Chương 738: Tình thế


"Cái này." Người cảnh sát do dự một chút, rồi nói ;" Thưa bà, tôi thấy bà nên thương lượng trước, gọi điện cho bên sơn xe để hỏi giá sơn cụ thể, rồi tự trả giá, như vậy không phiền ai, được không?"
"Vậy gọi!" Vương Quế Phân chắc chắn người thanh niên này muốn lừa tiền mình, vì thế nói không do dự.
"Gọi thì gọi, ai sợ ai!" Người thanh niên bĩu môi nói: "Cảnh sát ở đây, còn sợ bà chạy sao?"
Vương Quế Phân sợ người thanh niên lừa mình, vì thế tự gọi 114, để họi về chổ phân phối của Rolls-Royce, rồi gọi qua hỏi về chuyện xi sơn, kết quả quả nhiên không khác gì lời của người thanh niên nói, nước sơn xe phải được xử lý đặc biệt, mà ở đây không có hiệu quả đó, chỉ có thể đưa về hãng để làm, khi Vương Quế Phân hỏi giá, bên kia báo cái giá làm cho bà hoảng sợ!
Căn cứ theo độ trầy của xe cũng với hư hại do va chạm, cũng cần khoảng năm đến mười vạn, chưa tính tiền công.
"Tôi cũng không muốn làm khó bà, vết trầy này không lớn, cho nên đã lấy mức thấp nhất là năm vạn rồi!" Người thanh niên nói: "Cái giá của tôi rất là có đạo đức rồi"
Thật ra, nhìn thì thấy người này ăn nói rất có đạo đức, thật ra cũng muốn kiếm chút tiền cho mình, tuy rằng xe bị trầy, trở về ông chủ sẽ mắng, nhưng đến lúc đó có thể nói là lúc đầu xe ven đường không biết là ai làm trầy.
"Năm vạn?" Vương Quế Phân không muốn đề, năm vạn chính là tiền bao nhiêu năm của bà! Cứ như vậy mà đưa ra? Bà không cam lòng, vì thế nói: "Bây giờ xe đều có bảo hiểm, vì sao không để bên bảo hiểm giải quyết."
"Là bảo hiểm tai nạn, nế tôi đụng vào bà thì công ty bảo hiểm sẽ đền cho bà, nhưng không đền cho tôi!" Người thanh niên nói: "Nhanh đưa tiền đi, tôi còn có chuyện!"
"Năm vạn nhiều quá. có thể. bớt một chút được không?" Triệu Đại Toàn nãy giờ im lặng đã lên tiếng, chẳng qua, cũng chẳng nói gì tốt cả. Dù sao ông cũng là đàn ông, có một số việc đứng ra trao đổi cũng tiện, không giống như Vương Quế Phân, tính toán chi li.
"Bớt cái gì? Cái này đã bớt lắm rồi đó!" Người thanh niên không kiên nhẫn nói: "Nhanh lên, đền tiền, bằng không có cảnh sát ở đây, tôi kiện bà tội phá hoại tài sản của người khác, kiện bà ra tòa!"
"." Loại tranh cãi này, chẳng ai muốn quản cả, ngay cả người cảnh sát này cũng vậy, điều giải hai câu, liền lấy cớ là có việc bận rời đi. Dù sao loại chuyện tranh cãi dân sự này chỉ có thể điều giải mà thôi, điều giải không được, bên nào muốn kiện thì cứ đi kiện, cũng không phải việc của hắn.
"Bây giờ không có tiền, thì sao, cậu làm gì tôi?" Thấy ngữ khí của người thanh niên này thay đổi, Vương Quế Phân cũng trở mặt luôn. Đàn bà sống trong tầng lớp thấp của xã hội luôn có sự giãy dụa mãnh liệt nhất.
"Gào thét cái gì? Bà cho rằng tôi không dám làm gì bà?" Người thanh niên không cam lòng nói: "Tôi có thể giết chết bà, bà tin không?"
"Có gan thì mày giết tao chết đi!" Vương Quế Phân bình thường cũng hay dùng những câu này, cho nên cũng không sợ.
"Bà không đền đúng không? Được, đợi đấy!" Người thanh niên vốn chỉ muốn kiếm chút tiền, nhưng bây giờ đã bị Vương Quế Phân làm cho tức giận, cũng không cần chút tiền đó nữa mà muốn làm cho mọi chuyện ầm ĩ lên.
Lấy điện thoại ra, bấm một dãy số rồi nói: "Alo, tao là A Lý, mày mang vài người lại đây, con mẹ nó, có một con mẹ làm trầy xe của ông chủ tao, còn chọc tao nữa!"
Nói xong, quay lại nhìn Vương Quế Phân nói: "Hai lựa chọn, một là nhanh chóng đưa tiền, rồi chạy lấy người, hai là ở đây chờ, người của tôi đến, nhưng không nói chuyện được nữa!"
"A? Còn đóng kịch với tao nữa à? Người như mày tao đã gặp nhiều rồi, hôm nay tao sẽ chờ ở đây, xem mày có thể làm gì tao? Có năng lực thì mày giết tao chết đi!" Vương Quế Phân cho rằng hắn đang dọa người, cho nên cũng không sợ hãi.
Người thanh niên không nói gì, ung dung đứng đó nhìn Vương Quế Phân và Triệu Đại Toàn, không cho bọn họ có cơ hội bỏ trốn.
"Quế Phân, dù sao chuyện này cũng là lỗi của chúng ta, hòa giải là được rồi. đừng làm mọi chuyện ầm ĩ, chúng ta không quen ai ở đây, đừng gây chuyện." Triệu Đại Toàn khuyên: "Hay là chúng ta gọi điện cho Oánh Oánh, để cho nó đem tiền tới"
"Sợ cái gì? Ông nhát quá" Vương Quế Phân bĩu môi nói: "Oánh Oánh đi làm được boa lâu? Bây giờ lại đi học, làm gì mà còn tiền? Hơn nữa, cái gì mà không quen? Tôi đến đây để làm gì quên rồi sao? Con rể của bà dì tôi không phải rất có thế lực ở đây sao?"
"Haizzz." Triệu Đại Toàn lắc đầu, vợ của mình, thật sự rất thích khoe khoang, có chút năng lực liền đem ra khoe, không quản là có quen với người ta hay không, còn chưa gặp mặt người ta mà đã tìm người ta nhờ vả?
Vương Quế Phân giống như ăn phải thuốc kích thích vậy, không biết nghĩ cái gì, liền cầm điện thoại lên, coi coi danh bạ, rồi bấm một dãy số.
"Alo? Là dì ba sao? Con là Quế Phân đây!" Vương Quế Phân tươi cười nói.
"A? Là Quế Phân à, con xem, con cái kết hôn, con lớn tuổi rồi mà còn phải đến đây, thật sự là ngượng ngùng, con tới rồi sao? Có cần dì phái một chiếc xe đến đón con không?" Người kia hỏi.
"Con vừa xuống sân bay xong, liền gặp chút phiền toái." Vương Quế Phân nói: "Con nghe em rể ở đây rất có thế lực phải không?"
"A? Có chuyện gì?" Mặc dù bà dì họ này nhẹ nhàng đáp, chẳng qua trong giọng nói không giấu được ngạo khí.
Vương Quế Phân thở dài, con người, thật sự là thay đổi theo thời gian! Lúc trước vừa mới là bà dì họ, không được bao lâu liền trở mặt vênh váo!
"Là như vậy, con ở sân bay không cẩn thận làm trầy xe của người khác, nhưng người kia muốn con đền năm vạn." Vương Quế Phân nói.
"Ơ, xe gì?"
"Là Rolls-Royce."
"À." Bà dì họ thản nhiên nói: "Vậy cũng hơi bị nhiều, như vậy đi, con đưa điện thoại cho hắn, để dì nói chuyện cho."
Vương Quế Phân vừa nghe có lối thoát, lông mày lập tức giãn ra, vênh váo đi lại, đem điện thoại đến trước mặt người thanh niên, nói: "Nghe điện thoại đi!"
Người thanh niên kia nhếch miệng, hiển nhiên cũng không coi ra gì, cũng phải thôi, ở Đông Hải, ai có thế lực lớn hơn ông chủ của mình nữa?
"Alo?"
"Xin hỏi là ai vậy?"
"Cô là ai?" Người thanh niên lập tức bất mãn, bởi vì vừa mới alo đã hỏi người ta là ai, trong khi còn chưa nói mình là ai.
"Tôi là người của Tùy gia Tĩnh Sơn, người kia là cháu họ của tôi." Dì ba của Vương Quế Phân còn chưa nói xong, thì đã bị người thanh niên chặn lời.
"Tùy gia Tĩnh Sơn thì sao? Trầy xe không cần đền?" Người thanh niên khinh thường nói.
"Xin hỏi anh là ai?" Bà dì ba của Vương Quế Phân nghe thấy đối phương nói như vậy, cũng có chút giận, lạnh giọng nói.
"Tôi? Tôi là A Lý, ông chủ của tôi là Tôn Hồng Quân" A Lý lạnh nhạt nói.
"." Dì ba của Vương Quế Phân lập tức trầm mặc, sau một hồi mới lên tiếng: "Anh đem điện thoại trả lại cho nó đi."
Dì ba của Vương Quế Phân lăn lộn trong xã hội cũng được nửa năm rồi, đương nhiên biết Tôn Hồng Quân là ai, Tôn gia ở Đông Hải, cũng không khác gì Tùy gia ở Tĩnh Sơn.
"Alo?" Vương Quế Phân không biết kết quả thế nào, còn tưởng rằng A Lý chịu nhượng bộ, vội vàng tiếp nhận điện thoại.
"Đem tiền đền cho hắn đi."
"A." Vương Quế Phân sửng sốt, sau nửa ngày mới có phản ứng: "Vì sao?" Chỉ là, đầu dây bên kia đã cúp điện thoại.
Vương Quế Phân cũng không phải đồ ngốc, dì ba của mình đã mặc kệ, đại biểu cho việc đối phương là người mà bà ta không muốn trêu vào, hoặc là không thể trêu vào.
Nghĩ đến đây, Vương Quế Phân không khỏi ủ rũ, người mà dì ba không thể trêu vào, thì mình càng không thể trêu vào, nhưng bây giờ, năm vạn này làm sao bây giờ?
Lúc này, người của người thanh niên kia gọi đã đến, hai chiếc xe phóng tới, sáu bảy người lao xuống, hướng về bên này.
Nhìn thấy như vậy, Vương Quế Phân liền trợn tròn mắt, vốn tưởng rằng người thanh niên này chỉ hù mình, chẳng qua bây giờ xem ra, những người này đều không giống như người tốt! Không phải là thành viên hắc bang chứ?
Triệu Đại Toàn nhìn thấy như vậy, vội vàng nói với Vương Quế Phân: "Chúng ta đền tiền đi."
"Nhưng mà. bây giờ làm gì có tiền? Sổ tiết kiệm để ở nhà, tiền trong ngân hàng thì không đủ." Bây giờ Vương Quế Phân mới hoảng lên, tính cách của người như bà ta, bình thường gặp kẻ yếu thì tỏ ra nguy hiểm, chỉ khi gặp kẻ mạnh mới lộ cái bộ mặt thật ra.
"Sao lại thế này? Không phải nói bốn giờ hai mươi tới sao?" Triệu Oánh nhìn đồng hồ trong tay, lo lắng nói: "Bây giờ đã gần năm giờ rồi, sao còn chưa ra? Cũng đâu có thấy thông báo trễ đâu?"
"Em nói vào trong chờ, chị lại nói trời lạnh, đòi ở trong xe." Dương Minh nhún vai nói: "Không phải đi cửa sau chứ?"
"Vậy chúng ta đi xem thử?" Triệu Oánh gật đầu hỏi.
Thật ra, Triệu Oánh sở dĩ không xuống xe, cũng bởi vì bất mãn đối với lần tập kích của cha mẹ, cho dù đến đón họ, cũng tỏ vẻ kháng nghị một chút.
Hai người khóa xe lại, sau đó đi đến lối ra trong nước, Triệu Oánh chỉ cần liếc nhìn một cái là đã nhận ra cha mẹ của mình gần lối ra, chẳng qua, bọn họ đang bị vây giữa một đám người.
"Cha. mẹ.!" Triệu Oánh không biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy đến.
Mà Dương Minh bây giờ cũng đã đại khái đoán được, người bị vây giữa chính là cha mẹ của Triệu Oánh.
"Oánh Oánh. con đến rồi." Triệu Đại Toàn cười khổ, bây giờ có con gái giúp đỡ thật là tốt.
"Cha, mẹ, sao lại thế này? Những người này đang làm gì?" Triệu Oánh nhìn những người xung quanh, hỏi.
"Hay lắm, người nhà của bà đến rồi!" A Lý nói: "Em gái à, mẹ của em làm trầy xe của anh, em bỏ tiền ra đền nhé!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #738


Báo Lỗi Truyện
Chương 738/2205