Chương 707: Thân thích


Một lát sau đám Dương Minh ăn xong, Bạo Tam Lập mới dẫn Điền Đông Quang mặt mày bầm dập trở về.
Điền Đông Quang cúi đầu xám xịt, nhưng Bạo Tam Lập trầm ổn hơn trước nhiều.
"Thua, Dương ca, người theo anh mạnh thật" Điền Đông Quang có chút buồn bực.
"Cậu không đánh lại anh ta là bình thường" Dương Minh nhìn Điền Đông Quang rồi nói: "Công phu mèo cào của cậu chỉ có thể dạo người mà thôi.
Thời gian qua Điền Đông Quang cũng biết công phu của mình kém. Trước kia đánh khắp cả nhà đều vô địch, đó là vì đám người trong nhà ngại Điền Đông Quang là nhị thiếu gia, nên cho hắn thắng. thực ra công phu của Điền Đông Quang còn kém xa.
Mặc dù sau này Điền Đông Quang đã tìm vài người dạy công phu cho mình, nhưng tiến bộ không nhanh. Công phu đâu thể một ngày mà thành?
Chẳng qua công phu của Điền Đông Quang mặc dù kém, nhưng lại giỏi quấn người. Lần trước Dương Minh thích tên này vì hắn không hề ra vẻ ta đây, giải quyết vấn đề toàn dựa vào năng lực bản thân, đánh thì đánh, không đánh lại thì thôi, không tìm người ra mặt trả thù cho mình.
Tác phong này làm cho Dương Minh không xa lánh với Điền Đông Quang. Tên này khác hẳn Vương Chí Đào.
Điền Đông Quang không có mặt mũi ngồi tiếp, dù sao mặt cũng bầm dập mà. Điền Đông Quang có chút xấu hổ mà nói: "
Dương ca, đàn em của anh ngưu thật, lúc rảnh rỗi có thể bảo anh ta dạy tôi công phu không?"
Dương Minh nghe xong không vui mừng, Bạo Tam Lập cả ngày bận rộn gần chết, thời gian đâu mà dạy Điền Đông Quang công phu? Đừng nhìn Bạo Tam Lập bây giờ ngồi đây nhàn rỗi, chẳng qua chỉ là mình mà thôi. Nếu là người khác, Bạo Tam Lập không xuất hiện ở đây.
"
Vậy cậu hỏi anh ta" Dương Minh cười nói.
"
Ông anh, anh dạy tôi được không?" Điền Đông Quang không dám dễ dàng tìm Dương Minh bái sư, nhưng thầm nghĩ tìm đàn em của Dương Minh là được mà?
"
." Bạo Tam Lập mặt mày nhăn nhó nhìn Dương Minh, lại nhìn Điền Đông Quang rồi nói: "Tôi đến Đông Hải là làm việc với Dương ca, lập tức trở về Tùng Giang"
"
Ai" Điền Đông Quang thở dài một tiếng, thầm nói người nhà nhất định không cho mình đi Tùng Giang.
Tính cách của Điền Đông Quang, người nhà hiểu rõ. Điền Đông Quang khác anh trai. Anh trai Điền Đông Quang giỏi khống chế bản thân, vì thế trong nhà mới yên tâm cho hắn ra ngoài.
Nghĩ vậy, Điền Đông Quang đành bất đắc dĩ nói: "
Cái này. tôi về trước"
Mấy người cùng bàn Điền Đông Quang thấy hắn bị đánh bầm dập, lập tức có chút khó chịu mà nói: "
Điền thiếu gia, sao thế này? Ai dám động đến ngài? Có cần bọn em gọi mấy người không?"
Điền Đông Quang khinh thường nói: "
Bọn mày? Còn không đủ cho người ta chơi. Đừng có gây chuyện cho ông. Tao luận bàn với người, kém thì thua, đâu ra đạo lý trả thù? "
Mấy thằng này liền ngậm miệng. Quản lý nhà hàng không khỏi có chút tò mò, thầm nghĩ không biết khách bàn đó có lai lịch gì mà đánh Điền thiếu gia, vậy mà Điền thiếu gia còn nói giúp bọn họ.
Dương Minh ăn xong liền gọi nhân viên phục vụ tính tiền. nhân viên phục vụ đi tới cười nói: "
Vừa nãy Điền thiếu gia đã thanh toán"
"
Ồ, cũng được" Dương Minh không thèm để ý, cùng Lâm Chỉ Vận và mọi người rời đi.
Chẳng qua Lâm Trường Thanh dường như đã nhìn ra gì đó, khi ra cửa nhân lúc Bạo Tam Lập đi lấy xe liền kéo Dương Minh sang bên nhỏ giọng nói:
- Tiểu Dương, Bạo Tam Lập này có lai lịch gì? "

Lâm Trường Thanh lúc trước đã cảm thấy Bạo Tam Lập không đơn giản, lúc nói chuyện đã thử dò xét nghề nghiệp của Bạo Tam Lập. Bạo Tam Lập trả lời khá mơ hồ, nói là làm việc cho Dương Minh.
Chẳng qua Lâm Trường Thanh cảm thấy Bạo Tam Lập là người ngồi ở vị trí cao, hơn nữa Lâm Trường Thanh trước kia đã làm khách sạn nên có nghe nói một chút về hắc đạo Tùng Giang. Lâm Trường Thanh nghe nói đến cái tên Bạo Tam Lập.
"Ồ, một người bạn của cháu, mở công ty giải trí" Dương Minh nói.
"Cái này. vậy sao nói là làm cho cháu" Lâm Trường Thanh có chút tò mò." Ha ha cháu có cổ phần trong công ty đó" Dương Minh cười nói: "Nếu Lâm thúc biết rõ chi tiết, về cháu sẽ nói với chú. Bây giờ chúng ta lên xe đã"
"
Ồ. Được" Lâm Trường Thanh thấy Trầm Nguyệt Bình gọi mình lên xe, cũng biết đây không phải chỗ nói chuyện.
"Lâm thúc, Trầm di, bây giờ vẫn còn sớm, hay là chúng ta đến siêu thị đi dạo?" Dương Minh nhìn đồng hồ rồi nói.
Mặc dù bây giờ Tùng Giang gì cũng bán, nhưng hầu hết mọi người đều có suy nghĩ nếu đến thành phố khác thì phải đi siêu thị nơi này, xem có thứ gì có thể mua hay không?
Lâm Trường Thanh thật ra không quan trọng, dù sao đã làm việc ở đây một thời gian. Chẳng qua Trầm Nguyệt Bình chưa đến Đông Hải, bị Dương Minh nói vậy liền động tâm.
"Cũng được, vậy chúng ta đi thôi" Trầm Nguyệt Bình
Bạo Tam Lập dừng xe tại gần cửa một siêu thị. Dương Minh nhìn tên siêu thị không giật mình, không ngờ là siêu thị Tân Hoành. Không ngờ sản nghiệp nhà Ngô Trung Kiệt lại lớn đến thế, mở cả siêu thị ở Đông Hải.
Mau vài bộ quần áo cho Lâm Chỉ Vận, Trầm Nguyệt Bình nhìn nhiều, mua ít, cuối cùng là do Dương Minh nói, Trầm Nguyệt Bình không thể làm gì khác hơn là mua vài bộ quần áo.
Lâm Chỉ Vận và Dương Minh có quan hệ kia, vì thế thái độ với Dương Minh đã thay đổi rõ ràng.
Lúc thanh toán, Bạo Tam Lập rút thẻ hội viên trong ví ra rồi nói:
"Dương ca, tôi có thẻ hội viên hệ thống siêu thị này"
"
Thẻ hội viên? Tôi hình như cũng có" Dương Minh đột nhiên nhớ lần trước Ngô Trung Kiệt cho mình một cái, vì thế rút ví ra tìm thì thấy.
"Quý khách, phiền ngài mau thanh toán chút, phía sau có khách hàng" nhân viên thu ngân có chút khó chịu mà nói. Ở Tín Hoàng, có thẻ hội viên là rất bình thường, người có thẻ bạc thì không cần cung kính.
Chẳng qua khi cô ta thấy thẻ hội viên trong tay Dương Minh, không khỏi sửng sốt một chút.
"Quý khách, thẻ của ngài là thẻ kim cương, được giảm giá 30 %" nhân viên thu ngân lập tức đổi giọng.
"Vẫn là Dương ca ngưu" Bạo Tam Lập lắc đầu nhét thẻ hội viên bình thường của mình lại. Thẻ của hắn chỉ được giàm 10 %, sao bằng thẻ của Dương Minh.
"Lão già Ngô Phú Quý này keo kiệt, cho mình cái thẻ đểu này, về phải tìm lão ta tính sổ" Bạo Tam Lập hừ hừ không khỏi thầm nói một chút.
"Dát, Ngô Phú Quý không dễ đâu, thẻ này là Ngô Trung Kiệt – con trai lão ta cho tôi" Dương Minh cười nói: "Học sinh mà tôi và Chỉ Vận dạy thêm"
Nhân viên thu ngân càng thêm sợ hãi, thầm nghĩ hai người trước mặt đều không đơn giản, không ngờ có thể nói ra tên của chủ tịch và thiếu gia. Cô ta lập tức càng thêm cẩn thận.
Sau khi thanh toán xong thấy thời gian đã đến, mấy người mới cùng nhau đến sân bay Đông Hải.
11 giờ 5, máy bay từ Australia đã hạ cánh xuống sân bay Đông Hải.
"Chị" một người đàn ông khoảng 30 tuổi đeo kính râm vẫy vẫy tay với Trầm Nguyệt Bình, kích động gọi.
"Nguyệt Phong" Trầm Nguyệt Bình cũng kích động. Đã năm sáu năm bà không gặp em trai.
"Đây không phải Vận nhi sao, có nhớ cậu không?" Trầm Nguyệt Phong nhìn Lâm Chỉ Vận, vui vẻ nói.
"Cậu" Lâm Chỉ Vận ngọt ngào gọi.
"Ồ? Vị này là?" Trầm Nguyệt Phong có chút kinh ngạc nhìn Dương Minh bên cạnh Lâm Chỉ Vận.
"Xin chào, cháu là bạn trai Chỉ Vận, Dương Minh" Dương Minh vội vàng giới thiệu.
"Ồ? Đã là như vậy thì cậu gọi tôi là cậu chứ?" Trầm Nguyệt Phong thân thiết nói.
"Cậu" Dương Minh không muốn cho đối phương thất vọng, xem ra quan hệ giữa hắn và nhà Chỉ Vận rất được, hơn nữa xem ra lăn lộn cũng được. không biết tại sao lúc trước khi nhà Lâm Chỉ Vận gặp khó khăn lại không tìm hắn mà vay tiền.
"Chị, anh rể, Chỉ Vận và Dương Minh phải không?" Trầm Nguyệt Phong chỉ một phụ nữ không quá đẹp ở bên cạnh, nhưng có vẻ kiêu căng mà nói: "Tôi giới thiệu một chút với mọi người, đây là hôn thê của tôi – Hà Lộ Lộ.
"
Chào em, chị gọi là em dâu nhé." Trầm Nguyệt Bình vội vàng đưa tay ra, muốn thân cận với Hà Lộ Lộ một chút.
Hà Lộ Lộ không đưa tay ra, lạnh nhạt nói: "
Gọi tôi Lộ lộ đi, chưa kết hôn, mọi việc đều có thể xảy ra"
"
A." Trầm Nguyệt Bình có chút sửng sốt, xấu hổ thu tay lại.
Dương Minh nhíu mày, làm gì thế này? Muốn ăn đòn sao? Dương Minh nhìn thoáng qua Trầm Nguyệt Phong đang bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra thằng ranh này không có địa vị trong nhà.
Nếu người phụ nữ của Dương Minh nói như vậy, hắn dã tức giận. chẳng qua việc nhà người khác không quan hệ gì với mình.
Nhưng thật ra Lâm Chỉ Vận lại thân thiết gọi: "
Hà di" . Hà Lộ Lộ không hề tươi cười, chỉ gật đầu.
Lâm Trường Thanh cũng nhìn ra Hà Lộ Lộ không muốn quan hệ tốt với mọi người, nên không nói gì.
"
Chẳng qua em nói Nguyệt Phong, bạn trai cháu gái anh đẹp trai thật đó. Chẳng qua nói đi lại nói lại, thời buổi này đẹp trai cũng không có tác dụng gì mà" Hà Lộ Lộ nhìn Dương Minh, bĩu môi nói.
Trầm Nguyệt Phong có chút xấu hổ ho khan một tiếng, trong lòng rất khó chịu. Sớm biết như vậy thì không mang ả về.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #707


Báo Lỗi Truyện
Chương 707/2205