Chương 711: Cười trừ


"Người nhà Tiểu Trầm?" Hà Chí Bác nhìn thoáng qua Lâm Trường Thanh và Trầm Nguyệt Bình rồi nói: "Các người đến rất đúng lúc, mang Tiểu Trần và Lộ Lộ đi đi, mọi người không giúp được gì đâu"
"Gấp làm gì. nếu tới thì ở lại đây đi" Đỗ Độc Tử mặt mày âm hiểm mà nói. hắn sợ thả những người này ra, bọn họ đầu nóng lên đi báo cảnh sát.
Tốt nhất là chờ thủ tục sang tên của công ty làm xong, rồi thả bọn họ ra.
Dương Minh đẩy cửa vào nghe thấy Đỗ Độc Tử nói liền cười lạnh một tiếng: "Có đi hay không là do lão nói ư?"
"Con mẹ mày, là ai?" Đỗ Độc Tử không ngờ hôm nay còn chưa hết. không ngừng có người đến. Cứ tiếp tục như vậy thì người có chút quan hệ với Hà Chí Bác lập tức sẽ tới. Khi đó bọn họ người đông thế mạnh thì mình sẽ bất lợi.
Dương Minh không trả lời vấn đề của Đỗ Độc Tử, mà hỏi Hà Lộ Lộ và Trầm Nguyệt Phong: "Nợ bao nhiêu? "
"Nợ 1 triệu, nhưng vay nặng lãi, bọn chúng đòi 10 triệu, không có thì dùng công ty ra mà gán nợ" Hà Lộ Lộ tức giận nói.
Mà Trầm Nguyệt Phong không xúc động như Hà Lộ Lộ. Vừa nãy Dương Minh đi vào có thái độ này, Trầm Nguyệt Phong thấy chuyện hình như xấu rồi. Bởi vì Lâm Chỉ Vận là sinh viên, Trầm Nguyệt Phong tự nhiên cho rằng Dương Minh bây giờ đang là sinh viên.
Sinh viên luôn có chí khí, rất nhiều chuyện đều lý tưởng hóa, cho rằng ông là nhất.
Trầm Nguyệt Phong sợ Dương Minh gây phiền toái, vì thế kéo Dương Minh mà nói: "Hà thúc nói đúng, chúng ta rời đi thôi, đừng quản chuyện ở đây"
"Dù như thế nào cũng phải giải quyết chuyện này rồi nói" Dương Minh nhìn thoáng qua Đỗ Độc Tử: "Nợ 1 triệu? như vậy đi, tôi lấy 2 triệu trả lão, lão cầm tiền rồi rời đi"
Dương Minh nói hoàn toàn là ra lệnh, điều này làm Đỗ Độc Tử rất khó chịu. Huống hồ hắn cũng không đáp ứng. Nếu cầm 2 triệu như Dương Minh nói thì tính kế lâu như vậy làm gì.
"Ha ha" Đỗ Độc Tử chỉ vào Dương Minh mà cười ha hả, nói với đàn em của mình: "Nghe thấy không? Thằng đó nói với tao, bảo tao cầm 2 triệu rời đi? Có lầm không? Nó tưởng mình là Lão Đại Tùng Giang sao?"
Đàn em của Đỗ Độc Tử lúc này cũng cười phá lên theo hắn.
"2 triệu là tối đa. Nhận hay không là tùy lão. Chẳng qua tôi rất có trách nhiệm nói với lão. Cầm tiền rời đi, như vậy tôi coi như không có chuyện này. Về phần lão không nhận" Dương Minh không nói tiếp, nhưng giọng đầy vẻ uy hiếp.
"Không nhận thì sao? Cậu bạn, đừng tưởng rằng xem mấy bộ phim là nghĩ mình là nhất, hắc đạo không như mày tưởng đâu" Đỗ Độc Tử trêu chọc: "Mày biết tao là ai không? Biết hậu quả khi nói như vậy với tao không?"
"Lão là ai tôi không cần biết, cũng không cần phải biết" Dương Minh thản nhiên nói: "Chẳng qua Tùng Giang không phải nơi lão ra oai"
Nói xong Dương Minh rút điện thoại di động ra nói: "Nói tài khoản, tôi chuyển tiền"
Giờ phút này người kinh ngạc nhất là Trầm Nguyệt Phong và Hà Lộ Lộ, bọn họ không ngờ bạn trai của Lâm Chỉ Vận có tiền như vậy. Một svi không ngờ có thể tùy tiện gọi điện chuyển khoản 2 triệu, vậy trong nhà hắn có tiền như thế nào?
Lâm Trường Thanh và Trầm Nguyệt Bình quen rồi nên không thấy có gì khác lạ.
"Ồ? Xem ra tao nhìn nhầm rồi, là đại thiếu gia nhà giàu" Đỗ Độc Tử mắt có chút kỳ quái, nhưng không sợ Dương Minh: "Được rồi, không phải chuyện của mày, tao không làm khó mày. Không biết chừng tao quen bố mày đó"
Dương Minh vốn không muốn quản chuyện này, cho nên kiên nhẫn có hạn. giờ phút này thấy Đỗ Độc Tử không biết điều, vì thế tức giận mà nói với Bạo Tam Lập ngoài cửa: "Báo tử, giao cho anh"
Bạo Tam Lập vừa nãy được Dương Minh dặn nên không vào phòng. Chẳng qua hắn thấy Đỗ Độc Tử thật đáng ăn đòn, nhưng Dương Minh không cho hắn vào, hắn sao dám vào?
Bạo Tam Lập nghiến răng nghiến lợi đứng cửa. giờ phút này thấy Dương Minh gọi, sao còn nhẫn nại được? Một cước đá bay cửa đi vào, không đợi Đỗ Độc Tử có phản ứng, xông lên đá Đỗ Độc Tử. Trực tiếp Đỗ Độc Tử đá ngã về phía sau.
Đỗ Độc Tử đang định mở miệng mắng sao lại có người vào nữa? Hơn nữa sau khi vào không nói gì đã đánh, đây là chuyện gì? Đỗ Độc Tử cho vay nặng lãi, đã lâu không đánh nhau, hơn nữa còn bị mất một tay. Bây giờ bị người đánh ngay cả năng lực phản kháng cũng không có.
"Đánh chết nó" Cũng may Đỗ Độc Tử hiểu rõ tình hình cơ thể mình, biết ra lệnh cho đàn em ra tay.
Chẳng qua đàn em của Đỗ Độc Tử không động, bọn chúng thấy rõ Bạo Tam Lập, ai dám ra tay? Những người này tuy là đàn em của Đỗ Độc Tử, nhưng cũng là người mà. Là người thì phải sống, phải có người nhà chứ?
Bố mẹ, anh chị em của bọn họ đều ở Tùng Giang, tuy nói mình chọc vào Bạo Tam Lập có thể chạy, nhưng người nhà thì sao. có ai ngu mà trêu chọc Lão Đại Tùng Giang.
Đợi một lúc không thấy đàn em ra tay, Đỗ Độc Tử có chút kỳ quái ngẩng đầu lên, thấy rõ Bạo Tam Lập đang căm tức nhìn mình, không khỏi run lên một chút: "Báo. Báo ca, sao ngài lại tới đây?"
"Tao tới? Hắc, ý mày là không muốn tao tới hả?" Bạo Tam Lập trừng mắt nhìn vung chân đá vào Đỗ Độc Tử: "Không. không phải. Báo ca, tôi không có ý này" Đỗ Độc Tử vội vàng giải thích.
"Không phải ý này? Vậy ý mày là gì? Thằng ranh này bây giờ giỏi nhỉ? 10 triệu? Cho vay nặng lãi kiếm tiền nhanh nhỉ?" Bạo Tam Lập nói: "Thằng ranh này làm bốn năm rồi phải không? Theo tỷ lệ này của mày, 10 triệu, mày không phải được vài trăm triệu sao? chậc chậc, nhiều tiền hơn tao"
"Không phải mà." Đỗ Độc Tử thầm nghĩ trước đây đều làm nhỏ, chỉ lần này làm lớn, còn bị người bắt được.
"Xem ra trước kia tao kiếm tiền quá kém. Như vậy đi, ngày mai mày gửi tao 2 trăm triệu" Bạo Tam Lập cười lạnh nói.
"Hả?" Đỗ Độc Tử trợn mắt há mồm. Hai trăm triệu? đừng nói 200 triệu, 20 triệu bây giờ hắn cũng không có. Nếu có 20 triệu hắn việc gì phải tốn tâm tư gây khó dễ Hà Chí Bác?
"Sao, không muốn cho?" Bạo Tam Lập hừ một tiếng.
"Không phải, không phải tôi không muốn cho, mà là tôi không có" Đỗ Độc Tử sắp khóc đến nơi, rốt cuộc biết cái gì là hoành hành. Mình nghiến răng nghiến lợi mới đòi 10 triệu, vị này thì hay rồi, vừa mở miệng đã 200 triệu.
"Không có? Tao thấy mày có tiền mà? Sắp có 10 triệu rồi mà? Mày nghĩ đến hậu quả khi lừa tao chưa?" Bạo Tam Lập.
"Báo ca, tôi sao dám lừa ngài" Đỗ Độc Tử đành phải kiên trì nói: "Báo ca, không giấu gì ngài, đây là lần đầu tiên tôi muốn 10 triệu"
"Lần đầu tiên? Cụ thể như thế nào, nói thật" Dương Minh có chút sửng sốt, cảm thấy dường như có chuyện, vì thế xen vào một câu.
Đỗ Độc Tử không biết Dương Minh là ai, không kịp có phản ứng. Bạo Tam Lập vung cước đá: "Con mẹ mày, Dương ca hỏi, mày điếc à? Xem ra mày cụt tay, tai cũng có vấn đề"
Lỗ tai có vấn đề? Đỗ Độc Tử cười khổ một tiếng, nhưng không dám cãi lại. Chẳng qua trong lòng có chút kinh ngạc, Bạo Tam Lập không ngờ gọi người ta là" ca" vậy đó không phải nhân vật bình thường rồi. Mặc dù Bạo Tam Lập bây giờ không hoành hành bá đạo như Hồ Tam năm nào. Nhưng thực lực tổng thể và quan hệ xã hội mạnh hơn Hồ Tam nhiều.
Hơn nữa nhân vật số hai là Hầu Chấn Hám cũng là người rất giỏi. Công ty trong tay có nhiều tiền, vì thế uy danh của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám hơn xa Hồ Tam năm đó.
Đương nhiên chủ yếu là thủ đoạn của Bạo Tam Lập mạnh, không giống Hồ Tam dung túng người trên đường. Bạo Tam Lập quy củ hơn rất nhiều. Nếu không tuân theo thì mày chịu khó gãy tay gãy chân vào viện đi.
Nhìn thoáng qua lão Diêu đứng bên. Vẻ mặt lão Diêu liền thay đổi. Lão Diêu biết người trước mặt này, Đỗ Độc Tử không thể trêu chọc, như vậy mình càng không thể trêu chọc.
Nhưng không ngờ Hà Lộ Lộ lại biết người bạn kinh khủng đến thế. Sớm biết như vậy đã không cùng Đỗ Độc Tử đi hãm hại Hà Chí Bác. Mình bây giờ không được một xu. Dù sao cũng biết không thể trốn thoát, lão Diêu liền quỳ xuống trước mặt Hà Chí Bác mà nói: "Giám đốc Hà, là tôi có lỗi với ngài. Tôi và Đỗ ca hãm hại ngài, dụ ngài mê cá độ, định bẫy ngài"
Hà Chí Bác nhìn lão Diêu theo mình nhiều năm, mặt xanh mét mà nói: "lão Diêu, bình thường tôi đối với lão không tệ? Sao lão có thể làm ra chuyện này?"
"Tôi. con gái tôi bị máu trắng, tôi cần tiền. Đỗ ca nói, làm xong tôi sẽ được 500 ngàn" lão Diêu cúi đầu nói.
Máu trắng? Dương Minh không hề đồng tình? vì 500 ngàn mà bán đứng ông chủ ư.
Nhìn trò khôi hài trong phòng, Dương Minh đúng là chán ngán, phất tay nói với Bạo Tam Lập: "Tôi mệt rồi, anh xử lý đi. Tôi không muốn thấy Đỗ Độc Tử này nữa"
Về phần Hà Lộ Lộ kia, Dương Minh không thèm để ý đến cô ta. Nể mặt Lâm Chỉ Vận nên giúp lần này, sau này đường đi là của cô ta. Tưởng nhà có tiền liền coi trời bằng vung, Dương Minh cảm thấy rất buồn cười.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #711


Báo Lỗi Truyện
Chương 711/2205