Chương 735: Triệu Oánh gọi điện


"Anh đã đoán được rồi, còn hỏi làm gì?" Trần Mộng Nghiên cũng không ngốc, nghe ngữ khí của Dương Minh, cũng biết là hắn đã đoán được ý của mình.
"Hắc hắc. vậy bây giờ được không?" Dương Minh cười gượng nói: "Ở nhà vẫn tốt hơn là ở khách sạn"
Trần Mộng Nghiên im lặng một hồi rồi nói: "Chờ sau khi cha của em đỡ một chút được không? Bây giờ em không có tâm tình làm cái gì cả."
"Được" Thật ra thì. Dương Minh cũng không có ý đó, dù sao hôm nay cũng đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi: "Đúng rồi, Mộng Nghiên, sao hôm nay em đã đến Thiên Thượng Nhân Gian?"
"Em và Triệu Tư Tư đến Thiên Thượng Nhân Gian tìm người đại diện của Thư Nhã để xin vài tấm vé, sau đó liền gặp anh." Trần Mộng Nghiên nói: "Vậy anh nói đi, đây là lần thứ mấy anh gạt em đi mướn phòng với nàng ta?"
"Cái gì mà lần thứ mấy." Dương Minh dở khóc dở cười nói: "Chỉ có một lần, còn bị em nhìn thấy"
"Vớ vẫn. coi như anh biết điều, Lâm muội muội của anh đã kể lại hết cho em nghe rồi." Trần Mộng Nghiên hừ nói.
Tính cách của lcv, Dương Minh cũng biết, cho nên lời nói của Trần Mộng Nghiên nhất định là sự thật, phỏng chừng là Lâm Chỉ Vận đã khai sạch sẽ ra rồi. Chẳng qua, như vậy cũng tốt, thông qua miệng của Lâm Chỉ Vận làm giảm bão của Trần Mộng Nghiên, xem ra vẫn tốt hơn là mình giải thích.
Một đêm không lời, hai người nằm ôm nhau ngủ. Sáng ngày hôm sau, Dương Minh gọi điện cho cha, báo tin Trần Phi gặp tai nạn.
Dương Đại Hải vô cùng coi trọng, liền hẹn với Dương Minh một lát nữa gặp mặt tại cửa bệnh viện.
Dương Minh lái xe, đi đến Thiên Thượng Nhân Gian một tiếng, trước đó Dương Minh đã gọi điện kêu đầu bếp ở đó chuẩn bị trước một chút, sau khi Dương Minh đến liền có tiểu đệ đem ra.
Sau đó mới lái xe đến bệnh viện, chiếc Audi A8 của Dương Đại Hải đã đứng sẵn ở cửa bệnh viện, địa vị của Dương Đại Hải đã thay đổi rất lớn, cho nên cũng mua một chiếc xe để đi lại.
Dù sao cũng là một tập đoàn lớn, cho nên cũng cần chút mặt mũi, mà phụ trách lái xe cho Dương Đại Hải, chính là trợ lý Vương Kim Đức.
"Mộng Nghiên, xảy ra chuyện gì, có nghiêm trọng không? Đại Minh cũng không nói rõ ràng, chú và dì đã vội vã chạy đến đây" Vẻ mặt của Dương Đại Hải đầy lo lắng, mà Dương mẫu bên cạnh cũng giống vậy.
"Chú, dì, Bác sĩ nói cha con chỉ bị gãy xương, hẳn là không có vấn đề gì. Nhưng mà, tình huống bây giờ con cũng không rõ lắm, chúng ta cùng đi xem sao" Trần Mộng Nghiên trước mặt Dương Đại Hải và Dương mẫu lại đặc biệt nhu thuận.
"Vậy nhanh lên!" Dương Đại Hải gật đầu, rồi cả đám người kéo nhau vào bệnh viện. Mà Vương Kim Đức cũng đã chạy đến cầm lấy bữa sáng trong tay của Dương Minh.
Lúc đi vào trong phòng bệnh của Trần Phi, liền thấy Trần Phi đang nằm trên giường cười an ủi Trần mẫu, còn có các đồng nghiệp đang đến thăm nữa.
"Bị thương chút xíu như vậy thì tính là gì? Năm đó bị tay buôn ma túy bắn bốn năm viên mà vẫn sống khỏe như trâu đó thôi" Trần Phi cười nói.
"Lão Trần, ông còn nói được à, chúng tôi lo lắng muốn chết, còn ông thì cười cười nói nói!" Dương Đại Hải thấy Trần Phi bây giờ, cũng yên tâm hơn.
Trần Phi thấy Dương Đại Hải đi đến, liền muốn ngồi dậy: "Dương tổng đến rồi à."
Dương Đại Hải bây giờ cũng đã là danh nhân của Tùng Giang rồi, thường xuyên giao tiếp với lãnh đạo của tỉnh, dù sao cũng là tập đoàn công nghiệp nặng mà, cả nước cũng không có được mấy cái, đương nhiên là trở thành đối tượng trọng điểm của tỉnh rồi.
"Được rồi!" Trần mẫu dở khóc dở cười, ấn Trần Phi nằm xuống giường, nói: "Dương tổng cái gì, sắp trở thành người một nhà hết rồi mà còn khách sáo cái gì!"
Trần Phi cũng thấy thân thể không tiện để ngồi dậy, vì thế cười nói: "Lão Dương, tôi không thể ngồi dậy, ông không trách tôi chứ?"
"Được rồi, được rồi" Dương Đại Hải ngồi xuống đối diện giường bệnh của Trần Phi, sau đó nói: "Chẳng qua, thấy ông vẫn còn tốt, tôi cũng yên tâm"
Trần Mộng Nghiên cùng Dương Minh cũng thở phào nhẹ nhõm, Trần Phi ngoài việc không thể xuống giường, thì những thứ khác đều không khác gì người thường cả. Chẳng qua, vẫn là Trần Phi kiên cường hơn người bình thường, bằng không là đã đau đến bất tỉnh rồi, thật rất có phong phạm của Quan Vũ mổ tay đánh cờ ngày trước.
"Phòng bệnh này hình như hơi nhỏ?" Nhìn căn phòng như vậy, làm cho Dương mẫu cảm thấy chật chội." Tôi đâu phải là lãnh đạo lớn, cũng không có ưu đãi của cán bộ cao cấp, ha ha." Trần Phi cười nói.
"Tiểu Vương, lát nữa tìm Lý viện trưởng đi tìm một căn phòng cao cấp đi" Dương Đại Hải nói nhỏ với Vương Kim Đức.
Bây giờ, Dương Đại Hải ngồi trên cái ghế này, dần dần đã quen với việc ngồi trên cao, cho nên làm việc cũng khéo đưa đẩy hơn trước rất nhiều.
Vương Kim Đức gật đầu, xoay người ra ngoài.
Bây giờ phòng bệnh cao cấp không nhất định phải có cấp bậc cao mới có thể vào ở, ông chủ lớn cũng có thể hưởng ưu đãi giống như cán bộ cấp cao vậy, mà Dương Đại Hải đã trở thành một nhân vật ở Tùng Giang, hơn nữa, có quan hệ không rõ ràng với công ty giải trí Danh Dương, ở Tùng Giang, luận hắc hay bạch, ai mà không dám nể mặt?
Thân phận của Vương Kim Đức bây giờ chính là người phát ngôn cho Dương Đại Hải, rất nhiều việc đều là công lao của hắn.
Một lát sau, Lý viện trưởng đã đến, lẽ ra Trần Phi có cấp bậc như vậy, ở Tùng Giang cũng coi là một nhân vật có quyền rồi, nhưng không cần Lý viện trưởng tự mình đến thăm. Nguyên nhân rất đơn giản, bệnh viện nhân dân số một là bệnh viện tốt nhất Tùng Giang, bình thường cũng có nhiều cán bộ cấp cao hơn vào đây, cỡ như Trần Phi thì chẳng là cái gì cả.
Nhưng mà, mặt mũi của Dương Đại Hải, Lý viện trưởng không thể không nể, đừng nhắc đến việc tập đoàn Danh Dương xác định bệnh viện nhân dân số một là địa điểm bảo hiểm của tập đoàn, chỉ dựa vào bối cảnh sau lưng Dương Đại Hại thôi thì cũng đủ làm Lý viện trưởng tè dầm rồi.
Những người vào bệnh viện, không ít là người của hắc đạo, phần lớn là bị chém vào bệnh viện. Cho nên, từ chổ của Hầu Chấn Hám, Lý viện trưởng cũng nghe ra một số tin hành lang.
"Dương tổng, ngài đã đến mà không đón tiếp từ xa, thật thất lễ, thất lễ!" Lý viện trưởng cũng là một người khéo léo, biết người nào không thể đắc tội được.
"Haha" Dương Đại Hải cười cười, chỉ vào Trần Phi, sau đó nói: "Đây là ông sui của tôi, đội trưởng cảnh cục Trần đội trưởng, ngài nên chiếu cố chu toàn!"
Lý viện trưởng sửng sốt, lúc trước tưởng rằng Trần Phi chỉ là bạn của Dương Đại Hải, nhưng không ngờ là ông sui! Mặt liền biến sắc, lập tức nói với Trần Phi: "Xin lỗi, Trần đội trưởng, tôi vừa mới đến, để lát nữa tôi cho người đổi phòng bệnh giùm ngài."
"Không cần đâu, phòng này cũng được rồi" Trần Phi cũng không để ý, nói.
"Sao lại không cần? Cảnh sát nhân dân vì nhân dân, ngài vì nhân dân mà bị thương, chức trách của chúng tôi là phải chữa trị tận tình." Lý viện trưởng cười nói.
Trần Phi cũng cảm thán, lúc lễ mừng năm mới, khi nhìn thấy Dương Đại Hải, ông ta còn rất câu nệ, là một công nân vô cùng giản dị, nhưng nửa tháng không gặp, khí thế cả người đã thay đổi.
Đối với Trần Phi, Dương Minh cũng không có ý định gạt ông, nhờ cái miệng của Trần Mộng Nghiên, đem chuyện mình bán ngọc kiếm được một số tiền lớn nói ra, cho nên, sự biến hóa nhanh chóng của Dương Đại Hải, Trần Phi cũng không kì quái.
Chẳng những tinh thần rất tốt, mà lúc ăn sáng, Trần Phi còn ăn như là cả ngày hôm qua bị bỏ đói vậy, bữa sáng mà Dương Minh mang đến bị chén sạch trong vòng mười phút. Mọi người ở đây thấy vậy, rốt cục cũng yên tâm, Dương Đại Hải và Dương mẫu liền rời đi để đến công ty.
Còn Dương Minh và Trần Mộng Nghiên thì bị Trần Phi lấy cớ là phải nghỉ ngơi, nên cũng bị đuổi đi.
Vốn, hai người tính trở về ngủ một giấc, sau đó buổi chiều chuẩn bị đến bệnh viện thăm Trần Phi, nhưng khi xe vừa dừng dưới lầu nhà Trần Mộng Nghiên, thì di động của Dương Minh vang lên.
"Ơ?" Nhìn thấy tên người gọi đến, làm Dương Minh sửng sốt, tự nhiên lại là Triệu Oánh. Từ lần Triệu Oánh và Trần Mộng Nghiên phát sinh chuyện đó đến giờ, Dương Minh cũng chưa gặp lại Triệu Oánh, không biết bây giờ Triệu Oánh gọi điện để làm gì?
"Nghe đi!" Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh sửng sờ, liền thúc giục. Lần trước nàng hiểu lầm Triệu Oánh, cho nên rất ngại gặp mặt, vì thế khi biết là điện thoại của Triệu Oánh, nàng trở nên khẩn trương hơn.
"Alo? Chị Oánh?"
"Dương Minh, em. bây giờ có rãnh không?" Giọng nói của Triệu Oánh nghe có vẻ rất chần chờ.
"Sao thế chị Oánh? Có chuyện gì?" Dương Minh hỏi.
"Mẹ và cha chị muốn đến Tùng Giang!" Giọng nói của Triệu Oánh trở nên rất khó xử: "Bọn họ đến đây, nhất định muốn gặp em. làm sao bây giờ?"
"Cái gì? Cha mẹ của chị đến? Khi nào?" Dương Minh thầm kêu khổ, trước đó giả làm bạn trai coi như là xong rồi, vốn chỉ muốn ứng phó một chút, nhưng không ngờ bị người ta mò đến cửa!
"Tối hôm nay." Triệu Oánh cười khổ nói: "Bọn họ cũng không có nói trước với chị, vừa mới gọi điện đến báo, nói là đã mua vé máy bay, lập tức lên máy bay rồi."
"Như vậy." Dương Minh nhìn về hướng Trần Mộng Nghiên, dù sao Trần Mộng Nghiên cũng đang ở bên cạnh, Dương Minh cũng không dám ăn nói tùy tiện.
Trần Mộng Nghiên cũng làm ra vẻ" đừng có nhìn em" , rồi quay đầu đi, Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Vậy em nên làm gì?"
"Chị cũng không biết. hay là nói thẳng với bọn họ. chị cũng không muốn làm phiền em nữa." Triệu Oánh cũng khó xử nói.
"Anh đi giúp chị Oánh đi." Trần Mộng Nghiên biết lần trước là lỗi của mình, cho nên muốn bù lại cho Triệu Oánh một chút, nghĩ nghĩ rồi mở miệng nói: "Dù sao cha mẹ của chị ấy cũng không có ở bên cạnh lâu."
"Trần Mộng Nghiên ở bên cạnh em?" Triệu Oánh nhất thời xấu hổ, không ngờ bên cạnh Dương Minh còn có người.
"Ừ." Dương Minh vừa định nói, thì đã bị Trần Mộng Nghiên cướp lấy điện thoại: "Chị Oánh, là em, Mộng Nghiên đây"
"Chào. em." Triệu Oánh lắp bắp, vừa rồi giọng nói của Trần Mộng Nghiên hơi nhỏ, nên Triệu Oánh không nghe rõ, nhưng lần trước Trần Mộng Nghiên nổi giận làm cho nàng sợ, không ngờ một con người luôn nhu hòa như Trần Mộng Nghiên lại vì Dương Minh mà phát hỏa lớn như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #735


Báo Lỗi Truyện
Chương 735/2205