Chương 718: Du khách nước ngoài


"Đúng vậy, chúng tôi là du khách từ châu Âu đến Tùng Giang du lịch, nơi này có băng đăng, rất đẹp rất mỹ lệ!" Germa cười giải thích: "Anh có thể giúp chúng tôi liên lạc với bên xử lý trục trặc giao thông được không?"
"Thế thì được, chẳng qua hai người phải cho tôi coi hộ chiếu, tôi phải xác nhận hai người không phải là dân nhập cư trái phép, tôi không muốn gặp phiền toái" Dương Minh nói.
"Có thể, đương nhiên có thể" Germa cũng không đề phòng, bởi vì Dương Minh nói rất có đạo lý, đưa ra yêu cầu cũng không quá đáng, hơn nữa đêm mà có hai người nước ngoài ngồi ở đây, người ta cảnh giác cũng là bình thường.
Không nghĩ nhiều, liền đem hộ chiếu của mình cho Dương Minh, Dương Minh nhìn thoáng qua người này, tên là Germa..., ba mươi tám tuổi, là người Hungary. Dương Minh trả hộ chiếu lại cho Germa, nhớ lại mình và người Hungary hình như không có quan hệ. Chẳng qua, vì để an toàn, hắn vẫn nói với Ersi: "Anh đưa hộ chiếu của anh đây!"
"A, anh thật đúng là cẩn thận!" Ersi lấy hộ chiếu của mình ra, đưa cho Dương Minh.
Dương Minh cầm lấy hộ chiếu của Ersi, nhìn vào, hai mắt nhất thời co rút mạnh.
"Esri Dower Sri Lanka" người này có họ là" Lanka" Cái dòng họ này tuy hiếm thấy, nhưng đối với Dương Minh thì không xa lạ! Bởi vì vừa rồi còn mới đề cập đến người này với Thư Nhã mà!
Dương Minh lặng lẽ quan sát diện mạo của Ersi, quả thật, có thể thấy được bóng dáng của Lanka. Hay là. trái tim của Dương Minh chợt đập mạnh, tên này không phải là con hoặc là người thân của Lanka chứ?
Sao tên này lại chạy đến Tùng Giang làm gì? Hiển nhiên, cái chết của Lanka tuy rằng có liên quan đến mình, nhưng Ersi không thể biết được, Thư Nhã hẳn là không nói, cho dù nàng có nói, cũng sẽ không có cơ hội để nói.
Chẳng lẽ tên này nhằm về Thư Nhã? Cái ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu, Dương Minh đại khái đã đoán được mấu chốt. Thư Nhã chính là nhân vật mấu chốt. Ở trên du thuyền Elise, Lanka đã từng có ý gây rối với Thư Nhã, không có khả năng là không ai biết, với tính cách kiêu ngạo của Lanka, tất nhiên sẽ để nguyên si ý tưởng của mình trên mặt rồi.
Cho nên, sau khi Lanka xảy ra xung đột với Thư Nhã xong liền bị người ta xử lý. tuy rằng thoạt nhìn hai chuyện này không có quan hệ lớn, chẳng qua, nếu có người để ý thì vẫn có thể liên tưởng được.
Thoạt nhìn, Ersi này cũng không có vẻ ngu dốt, hắn có thể mò đến mấu chốt Thư Nhã, thật sự cũng không đơn giản rồi.
Nếu suy nghĩ cẩn thận, đoán được đại khái, Dương Minh đương nhiên không cần phải tiếp tục diễn trò với hắn. Tùy tay bỏ hộ chiếu của Ersi vào trong túi, sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng hơn.
"Anh làm cái gì vậy?" Ersi thấy Dương Minh bỏ hộ chiếu của mình vào trong túi, khó hiểu hỏi: "Đó là hộ chiếu của tôi"
"Người ngay không nói lời gian, anh cho rằng, nửa đêm tôi không ngủ mà đi bộ ra đây?" Dương Minh chế nhạo.
Germa nghe xong lời của Dương Minh, lập tức biến sắc, âm thầm đề phòng, chỉ có Ersi vẫn còn không rõ, ngạc nhiên hỏi: "Vậy anh đến đây làm gì?"
"Giới thiệu một chút, tôi là vệ sĩ của Thư Nhã" Dương Minh đã nắm chắc hai tên này nhắm vào Thư Nhã, cho nên cũng không cần phải giấu diếm nữa: "Chúng ta có cần tìm một chổ để nói chuyện không?"
"Vừa rồi anh cũng ở trong xe?" Germa nghe lời Dương Minh nói xong, cũng không dám coi thường, bởi vì hắn đã nhìn, những bảo tiêu phụ trách an toàn của Thư Nhã tại khách sạn có công phu không yếu, mà Dương Minh làm vệ sĩ, khẳng định là mạnh hơn những người đó nhiều, Germa cũng không chắc minh có thể hạ gục được Dương Minh hay không.
"Nói nhảm, bằng không sao tôi biết hai người lọt hố?" Dương Minh cũng bắt đầu sử dụng tiếng anh lưu loát hơn, không còn vẻ khô cứng khi nãy.
"Anh cố ý?" Germa hỏi.
"Có thể nói như vậy" Dương Minh đáp: "Nói đi, tìm Thư Nhã có chuyện gì?"
"Chúng tôi kì thật cũng không có ác ý, chỉ là muốn chứng thực một số chuyện với Thư Nhã tiểu thư" Ersi cũng vòng vo luôn, bởi vì nếu Germa đã không dám tùy tiện ra tay, vậy chứng minh rằng nước bên Tùng Giang rất sâu, lại có hắc bang tham dự, chuyện này trở nên phức tạp hơn nhiều rồi.
"Anh muốn hỏi cái gì, có thể nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời thay cho anh, nhưng nếu anh muốn gặp Thư tiểu thư, chỉ sợ là không được" Dương Minh nhàn nhạt nói.
"Anh coi thường chúng tôi?" Germa nghe Dương Minh nói xong, cũng cảm thấy khó chịu, nhưng không biết Dương Minh sâu cạn ra sao, nên không dám tùy tiện ra tay. Cái này đã làm cho hắn rất uất ức, cho nên bây giờ khó tránh khỏi nóng giận.
"Ít nhất là ở Tùng Giang, các người không có cơ hội" Dương Minh khinh thường đáp.
"Anh là người của hắc đạo?" Ersi liền hỏi.
"Có thể nói như vậy" Dương Minh gật đầu: "Được rồi, có gì nói nhanh đi, tôi chuyển lời thay cho, đừng có làm ra chuyện gì dại dột, bằng không tôi có thể cam đoan hai người không còn sống để rời khỏi Tùng Giang đâu"
Khuôn mặt của Germa đã trở nên xám xịt, lời nói của Dương Minh, quả thật đã khiến hắn nóng mặt, chẳng qua, Germa không dám nghi ngờ tính thực tế của nó. Hắn không biết tình huống hắc bang bên này thế nào, chẳng qua, bên châu Âu, hắc bang quả thật có thể quyết định sống chết của một người.
"Được rồi, đây là dnah thiếp của tôi, phiền anh chuyển cho Thư tiểu thư giùm, dặn nàng có thời gian rãnh thì gọi điện cho tôi" Germa do dự một hồi, liền móc danh thiếp ra.
Lúc Dương Minh cầm lấy danh thiếp, Germa lại làm ra vẻ lơ đãng, nắm lấy tay của Dương Minh, Dương Minh âm thầm buồn cười, xem ra tên này vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn thử sức một chút.
Dương Minh cũng không để ý, ngược lại cũng nắm lấy tay của Germa, dùng sức một chút, dùng ngón tay nắm chặt bàn tay của Germa. Sức nắm của Germa cũng có thể coi như là nổi tiếng trong quân đoàn lính đánh thuê ngày trước, nhưng mà, tay của Dương Minh đã được ngâm trong loại thuốc đặc chế của Phương Thiên, sức mạnh đã vượt hơn Germa rất nhiều. Huống chi, mấy ngày nay Dương Minh đều tập nắm tạ, tạ gần 50kg, mà hắn chỉ dùng một tay để duy trì sức nặng của toàn thân.
Germa không ngờ sự chênh lệch của mình và Dương Minh lại lớn như vậy, vốn tưởng rằng có thể tìm lại một chút mặt mũi, không ngờ lại bị người dọa ôm đầu chạy về nhà. Khuôn mặt lập tức đỏ lên, cũng may là trong bóng đêm không thể nhìn rõ.
Dương Minh buông tay ra, Germa vội vàng rút tay về, xấu hổ nói: "Tôi sợ làm rớt, trong bóng tối khó tìm"
Dương Minh cười lạnh gật đầu, không nói thêm gì, hắn cũng không phải là không nghĩ sẽ trực tiếp giết hai người này, chẳng qua, giết người trong nước, ít nhiều gì Dương Minh cũng không muốn, căn cơ của mình còn ở đây, Dương Minh không muốn bị người khác hoài nghi.
"Danh thiếp tôi sẽ chuyển giùm, nhưng Thư tiểu thư có liên lạc với hai người hay không, cũng không phải do tôi quyết định" Dương Minh nói.
"Được, vậy làm phiền anh" Germa nói.
Dương Minh xoay người biến mất trong bóng tối, Ersi liền hỏi: "Sao không giữ hắn lại?"
"Tôi không phải là đối thủ" Germa lắc đầu.
"Thật sao? Anh không phải là đối thủ của hắn?" Ersi cảm thấy rất khó tin.
"Hắc bang châu Á không đơn giản, thật sự là ngọa hổ tàng long" Germa cảm thán (Thằng này chắc chắn đã coi qua bộ phim cùng tên nên mới có thể nói được bốn chữ này, vì đây là thành ngữ đặc biệt vốn không xuất hiện nhiều =)))
Ersi vốn là người trong hắc đạo, cho nên nghe Germa nói xong, cũng đồng tình, gật đầu nói: "Vậy chúng ta chờ thôi, thật sự không được thì tính tiếp"
"Cũng chỉ có thể làm như vậy, đúng rồi, chúng ta làm gì đây?" Germa nhíu mày, chỉ vào chiếc xe lọt hố nói.
"A? Quên nhờ hắn gọi điện." Ersi đau khổ nói: "Còn hộ chiếu nữa."
Dương Minh đi về chiếc xe, lái xe thẳng về nhà. Lúc về đến nha, cha mẹ đã nghỉ ngơi sớm rồi, trước đó Dương Minh cũng đã gọi điện báo tin mà mình sẽ ra sân bay đón bạn, cha mẹ cứu nghỉ trước.
Từ khi biết được một phần về Dương Minh, Dương phụ và Dương mẫu cũng đã dung túng cho Dương Minh rất nhiều, không hề nhìn hắn như con nít suốt ngày coi chừng. Cho nên, Dương Minh cũng có nhiều thời gian riêng hơn.
Hơn nữa, từ sau khi cha lên làm chủ tịch, cũng không rãnh xen vào việc nhỏ của Dương Minh nữa.
Trong khoảng thời gian này, nụ cười trên khuôn mặt của cha mẹ rõ ràng đã tăng lên không ít, Dương Đại Hải ở địa vị cao, người đến nịnh bợ ông cũng tăng rõ ràng, mà ngay cả chủ nhiệm xã khu, cũng tìm đến cửa, hy vọng Dương mẫu có thể trở về làm việc, ngoài ra cũng hứa hẹn sẽ giải quyết vấn đề biên chế.
Mà Dương Đại Hải trong khoảng thời gian này, thái độ làm người cũng khôn khéo hơn không ít, trực tiếp từ chối chủ nhiệm xã khu về, Dương Đại Hải đã thương lượng với vợ rồi, nếu không có chuyện gì, thì cứ đến công ty để hỗ trợ tốt hơn.
Dù sao Dương mẫu cũng đã từng làm việc cho công ty này, cho nên cũng quen thuộc, tuy rằng trở lại xã khu kia thì sẽ không còn làm vệ sinh giống như trước kia, không còn bị người đến kêu đi hét nữa, ít nhất cũng sẽ là một nhân viên chính thức, nhưng mà, có tốt bằng về công ty làm không?
Dương Đại Hải bây giờ là chủ tịch, nếu Dương mẫu đến làm, vậy thì không khác gì một bước lên trời? Tâm tình tốt thì cái gì cũng tốt, so ra vẫn còn rất tốt hơn là làm ở xã khu.
Dương Minh trở về phòng, lấy di động ra sạc pin, vừa mở lên thì thấy có một tin nhắn chưa đọc, mở ra, thấy của Lâm Chỉ Vận gửi, thời gian là cách đây một giờ, lúc đó Dương Minh đang giải quyết vấn đề với Germa và Ersi, cho nên không để ý.
"Dương Minh, em ngủ không được" Lâm Chỉ Vận gửi một tin nhắn bị đứt khoảng, có lẽ là sợ Dương Minh đã nghỉ ngơi rồi.
Tuy rằng Dương Minh không xác định là Lâm Chỉ Vận đã ngủ chưa, chẳng qua vẫn trả lời: "Anh vừa về đến nhà, vì sao không ngủ được?"
Sau khi gửi tin, Dương Minh cởi áo khoác ra, chuẩn bị dọn dẹp đi ngủ, thì di động lại vang lên tiếng tin nhắn đến, thoạt nhìn Lâm Chỉ Vận vẫn chưa ngủ, mà vẫn đợi mình trả lời.
"Em sợ. anh về nhà rồi sao?" Lâm Chỉ Vận trả lời.
"Vừa về nhà, chuyện của Thư Nhã trên cơ bản đã ổn thỏa, còn sợ cái gì?" Dương Minh hỏi.
"Trần Mộng Nghiên biết chuyện của hai ta, em sợ nàng sẽ mắng em"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #718


Báo Lỗi Truyện
Chương 718/2205