Chương 715: Bạn của đại minh tinh


Tên phóng viên đang hưng phấn, đột nhiên cảm thấy sau lưng bị người ta chụp, nhất thời ngẩn người, quay đầu nhìn lại, thấy hai người mặc áo đen mang kính đen lạnh lùng nhìn chằm chằm mình.
"Hai vị đại ca có chuyện gì không?" Tên phóng viên khẩn trương, nửa đêm rồi, không phải là cướp chứ?
Một người trong đó mặt không thay đổi chỉ vào cái máy chụp hình của tên phóng viên, lạnh lùng nói: "Lấy ra!"
"A?" Tên phóng viên sửng sốt, nghĩ thầm, thật sự là gặp cướp sao? Chẳng qua, cướp gì thì cướp, chỉ cần cuộn phim còn là được rồi về phần khác không quan trọng, chỉ cần đưa tin này thôi cũng đủ mua mấy cái máy chụp hình khác: "Đâu có, đâu có, cái cuộn phim của tôi đã chụp gần hết rồi, cũng không có giá nữa, chỉ hai mươi ba mươi đồng thôi."
Người kia không trả lời, đoạt lấy cái máy chụp hình trong tay tên phóng viên, sau đó lấy cuộn phim ra.
"Cảm ơn cảm ơn." Tên phóng viên còn tưởng rằng người này sẽ trả lại cái cuộn phim cho mình, nên mở miệng nói cảm ơn, nhưng mà, khi thấy người này bỏ cuộn phim vào trong túi áo, liền nghi hoặc hỏi: "Đây là."
Người kia cầm cái máy chụp hình nện vào mặt của tên phóng viên, sau đó hung tợn nói: "Cút, lần sau còn để tao bắt gặp, tao chém chết mẹ!"
Lúc này, tên phóng viên kia đã hiểu được, hắn không phải đồ ngốc, người ta vốn không phải cướp, chỉ là do mình chụp hình, nên bị tìm đến cửa!
Xã hội đen địa phương? Bởi vì người áo đen dùng tiếng bản địa, cho nên tên phóng viên cho rằng những người này không phải là bảo tiêu do Thư Nhã mang từ Hồng Công đến, hơn nữa, tác phong và ngữ khí nói chuyện của những người này không giống với bảo tiêu, nhưng thật ra lại có vài phần tương tự như xã hội đen Hồng Công, cho nên tên phóng viên này lập tức nghĩ đến chuyện đó.
Hắn không khỏi rùng mình một cái, bởi vì dính vào chuyện này rất là phức tạp! Tên phóng viên nhất thời tức giận, vốn tưởng rằng sẽ có tin tức lớn, nhưng bây giờ xem ra, tin tức này tựa hồ không thể mang về rồi!
Tên phóng viên này ở Hồng Công cũng đã gặp qua những chuyện tương tự, biết người như vậy không thể trêu chọc vào, bằng không hậu quả không gánh nổi. Vừa định đứng dậy rời đi, thì chợt thấy một đám người mặc áo đen vây mình lại.
"Người.các người. còn muốn làm gì?" Tên phóng viên cả kinh, lúc nãy hắn thấy hai người kia thôi cũng đã đủ sợ rồi, bây giờ thấy cả đám, không phải muốn giết người diệu khẩu chứ?
Thì ra, hai người kia đã báo cáo chuyện này lại với Bạo Tam Lập, Bạo Tam Lập nào dám chậm trễ, lỡ như xảy ra sơ xuất gì, Dương Minh trách tội, thì hắn không thể gánh hết được! Vì thế hạ lệnh giữ tên này lại.
Vì thế, không cần nhiều lời, tên phóng viên này bị áp vào trong Thiên Thượng Nhân Gian.
Lúc này, tên phóng viên rốt cục đã xác định, mình thật sự đã gặp xã hội đen! Nói đạo lý với những người này, là điều không thể! Hắn không khỏi hối hận, biến mất tại nơi đất khách quê người.
Dương Minh đương nhiên là đã nhận ra động tác của tên phóng viên này rồi, chẳng qua thấy có người đã ra tay thu thập hắn, nên Dương Minh cũng không cần phải ra tay làm gì, những người này đều là tinh anh do Bạo Tam Lập chọn lựa. Nếu một chuyện nhỏ như vậy mà làm không xong, thì Dương Minh không thể không hoài nghi năng lực làm việc của Bạo Tam Lập có vấn đề.
"Xe hỏng rồi, chỉ còn chiếc xe tồi tàn này thôi, ngồi được không?" Dương Minh chỉ vào bãi giữ xe, chỉ vào chiếc xe cũ nát của mình nói"
"
Em được chiều chuộng lắm sao?" Thư Nhã cười nói: "Xe bus em cũng đã ngồi qua rồi!"
"
Cô ngồi xe bus? Vậy hành khác trong xe không phải điên lên sao?" Dương Minh đương nhiên là không tin.
"
Đương nhiên là lúc em chưa nổi tiếng." Thư Nhã khẽ thở dài nói: "Thật ra, có thể cùng người mình yêu ngồi chung một chiếc xe, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài thành phố, đã là một chuyện hạnh phúc nhất rồi."
Lên xe, Dương Minh khởi động xe, xe chạy chậm dọc theo ven đường, Dương Minh hỏi Thư Nhã: "
Trước kia có từng đến Tùng Giang chưa?"
"
Tời rồi, rất thích nơi này" Thư Nhã hàm hồ đáp.
"
Cuộc sống về đêm ở đây, hẳn là kém xa Hồng Công sao?" Dương Minh cười cười, bây giờ cửa hàng hai bên đường đã tắt đèn, nghỉ bán, chỉ còn một số ít nhà hàng hoạt động 24/7, và vài tiệm thuốc vẫn sáng đèn!
"
Đúng thế, chẳng qua nơi này ấm áp hơn, thân thiết hơn!" Thư Nhã nói: "Bằng không em cũng sẽ không trạm đầu tiên của buổi trình diễn đến đây. Đúng rồi, anh còn chưa nói, trễ như vậy mà còn đến tìm em, có phải có chuyện gấp gì không?"
Vốn Dương Minh còn chưa biết nên mở miệng thế nào, dù sao nửa đêm đến tìm người ta, ít nhiều gì cũng là không có lễ phép. Mặc dù nói là mình ít nhiều gì cũng là ân nhân của Thư Nhã, chẳng qua, việc nào ra việc đó, không thể lẫn lộn công tư như vậy, vì thế muốn nói chuyện vài câu, chờ cho quen thuộc, mới dẫn đề tài vào.
Bây giờ, nghe thấy Thư Nhã chủ động nhắc đền đề tài này, liền thuận được đi lên: "
Là như vậy, tôi có một công ty châu báu, muốn tung một loại các sản phẩm trang sức tình nhân vào ngày lễ tình nhân, chỉ là, đối thủ cạnh tranh của tôi muốn nương cơ hội này làm y như vậy, bọn họ tìm đến một ca sĩ để là người đại diện, mà tôi thì không quen biết ai cả, chỉ quen mỗi cô, cho nên, mới tìm đến cô."
Lúc nói xong những lời này, Dương Minh cũng tự cảm thấy bản thân rất vô sỉ, ngữ khí của hắn, tựa hồ như Thư Nhã chỉ là một tiểu minh tinh bình thường thôi, không có gì đặc biệt.
Chẳng qua, Thư Nhã cũng không để ý: "
Vậy anh chuẩn bị nhờ em làm người đại diện cho công ty châu báu của anh?" Trong lòng vẫn đang suy nghĩ, Dương Minh có một công ty châu báu khi nào? Thoạt nhìn, Dương Minh bây giờ thật sự đã có nhiều thay đổi lớn, mà trên người anh ấy, rốt cục còn có bí mật gì nữa?
Từ lúc gặp nhau trên du thuyền Elise, Thư Nhã đã không thể nhìn ra được Dương Minh, thân thủ quỷ dị, thủ đoạn tàn nhẫn, hoàn toàn không hề giống với Dương Minh trong ấn tượng của mình, đây là hai người có hai tính cách khác nhau, cùng tồn tại trong đầu mình, chậm rãi tranh giành lẫn nhau.
Bây giờ nhìn lại, thấy Dương Minh đã hoàn toàn thay đổi so với trước kia, không còn là một người bạn hàng xóm nữa, mà giống như ánh mặt trời soi sáng cho riêng mình.
"
Đại khái là như vậy." Dương Minh ngượng ngùng nói.
"
Có chổ tốt nào không?" Thư Nhã ngẩng khuôn mặt xinh đẹp của mình lên nhìn Dương Minh.
"
Tôi cũng không rõ cô muốn nói bao nhiêu, chẳng qua sẽ không ít hơn người khác" Dương Minh hiển nhiên là đã hiểu lầm ý của Thư Nhã, nghĩ rằng nàng đang nói đến tiền bạc.
"
Không phải cái này." Thư Nhã nhướng mắt nói: "Anh cảm thấy em là người rất tham tiền sao?"
"
Không, chẳng qua giống như không phải" Dương Minh cũng không ngốc, Thư Nhã nói vẫy, đương nhiên là tỏ vẻ nàng không thiếu tiền rồi.
"
Em không thích quảng cáo cho người ta, chỉ riêng vài người là bạn của cha em, không thể từ chối được"
"
Ý của cô ám chỉ rằng, nếu tôi muốn nhờ cô làm việc, thì nên trở thành bạn của cha cô? Là ý này sao?" Dương Minh bắt đầu trêu chọc Thư Nhã.
"
Anh ở gần mà cứ cầu xa không vậy?" Thư Nhã giận dữ nói.
"
Cái này gọi là đường cong cứu nước, phong hồi lộ chuyển" Dương Minh cười nói.
"
Vậy tùy anh thôi, chẳng qua, cho dù là bạn của cha em, em không muốn, thì cũng không có biện pháp" Thư Nhã tức giận nhìn Dương Minh nói.
Dương Minh gãi gãi đầu, có chút khó xử nói: "
Vậy tôi phải làm sao bây giờ?"
"
Đã nói rồi, có chổ tốt gì?" Thư Nhã thật không biết là Dương Minh không hiểu hay là giả bộ không hiểu, Dương Minh trong ấn tượng của mình đâu có ngu, chẳng qua, nhìn thấy tia giảo hoạt trong mắt của Dương Minh, Thư Nhã biết Dương Minh nhất định là cố ý chọc mình, nhất thời nổi giận nói: "" Anh không biết nắm bắt cơ hội, em sẽ từ chối anh"
Dương Minh nhìn biểu tình của Thư Nhã, cười cười, làm sao không biết nàng đang nói giỡn với mình? Nhưng mà, đối với sự sảng khoái của Thư Nhã, Dương Minh cũng có chút ngạc nhiên, trước kia trong tin tức trên TV nói rằng các ngôi sao nổi tiếng thường rất kiêu ngạo và có những hành vi quái đản, nhưng bây giờ thấy Thư Nhã không hề như vậy.
"Cô muốn chổ tốt gì?" Dương Minh hỏi.
"Làm một ngôi sai, phần lớn thời gian đều rất cô độc" Thư Nhã không trả lời Dương Minh, mà nói: "Anh cũng biết, em không có cơ hội đi dạo phố, suốt ngày đều phải làm việc, bạn bè rất ít."
"
Ý của cô là, muốn tôi làm bạn của cô?" Dương Minh nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Thư Nhã.
"Không muốn?" Thư Nhã nhe răng uy hiếp, không hề đáng sợ mà lại rất đẹp.
"Vậy thì không phải, nếu cô không sợ tôi giết cô, thì cứ tùy tiện" Dương Minh đương nhiên không từ chối cơ hội hòa hợp với Thư Nhã, như vậy về sau hỏi chuyện của Tô Nhã cũng tiện hơn rất nhiều.
"Sợ anh làm gì. lúc ấy anh đã không giết em, chẳng lẽ về sau còn muốn tính toán?" Thư Nhã cũng không sợ hãi, trong tay nắm vương bài, cùng lắm thì nói sự thật ra, cũng không tin là Dương Minh có thể xuống tay.
"Bây giờ có thể bàn chính sự được chưa? Khi nào thì cô sẽ quay quảng cáo cho công ty?" Dương Minh hỏi.
"cái này để ngày mai nói, bây giờ em không muốn nhắc đến công việc, nhắc đến là đau đầu" Thư Nhã nói: "Anh nói chuyện của anh cho em nghe đi"
"
Tôi nói. không phải cô muốn moi thông tin của tôi sao?" Dương Minh nhất thời cảnh giác, dù sao thân phận của mình vẫn rất mẫn cảm.
"Giữa bạn bè thì thẳng thắn thành khẩn với nhau, không phải sao?" Thư Nhã nói.
Được, là một người bạn thì thẳng thắn thành khẩn với nhau, tôi sẽ nhớ kỹ lời này. Về sau chờ tôi hỏi chuyện của tôi, nhìn xem cô trả lời thế nào!
Dương Minh nghĩ nghĩ một chút, rồi nói: "Tôi có cái gì để nói đâu? Cô muốn biết chuyện gì?"
"
Ví dụ như. vì sao anh lại xuất hiện trên Elise? Vì sao lại muốn giết." Nói đến đây, Thư Nhã nhỏ giọng hỏi: "Vì sao lại phải giết người?"
"
Cô nói Lanka à?" Hắn làm cái gì, cô biết không?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"
Nghe cha em nói, là một trùm ma túy lớn." Thư Nhã nói.
Dương Minh không muốn nhiều lời với nàng, bởi vì thân phận sát thủ không thể để bộc lộ, nhưng có thể dùng thân phận hắc đạo để nói chuyện, vì thế nói: "
Nếu tôi nói với cô, tôi là đầu lĩnh của hắc đạo Tùng Giang, cô có tin không?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #715


Báo Lỗi Truyện
Chương 715/2205