Chương 71: Kim Cương gọi món


Taxi dừng lại trước cửa Thiên Thượng Nhân Gian, vì Triệu Oánh ngồi phía trước, nên nàng mở miệng hỏi: "Bao nhiêu vậy anh?"
"Hai mươi hai đồng, có cần in hóa đơn không?" Tài Xế hỏi.
"Không cần, hai mươi hai đồng sao?" Triệu Oánh đang muốn lấy tiền, thì Kim Cương đã đưa tờ năm mươi đồng ra.
"Tôi có này!" Trong lòng Kim Cương đang rất vui, có thể dẫn người đẹp đi ăn, lại còn ngồi chung với nhau, sao lại có thể tính toàn tiền Xe, nhìn thấy Triệu Oánh muốn thanh toán, Kim Cương lập tức giữ một chút thể diện đàn ông.
Kim Cương đã nguyện ý trả tiền, Triệu Oánh cũng không tranh, hơn hai mươi đồng, quả thật Triệu Oánh cũng thấy tiếc.
Ba người xuống xe, Dương Minh dễ dàng mang hai người vào, Thiên Thượng Nhân Gian hắn đã đến một lần, cho nên rất quen với hoàn cảnh, trực tiếp bước vào tìm cô tiếp tân lần trước: "Còn chỗ không?"
Cô tiếp tân nhìn thấy Dương Minh tuy ăn mặc bình thường, nhưng gương mặt lại rất quen, phỏng chừng là khách quen, cho nên cũng không dám khinh bỉ hắn giống như lần trước, vì dạo này nhiều người có tiền cứ giả bộ nghèo một cách kì lạ, ai biết Dương Minh có phải là một trong số đó hay không? Huống chi nhìn Dương Minh rất tự nhiên, trên người mang theo một loại khí thế rất đĩnh đạc, rất giống với khí thế của người giàu có mà giả bộ nghèo!
Cho nên Cô tiếp tân không dám chậm trễ, Vội vàng hỏi: "Tiên sinh đi Bao nhiêu người'?"
"Ba!" Dương Minh nói.
"Có thể ngồi tại sảnh được không? Nơi đó rộng rãi thoáng mát" Cô tiếp tân nói.
"Đương nhiên có thể!" Dương Minh gật gật đầu, cho dù là dẫn hắn lên lầu hắn cũng không muốn! Vì ăn cơm bên dưới thì dễ dàng áp dụng kế hoạch của hắn hơn!
Vì thế, ba người Dương Minh được dẫn đến một vị trí gần cửa sổ, hoàn cảnh nơi đây cũng không tệ lắm. Dương Minh Xem một chút, gần cửa sổ, rất tốt!
Lúc lựa chỗ ngồi, Kim Cương cảm thấy khó xử! Hắn muốn cùng ngồi với Triệu Oánh, nhưng hắn lại sợ Triệu Oánh không đồng ý, cho nên muốn để Triệu Oánh ngồi trước, sau đó đến lượt hắn ngồi, như vậy có thể danh chánh ngôn thuận ngồi bên cạnh nàng! Vì thế Kim Cương làm ra vẻ rất phong độ nói: "MỌi người ngồi đi, ngồi đi!" Thoạt nhìn cư giống như hắn đang mời khách.
Cái này là do Kim Cương cố ý, có người bỎ tiền, tại sao mình không giả bộ, nhìn thấy cô tiếp tân nhìn mình bắt ánh mắt" đang soi hàng" , trong lòng Kim Cương thầm đắc ý, lão tử cũng phải giả bộ là một đại gia!
Ðúng là ngu! Dương Minh nhìn thấy bộ dạng của Kim Cương như vậy, trong lòng thầm mắng cái tên đầu óc ngu si tư chi phát triển này! Thật quá là khờ khạo, nhìn bộ dạng đã giống mặt trắng, hành vi càng giống với tên mặt trắng hơn!
Dương Minh đặt mông ngồi Xuống chổ gần cửa sổ, Triệu Oánh cũng ngồi kế bên cạnh hắn.
Kim Cương nhìn thấy cảnh này hết sức buồn bực! Nhưng có thể cùng Triệu Oánh đối mặt cũng rất tốt! Ðổi lại bình thường thì cả cơ hội này cũng không có! Nghĩ như vậy nên Kim Cương cũng bình tĩnh lại.
Ba người ngồi được một lúc, thì một người phục vụ mới mỉm cười dò hỏi: "Tiên sinh, có thể gọi thức ăn chưa?" Lời này là dành cho Kim Cương, vì thông qua động tác khi nãy của hắn, nàng hiển nhiên cho rằng Kim Cương là người trả tiền.
"Oh, đưa menu cho vị tiểu thư kia đi!" Kim Cương nói.
Cô phục vu nghe xong, liền cười lễ phép, sau đó đưa menu cho Triệu Oánh. Trong lòng Kim Cương chợt nổi lên dâm ý, ha ha, nhìn mình thật có phong độ!
Triệu Oánh cầm lấy menu, nhìn thấy giá cả bên trong, nhất thời giật mình! WTH, cái địa phương gì thế này, sao đồ ăn mắc quá vậy! Một phần thức ăn lạnh cũng mất năm mươi đồng, một phần đậu hù đến tám mươi tám đồng, mà đây là hai món re nhất rồi! Nhìn thểm một chút nưa, hình như là không có món nào dưới một trăm đồng cả! Dương Minh rốt cuộc muốn làm gi, sao lại ăn ơ đây? Hắn có nhiều tiền như vậy sao? Gia đình của Dương Minh Triệu Oánh cũng biết, cho nên nàng không khỏi lo lắng cho hắn!
Bất quá nếu đã đến, bây giơ mà không ăn bỎ đi, vậy thì quá mất mặt! Triệu Oánh khẽ cắn môi! Được rồi, gọi vài món rẻ rẻ một chút, nếu quả thật không tốt, thì lúc đó mình sẽ trả tiền cho Dương Minh!
Nghĩ như vậy, Triệu Oánh liền gọi món đậu hũ và món ăn lạnh kia, sau đó đưa cho Dương Minh menu, rồi nói: "Chúng ta ăn ít thôi. Vì tôi cũng không đói, gần đây đang giảm cân nên cần ăn ít một chút!" Vừa nói nàng vừa nháy mắt với Dương Minh, ý bảo hắn phối hơp với mình một chút.
Nhưng không ngờ Dương Minh làm bộ như không thấy ánh mắt của Triệu Oánh, cầm lấy menu rồi gọi: "Lấy cho tôi một phần sườn non, một phần đậu hũ chiên, và một phần thịt bò hầm tiêu!"
Ba món này, là lần trước do Vương Chí Ðào mời, hắn ăn cũng thấy ngon miệng cho nên muốn ăn thêm lần nữa, dù món này không phải khó nấu hay quý hiếm, nhưng chắc chắn là chiêu bài đặc sắc của nơi đây!
Trong lòng Triệu Oánh đang chảy máu, Dương Minh ơi là Dương Minh, em không biết một người sống độc thân rất khó khăn sao? Tháng này chị còn phải thanh toán tiền nhà nữa, em làm như vậy không phải là đang hãm hại chị sao?
Dương Minh sau khi đã chọn thức ăn mình thích, sau đó đưa menu cho Kim Cương, giống như đã sau khi truyền hết một vòng rồi cuối cũng cũng trở lại tay chủ nhân: "Thầy Kim, chúng tôi đã chọn xong"
Thật ra thì Kim Cương đã muốn cầm lấy menu gọi vài món quý hiếm, vì đã có người trả tiền, ngu sao không ăn!
Kim Cương tiếp nhận menu, lật từng trang ra coi, hồi lầu sau mới nói: "Thịt đã có rồi, còn thiếu đồ biển, như vậy đi, một ký mực nướng, ba con tôm hùm lớn, ba phần vi cá, ba phần bào ngư, tạm thời như vậy đi!"
"Dạ, tiên sinh!" Nữ phục vụ ghi lại các món cũa Kim Cương, thầm nghĩ, người này hào phóng, toàn chọn món đắt tiên!
"Thầy Kim, hay là chọn mấy món thanh đạm một chút!" Triệu Oánh nghe thấy cái gì mà bào ngư, vi cá, tôm hùm toàn là món đắt tiền! Tên Kim Cương này làm cái gì vậy, người ta mời khách, cũng phải nể mặt một chút chứ!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #71


Báo Lỗi Truyện
Chương 71/2205