Chương 706: Gọi Bạo Tam Lập


"Không có gì là tốt rồi" Trầm Nguyệt Bình gật đầu, bà không quan tâm chuyện này mà là vụ tai nạn xe: "Vừa nãy khi vào đường cao tốc, nghe thấy có lái xe nói có tai nạn, nghe nói chết rất nhiều người?"
Dương Minh gật đầu không phủ nhận mà nói: "Chạy chậm một chút thì trên cơ bản là xong. Xe bọn cháu trực tiếp chạy tới phía trước, nếu không phải chạy nhanh, không biết chừng đã."
"A" Trầm Nguyệt Bình giật mình, nghe Dương Minh nói nghiêm tọng như vậy, không khỏi sợ hãi. Nhìn Dương Minh và Lâm Chỉ Vận vẫn tốt, trong lòng rất sợ.
"Chuyện đã qua, chuyện này là không thể tránh khỏi, có sợ cũng vô dụng" Dương Minh cười cười, đổi đề tài: "Mấy giờ thì chú bay?"
"11 giờ đêm hôm nay" Lâm Trường Thanh nói: "Dương Minh nói đúng, chuyện quá khứ không nên nói ra"
Lần này đến Đông Hải khác lần trước, không cần phải trốn tránh. Thời gian còn sớm vì thế Dương Minh bảo Bạo Tam Lập tìm một nhà hàng có hoàn cảnh không sai ở gần sân bay, vài người giải quyết cái bụng đói đã.
Dương Minh và Lâm Chỉ Vận rất đói, hai người làm nhiều lần như vậy, bụng đã sớm trống trơn.
Tùy tiện tìm một vị trí rõ ràng trong đại sảnh. Cửa hàng ăn nhanh như thế này đều không có phòng đơn, đều là ăn ở đại sảnh.
Dương Minh cầm thực đơn gọi vài món, sau đó đưa thực đơn cho Lâm Trường Thanh: "Lâm thúc và Trầm di ăn gì?"
"Cô chú thế nào cũng được, cháu và Vận nhi ăn nhiều một chút" Trầm Nguyệt Bình lắc đầu cười nói.
"Vậy được ạ. Cứ như vậy đi" Dương Minh gọi năm món là đủ rồi. Dương Minh tiện tay đưa 100 tệ cho nhân viên phục vụ: "Tôi đói rồi, giục nhà bếp giúp tôi, mau mang các thứ lên"
"Không vấn đề gì, xin quý khách yên tâm" nhân viên phục vụ mặt không chút thay đổi nhận tiền, sau đó liền hớn hở nói.
Quả nhiên không lâu sau đồ ăn của Dương Minh liên tục được bưng lên, nhanh hơn các bàn khác nhiều. Đồ ăn được chế biến khá bắt mắt, xem ra đây là tác dụng của tiền.
"nhân viên phục vụ" khách ở cách bàn đám người Dương Minh không xa có chút khó chịu mà nói: "Dựa vào cái gì bọn họ đến sau chúng tôi, nhưng lại ăn trước? Bây giờ đồ ăn của bọn họ đã đủ. Bàn chúng ta mới có một món?"
"Thức ăn bàn đó làm đơn giản. Món của các anh khá phiền phức. Quý khách không nên sốt ruột, xin chờ chút. Tôi đi giục giúp anh" nhân viên phục vụ giải thích.
"Con mẹ mày" nhân viên phục vụ không giải thích thì thôi, vừa giải thích thì vị khách đã tức giận: "Bọn tao cũng gọi thịt rang, bọn họ được mang lên, của bọn tao ở đâu? Con mẹ mày chứ, làm ăn thế à?"
"Cái này." nhân viên phục vụ đương nhiên không thể nói mình nhận 100 tệ tiền boa, nên đã mang thức ăn lên trước cho đám Dương Minh. Không đợi nhân viên phục vụ mở miệng nói, quản lý đã chạy tới, vẻ mặt nịnh nọt mà nói: "Điền thiếu gia đừng tức giận, tôi sẽ xuống xem giúp ngài. Cậu ta mới tới không nhận ra Điền thiếu gia"
Quản lý nói xong liền trừng mắt nhìn nhân viên phục vụ: "Làm ăn thế nào vậy hả? Ngay cả Điền thiếu gia cũng không nhận ra? Cậu còn muốn làm nữa không?"
"Xin lỗi, Điền thiếu gia" nhân viên phục vụ cẩn thận nói.
"Cậu đi xem sao đồ ăn của Điền thiếu gia vẫn chưa được mang lên" Quản lý nhà hàng nói với nhân viên phục vụ khác.
"Vâng" nhân viên phục vụ này lập tức gật đầu đi vào phòng bếp. Mà bên này nhân viên phục vụ nhận tiền boa bắt đầu đổ mồ hôi.
Không lâu sau, nhân viên phục vụ kia chạy ra nói: "Quản lý, đồ ăn của Điền thiếu gia đã sớm làm xong và mang ra"
"Vậy sao không mang ra? Rốt cuộc là có chuyện gì?" Quản lý nhà hàng lớn tiếng nói.
"Quản lý, là tôi sai" nhân viên phục vụ nhận tiền boa thấy chuyện bị lộ, đành phải cúi đầu ủ rũ nói: "Tôi nhận tiền boa của khách, nên mang đồ ăn lên trước cho người ta"
"Cậu" quản lý nhà hàng tức đến độ nghiến răng nghiến lợi. Mày vì 100 tệ đắc tội với Điền thiếu gia? Mày không sợ mai vào bệnh viện nằm sao?
"Mẹ nó chứ? Thì ra là có chuyện như vậy" Điền thiếu gia vỗ bàn nhảy dựng lên: "Thiếu gia tao muốn xem thằng nào chạy đến trước mặt tao mà ra vẻ"
Dương Minh nghe rõ chuyện bên kia, nghe xong câu nói cuối cùng của Điền thiếu gia, không khỏi nhíu mày, quay đầu lại.
Điền thiếu gia đi về phía này thấy Dương Minh quay đầu lại, liền ngẩn ra một chút, sau đó vẻ tức giận trên mặt liền biến mất, thay vào đó là sùng bái.
"Dương ca. Coi như tìm được anh" Điền thiếu gia mừng rỡ, vội vàng chạy đến trước mặt Dương Minh.
Điền thiếu gia này tự nhiên là nhị thiếu gia Điền ra Điền Đông Quang. Lần trước Dương Minh đến Đông Hải lái xe AudiR8 của Tôn Khiết, lại bị Điền Đông Quang hiểu lầm thành Tôn Chí Vĩ. Sau khi bị Dương Minh dạy cho một trận, chẳng những không hận Dương Minh, Điền Đông Quang còn cảm thấy Dương Minh lợi hại hơn mình, muốn tìm cơ hội theo học Dương Minh.
Thực ra sau khi về đến nhà Điền Đông Quang đã điều tra ra người hắn gặp không phải Tôn Chí Vĩ. Chẳng qua Dương Minh đã rời khỏi Đông Hải, Điền Đông Quang muốn tìm cũng không được.
Bây giờ đột nhiên ở nhà hàng này gặp Dương Minh, sao Điền Đông Quang không kích động cơ chứ.
"Cậu tìm tôi làm gì? Trả lại đồ ăn cho cậu? Chẳng qua tôi đã ăn, hay là cậu mang ghế tới đây ăn?" Dù sao Dương Minh đoạt đồ ăn của Điền Đông Quang, nên cũng có chút xấu hổ, vì thế khách khí nói.
Dương Minh vốn làm cho nhân viên phục vụ kia cố gắng mang đồ ăn ra nhanh một chút, không ngờ hắn lại lấy đồ ăn của người khác đưa cho mình.
"Vậy thì tốt quá" Điền Đông Quang vừa nghe liền cao hứng: "Cung kính không bằng tuân lệnh" nói xong vội vàng cầm ghế tới, phất phất tay với mấy thằng bạn của mình mà nói: "Bọn mày tự ăn, tao sang bàn bên kia"
Quản lý nhà hàng rõ ràng thở dài một tiếng, không ngờ hai đám người này biết nhau. Mà thoạt nhìn Điền Đông Quang hình như tôn kích khách bàn bên, bọn họ liền yên tâm. Chỉ cần không gây sự ở nhà hàng, quản lý liền vui vẻ.
Chẳng qua quản lý nhà hàng có chút tò mò, rốt cuộc là ai có năng lực lớn như vậy? Có thể làm cho Điền Đông Quang – nhị thiếu gia Điền gia Đông Hải cung kính như vậy?
Dương Minh thấy Điền Đông Quang như vậy, liền cười cười. Mình tùy tiện khách sáo một câu, không ngờ thằng ranh này lại coi là thật bò lên. Chẳng qua lời nói đã nói ra không thể thu lại.
Dương Minh đang đói nên không để ý tới Điền Đông Quang, cho hắn ngồi bên, không nghe không hỏi.
Điền Đông Quang không giận, cứ nhìn Dương Minh ăn. Hắn chủ yếu cũng vì tìm cách đến gần Dương Minh, nên sau khi ngồi xuống cũng không động đũa.
Dương Minh không thèm để ý đến hắn, bố mẹ Lâm Chỉ Vận cũng không nói gì. bọn họ cũng thấy Dương Minh không muốn nói chuyện với Điền Đông Quang, nên ra vẻ không phát hiện.
Điền Đông Quang một mình ngồi đó nên muốn tìm đề tài, quay đầu lại thấy Bạo Tam Lập ngồi bên liền vỗ vai hắn mà nói: "Anh bạn, anh đi theo Dương ca?"
ở Tùng Giang, không có mấy người dám vỗ vai và nói chuyện với Bạo Tam Lập như vậy. Chẳng qua bây giờ đi theo Dương Minh ra ngoài làm việc, Bạo Tam Lập cũng chỉ có thể làm kiếp đàn em. Lão Đại không tức giận, đàn em sao có thể ra mặt? như vậy không phải là mình không biết quy củ sao?
Chẳng qua không thể không phục ánh mắt thằng này, Bạo Tam Lập đúng là đi theo Dương Minh. Vì thế gật đầu" ừ" một tiếng, xem như khẳng định lời Điền Đông Quang.
"Thấy ông anh khá khỏe mạnh, lúc rảnh rỗi hai chúng ta cùng luyện quyền" Điền Đông Quang nói: "Đừng để ý, tôi không phải gây sự. Tôi cũng thế, đi theo Dương ca"
"Hả" Bạo Tam Lập kinh ngạc thầm nghĩ, mình sao không thấy Dương Minh còn một đàn em như vậy? Nhìn cái bộ dạng không đợi được của đối phương, tên này đúng là hơi khoác lác.
Chẳng qua thân phận của Dương Minh khá thần bí, Bạo Tam Lập cũng không hiểu rõ lắm, cho nên không dám khẳng định người trước mặt rốt cuộc có quan hệ gì với Dương Minh.
"Tôi tên Điền Đông Quang, ông anh gọi như thế nào?" Điền Đông Quang sảng khoái nói.
"Bạo Tam Lập" Bạo Tam Lập bất đắc dĩ, chẳng qua thấy Dương Minh không nói gì, đành phải tiếp chuyện Điền Đông Quang.
"Cái gì? Bạo Tam Lập?" Điền Đông Quang sửng sốt một chút: "Ông anh, anh không nói đùa chứ? Anh tên Bạo Tam Lập? Thật hay giả? "
"Có cần xem chứng minh thư không?" Bạo Tam Lập sa sầm mặt mà nói.
"Vậy không cần. Tôi tin anh là được chứ gì?" Điền Đông Quang cười ha hả mà nói: "Chẳng qua tên của ông anh ngưu lắm đó. Tôi nghe nói Lão Đại hắc đạo Tùng Giang cũng tên là Bạo Tam Lập"
"." Bạo Tam Lập không nói gì, mặt đen sì.
"Khụ khụ" Dương Minh vừa uống một ngụm nước nghe Điền Đông Quang nói thế không khỏi suýt sặc, cố nhịn không phun ra." Dương ca, ngài sao thế?" Điền Đông Quang thấy Dương Minh ho khan một tiếng, lập tức xoay người nịnh nọt nói.
"Không có gì, hai người tiếp tục nói chuyện, tôi ăn cơm. Dương Minh chẳng muốn giải thích. Đối với Điền Đông Quang, Dương Minh bây giờ chỉ coi hắn là thằng bé xấu xa ham chơi mà thôi, không để ý nhiều.
Bạo Tam Lập không muốn nói chuyện với Điền Đông Quang nữa, lại không ngờ Dương Minh bảo hai người bọn họ tiếp tục nói chuyện. không có cách nào đành phải nói chuyện với Điền Đông Quang.
Dương Minh sợ Điền Đông Quang làm phiền mình, vì thế lấy Bạo Tam Lập ra làm lá chắn.
"
Được, tôi ra ngoài luyện quyền với cậu" Bạo Tam Lập bị làm phiền, đứng dậy nói với Điền Đông Quang.
"
Tốt quá" Điền Đông Quang rất thích luận công phu, nghe Bạo Tam Lập nói liền đứng dậy đi theo.
"
Dương Minh, hai bạn của cháu?" Trầm Nguyệt Bình kinh ngạc nhìn hai người kia.
"
Không cần để ý đến bọn họ, chúng ta tiếp tục ăn" Dương Minh không để ý.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #706


Báo Lỗi Truyện
Chương 706/2205