Chương 704: Chờ mong đã lâu


Lâm Chỉ Vận vừa nãy khi xoay người đã tỉnh. Chẳng qua nàng thấy Dương Minh đã thức, hơn nữa khi xoay người thì cảm nhận cơ thể Dương Minh biến hoá, làm cho tâm hồn thiếu nữ hoảng sợ, vì thế chỉ giật mình rồi không dám động.
Vốn tưởng rằng giả vờ ngủ là tránh được xấu hổ, nhưng không ngờ Dương Minh lại to gan lớn mật ôm lấy mình.
Lâm Chỉ Vận giờ phút này không thể giả vờ ngủ được nữa. cơ thể Dương Minh biến hoá làm Lâm Chỉ Vận rất xấu hổ. nàng cũng không phải cô bé không hiểu gì, lần trước sau khi có quan hệ với Dương Minh, Lâm Chỉ Vận đã về xem tài liệu về chuyện này, cũng đã có một chút kiến thức.
"Chỉ Vận, anh yêu em" Dương Minh nhỏ giọng nói vào tai Lâm Chỉ Vận. Cả người Lâm Chỉ Vận run lên.
"A" trái tim Lâm Chỉ Vận đã rối loạn, nếu như nói vừa nãy có thể duy trì một tia lý trí, bây giờ trong đầu Lâm Chỉ Vận biến thành trống rỗng, trên người cũng không còn chống lại nữa.
Lâm Chỉ Vận hơi mở miệng ra, cũng làm cho Dương Minh cơ hội tiến vào. Dương Minh dùng sức hôn tới, Lâm Chỉ Vận sợ hãi vội vàng ngậm miệng lại.
Dương Minh cố gắng dùng lưỡi mở hàm răng Lâm Chỉ Vận ra. Nhưng Lâm Chỉ Vận cắn chặt răng không cho Dương Minh cơ hội.
"Trần Mộng Nghiên biết thì sao?" Lâm Chỉ Vận xoay đầu tránh, tạm thời không bị Dương Minh khống chế, có chút khẩn trương mà nói.
"Anh đã nói. xử lý công bằng" Dương Minh cảm thấy mình khá vô sỉ, nhưng không có biện pháp gì.
"nhưng mà" Lâm Chỉ Vận định nói gì nữa, nhưng Dương Minh đã phủ lấy miệng nàng, bắt lấy cơ hội thành công đưa lưỡi vào trong miệng Lâm Chỉ Vận.
Lâm Chỉ Vận còn muốn cắn răng nhưng không có cơ hội. Nếu cắn sẽ cắn trúng lưỡi Dương Minh, Lâm Chỉ Vận không đành lòng.
Lâm Chỉ Vận hơi mê ly đi. Hơi thở nam tính của Dương Minh làm nàng vừa khẩn trương vừa mong chờ. Cái lưỡi thơm theo bản năng đáp lại Dương Minh, khá ngây ngô.
Lâm Chỉ Vận chưa từng hôn ai, đây là lần đầu tiên. Cảm nhận bàn tay mình đổ mồ hôi, hai chân cứng ngắc mở ra, không biết làm sao.
Tay Dương Minh không nhịn được đưa xuống dưới tìm kiếm, thấy sắp chạm phải nơi thần bí nhất của Lâm Chỉ Vận, Lâm Chỉ Vận lại đột nhiên đưa tay ra, giữ chặt tay Dương Minh, không cho hắn động.
Tay không thể động nhưng cơ thể Dương Minh có thể động, nhẹ nhàng cọ cọ xuống bên dưới. Lâm Chỉ Vận biết Dương Minh muốn làm gì.
"Chờ chút" Lâm Chỉ Vận quay đầu sang. Xem ra nàng lúc này cũng đã xúc động, trên làn da mang theo tia sáng đỏ hồng kỳ quái, đây là biểu hiện phụ nữ động tình. Dương Minh không phải kẻ mới biết mùi, Lam Lăng và Tiếu Tình đều có tình huống này.
Dương Minh không nói gì, kinh ngạc nhìn Lâm Chỉ Vận, không rõ nàng còn muốn chờ gì.
"Em nói với anh, em không còn trinh. anh không ngại chứ?" Lâm Chỉ Vận thở dài nói.
Dương Minh kinh ngạc, lại không nghĩ rằng lúc này Lâm Chỉ Vận đột nhiên hỏi vấn đề này, Lựu đạn nhỏ: "Không"
"Anh nói thật?" Lâm Chỉ Vận cắn môi, nàng muốn tìm lý do, một lý do để mình tiếp nhận Dương Minh. Cho dù sau đó hai người không thể ở bên nhau, Lâm Chỉ Vận cũng không thể lừa người.
"Anh không lấy tình cảm ra làm trò đùa" Dương Minh nghiêm túc nói.
"Đàn ông không phải coi trọng vấn đề này sao" Lâm Chỉ Vận không xác định được suy nghĩ của Dương Minh.
"Đúng là rất quan trọng" Dương Minh không nhịn được cơn lửa dục trong lòng, nghiêng người đè lên Lâm Chỉ Vận.
Lâm Chỉ Vận kêu lên một tiếng, mặc dù không phải lần đầu tiên, nhưng vẫn rất đau. Nàng mở to mắt kinh ngạc nói với Dương Minh: "Đã như vậy anh còn"
"Anh cuối cùng không ngại bản thân mà" Dương Minh dịu dàng nói: "Lần trước anh không đúng, lần này anh sẽ rất cẩn thận, từ từ, chắc là không đau"
"A" Lâm Chỉ Vận run lên: "Anh . biết rồi? "
"Anh sẽ dùng tinh yêu của mình bù đắp cho em cả đời" Dương Minh cúi xuống nói vào tai Lâm Chỉ Vận.
Lâm Chỉ Vận nhắm mắt lại, hô hấp cũng dồn dập theo động tác của Dương Minh, trong miệng phát ra những âm thanh hàm hồ.
Vẫn là người đó, cũng ở trong khách sạn, chuyện mặc dù giống nhau nhưng lại khác nhau.
Không chống cự mãnh liệt, không có đau đớn xé lòng, còn lại là những dòng nước hoàn mỹ nhất. Buông nội tâm ra, bây giờ đã không còn gì ảnh hưởng đến hai tâm hồn yêu nhau nữa.
Tình cảm mãnh liệt trôi qua, Dương Minh ôm Lâm Chỉ Vận, phát hiện trên khóe mắt nàng có vài giọt nước mắt, Dương Minh nhẹ nhàng hôn khóe mắt Lâm Chỉ Vận mà nói: "Em đau sao? "
Lâm Chỉ Vận khẽ lắc đầu nói: "Không, tốt hơn lần trước mà"
"Sao em khóc?" Dương Minh.
"Em cũng không biết?" Lâm Chỉ Vận ôm chặt Dương Minh, không muốn tách ra" Em sợ"
"Sợ gì? Anh ở bên cạnh em mà" Dương Minh nhẹ nhàng vuốt mái tóc Lâm Chỉ Vận.
"A" Lâm Chỉ Vận không đáp lời.
Một lúc sau Lâm Chỉ Vận mới nói: "Bên dưới của em. hơi không thoải mái, em muốn đi rửa"
"Anh bế em" Dương Minh nói.
"Thôi. em tự mình đi" Lâm Chỉ Vận ngồi dậy có chút bối rối cầm áo ngủ đã sớm mở ra.
Dương Minh lắc đầu thầm nghĩ bây giờ còn xấu hổ, nhưng không ép. Dương Minh dìu Lâm Chỉ Vận đến cửa toilet, Lâm Chỉ Vận tự đi vào, sau đó đóng cửa.
Nhìn mảnh hỗn độn trên giường, Dương Minh thầm nghĩ không biết Trần Mộng Nghiên có thể thuận lợi tiếp nhận Lâm Chỉ Vận không? Nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn phải đối mặt.
Cầm điện thoại, Dương Minh gọi quầy lễ tân.
"Tôi là khách phòng 209" Dương Minh.
Bà chủ hớn hở ra mặt: "Có gì cần sao quý khách?"
"Là như thế nào, tôi muốn" Dương Minh do dự một chút, hắn muốn Bà chủ đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho hắn, nhưng lại khó mở miệng, vì thế nói: "Tôi muốn hỏi hiệu thuốc ở đâu? "
"Anh cần mua thuốc gì, cứ bảo tôi đi mua là được" Bà chủ vội vàng nói.
"Không cần, vừa nãy mua rồi, tôi muốn. trả lại" tâm tư Dương Minh bây giờ khá lộn xộn, nói cũng lắp bắp.
Bà chủ nghe xong có chút khó hiểu, trả lại được bao tiền? Hơn 70 tệ còn cho không, người như vậy không thiếu tiền.
Đột nhiên Bà chủ giật mình nói: "Có phải là thuốc tôi mua có vấn đề? Là thuốc giả? "
"Không phải" Dương Minh nghe Bà chủ nói, dở khóc dở cười mà nói: "Tôi muốn mua mấy thứ riêng tư, không tiện để chị đi mua"
"Ồ, sao anh không nói sớm làm tôi sợ muốn chết" Bà chủ nói: "Mua gì cứ nói, là áo mưa hả? Tôi thường xuyên mua giúp khách"
Bà chủ là người từng trải, con cũng khá lớn, nên nói rất giỏi.
Đối phương nói như vậy, Dương Minh cũng không thể làm gì khác là nói: "Tôi muốn mua thuốc sau khi."
"Không vấn đề" Bà chủ nói: "Anh chờ chút, tôi lập tức sai người đi mua"
Dập máy, Dương Minh lắc đầu, thầm nghĩ người ta không ngại, mình ngại làm gì. vì thế mặt dầy chờ ở cửa phòng.
Một lát sau Bà chủ gõ cửa, đưa cho Dương Minh một vỉ thuốc, nói: "Bây giờ uống một viên 12 tiếng sau uống viên còn lại"
"Bao tiền?" Dương Minh lấy tiền định trả.
"Bỏ đi 18 tệ" Bà chủ cười cười xua tay nói: "Vừa nãy anh trả tiền nhiều rồi"
Dương Minh cũng không nói gì. Xem ra Bà chủ mặc dù thích tiền, nhưng không phải người có lòng tham không đáy.
Một lát sau không thấy Lâm Chỉ Vận đi ra, Dương Minh không khỏi có chút lo lắng. Rửa thì phải nhanh chứ? Sao lâu như vậy? Nghĩ đến đây Dương Minh đưa mắt nhìn vào toilet.
Bây giờ Lâm Chỉ Vận đã là người phụ nữ của hắn, không phải là nhìn trộm chứ?
Nhưng thấy tình huống bên trong Dương Minh lại giật mình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #704


Báo Lỗi Truyện
Chương 704/2205