán hàng có chút sửng sốt mà nói: "Bà muốn hai chiếc?"
"
Đúng thế, tôi một chiếc, con gái tôi một chiếc. Ha ha, con rể tôi bỏ tiền" Vương Quế Phân nói lời này mặt đầy mỉm cười.
Nhân viên bán hàng liền hiểu, thì ra là kiếm được con rể vàng. Nhân viên bán hàng không dám chậm trễ vội vàng nói: "
Đây là phúc của bà"
"
Đúng thế, đúng thế, ai bảo tôi sinh được đứa con gái tốt" Vương Quế Phân cảm thấy lời của đối phương rất dễ nghe.
"
Vậy bà thanh toán tiền?" nhân viên bán hàng hỏi.
"
Chờ chút, tôi gọi điện thoại hỏi một câu" Vương Quế Phân nói: "Đúng, tôi đi quá gấp quên mang điện thoại di động. Cửa hàng có điện thoại không? "
"
Có có" nhân viên bán hàng không hề nghi ngờ gì, người mua được xe còn không mua nổi điện thoại di động sao? Cô ta đâu biết Vương Quế Phân căn bản không có điện thoại di động. Lúc ở nhà chỉ dùng máy bàn mà thôi.
Vương Quế Phân hôm qua đã cố ý muốn có số điện thoại của Dương Minh, chính là vì hành động ngày hôm nay.
"
Alo, Tiểu Dương à? Cô là mẹ Oánh Oánh" Vương Quế Phân gọi điện, mặt mày hớn hở nói.
"
Ồ? Dì Vương, có chuyện gì vậy?" Dương Minh hỏi.
"
Cô đang trong đại lý 4S BMW, cô chọn hai chiếc" Vương Quế Phân chần chờ nói: "Bây giờ muốn thanh toán"
"
Ồ, vậy à, cô đưa điện thoại cho nhân viên bán hàng, cháu nói với đối phương" Dương Minh nói.
"
Tốt tốt" Vương Quế Phân vội vàng đưa điện thoại cho nhân viên bán hàng.
"
Chào ngài" nhân viên bán hàng rất lễ phép nói.
"
Bao tiền thì ghi vào sổ cho tôi, tôi bảo người đến thanh toán" Dương Minh nói: "Vấn đề thủ tục làm cho đủ, biển cũng lấy số đẹp đẹp. Nếu như các người không chuẩn bị được tôi cho anh một số điện thoại, anh tìm Bạo Tam Lập hoặc Hầu Chấn Hám ở công ty Danh Dương là được, bảo bọn họ làm" " A. vâng vâng" nhân viên bán hàng ngạc nhiên, người kia là ai mà có thể sai được Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám.
Người làm ăn bây giờ căn bản không thể không biết Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, cửa hàng này cũng không ngoại lệ.
Đang nghi hoặc thì chỉ trong nháy mắt có một người tự xưng là Bạo Tam Lập ở công ty Danh Dương gọi tới hỏi về chuyện thanh toán. Nhân viên bán hàng cảm thấy cấp bậc của mình không đủ, vì thế vội vàng gọi ông chủ.
Thấy ông chủ vâng vâng dạ dạ nói chuyện với thủ hạ của con rể, Vương Quế Phân rất thoải mái. Vương Quế Phân không ngờ mình cũng có ngày này.
Chủ cửa hàng dập máy xong đầu tiên mắng nhân viên bán hàng: "
Bà Vương đây là khách quý, như thế nào lại tiếp khách như vậy chứ? Những người khác đâu? Mau mời bà Vương đến phòng khách quý. Thủ tục tiếp theo tôi tự làm"
Nói xong lại quay đầu lại nói với Vương Quế Phân: "
Bà Vương, bà nhìn một chút, xe bà mua gọi điện tới thông báo là được mà, không cần phải tự đến cho vất vả"
Mặc dù không biết lai lịch thật của Vương Quế Phân, nhưng nghe nhân viên bán hàng nói lúc trước người gọi điện có giọng rất lớn, sai Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám như thủ hạ. mà Vương Quế Phân lại là mẹ vợ người kia.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #740


Báo Lỗi Truyện
Chương 740/2205