Chương 703: Không nhịn được


Tay Lâm Chỉ Vận vẫn do dự, Dương Minh cũng không giục, chờ nàng tự quyết định.
Một lúc sau, Lâm Chỉ Vận mới nhỏ giọng nói: "Anh nhìn thấy không được cười em"
"Sao anh lại cười?" Dương Minh có chút kỳ quái.
"Dù sao cũng không cho anh cười" Lâm Chỉ Vận nói xong mới đưa quần lót và áo ngực của nàng cho Dương Minh.
Dương Minh cầm lấy đồ lót của Lâm Chỉ Vận, mới phát hiện thì ra quần lót của Lâm Chỉ Vận có thuê con mèo Hello Kitty.
Lần trước khi ở Đông Hải, Lâm Chỉ Vận đã thích phim hoạt hình này, không ngờ quần lót cũng mua có hình này. Lâm Chỉ Vận đúng là vẫn còn khá trẻ con.
Dương Minh cũng biết tại sao Lâm Chỉ Vận nói không cho mình cười, thầm nghĩ thì ra là cái này.
"Rất đáng yêu" Dương Minh nói" Anh biết có một cửa hàng chuyên môn bán đồ lót loại này, lần sau chúng ta cùng đi mua nhiều một chút"
"Lâm Chỉ Vận nhẹ nhàng" ân" một tiếng, sau đó đóng cửa toilet lại.
Trên đồ lót còn mang theo mùi thơm cơ thể của Lâm Chỉ Vận, điều này làm Dương Minh si mê. Chẳng qua hắn không xấu xa đến mức cầm đồ lót phụ nữ làm chuyện kia. Dương Minh khẽ lắc đầu đặt đồ của Lâm Chỉ Vận lên mắc, áo ngoài đặt ở dưới, đồ lót đặt ở trên cùng. Chẳng qua nhiệt độ trong phòng không cao, dù bật điều hòa thì quần áo một lát cũng không khô ngay được. Dương Minh trầm ngâm một chút rồi gọi xuống quầy lễ tân.
"
Tôi là khách phòng 209, các người có đồ ngủ phụ nữ không?"
Chủ nhà nghỉ tự nhiên cũng nghĩ đến tình huống này, đã kinh doanh các hạng mục đến mức vô cùng nhuần nhuyễn. nghe thấy yêu cầu liền nói: "
Có, có ba loại, phân biệt là 50 tệ, 100 tệ, 200 tệ, quý khách muốn loại nào?"
"
200 tệ đi" đồ lót này chất lượng kém mặc trên người sẽ rất không thoải mái. cho nên Dương Minh cần loại tốt nhất: "Đúng, chỗ chị có thuốc cảm không?"
"
Cái này thì không có. Nhà nghỉ không được kinh doanh thuốc" Bà chủ nói: "Chẳng qua cũng không sao, tôi có thể bảo nhân viên phục vụ đi mua cho anh"
"
Được, như vậy đi, thuận tiện cầm phích nước nóng lên cho tôi" Dương Minh nói.
Không lâu sau bên ngoài có tiếng cốc cốc, Dương Minh mở cửa phòng ra, Bà chủ vẻ mặt tươi cười đứng đó.
"
Đây là áo ngủ, tôi thấy ngài khá cao, tôi mua loại to. Ngài xem, nếu không được tôi đổi loại khác, chẳng qua không thể làm rách mác nếu không tôi không bán được" Bà chủ nói.
"
Được, bộ này đi" Dương Minh chỉ mặc tạm nên không so đo nhiều, cầm lấy áo ngủ đặt sang một bên rồi nói: "Mua thuốc chưa?"
"
Mua ba loại" không biết anh cần loại nào" Bà chủ đưa một túi nhỏ cho Dương Minh.
Dương Minh vừa nhìn bên trong có mấy loại, sợ rằng Bà chủ này biết người bán thuốc. Khi có cơ hội thì chiếu cố việc kinh doanh của nhua, tự nhiên có thể bán càng nhiều càng tốt. Chẳng qua Dương Minh không để ý, gật đầu nói: "Làm phiền" vừa nói rút ví lấy ra 300 tệ đưa cho Bà chủ.
"Mua thuốc mất 26 tệ, tiền còn lại lát tôi trả anh?" Bà chủ cầm tiền rồi nói.
"Không cần, tiền còn lại thì thôi" Dương Minh khoát tay?" Phích trong tay chị là nước sôi chứ? Để ở bàn là được"
"
Được, được" Bà chủ cười cười ra mặt, vội vàng cảm ơn: "Cảm ơn anh, anh thật hào phóng.
Áo ngủ kiếm được 50 tệ, tiền thưởng là hơn 70 tệ, Bà chủ không cao hứng mới là lạ.
Trên người Lâm Chỉ Vận thật ra không bẩn. Chẳng qua Lâm Chỉ Vận sạch sẽ, ở nhà luôn tắm vào buổi tối. Vừa mới tắm cho nên lúc ở trong phòng Lâm Chỉ Vận chỉ dùng nước nóng lau người.
Chẳng qua tóc dính không ít tuyết nên dính dính, rất không thoải mái. Vì thế Lâm Chỉ Vận gội đầu, sau đó mới tắt nước.
Gõ gõ cửa toilet, Lâm Chỉ Vận nói vọng ra bên ngoài: "
Dương Minh, quần áo em khô chưa?"
"
Chưa, một lát nữa" Dương Minh cầm lấy bộ đồ ngủ đi tới cạnh toilet, sau đó nói: "Anh mua một bộ đồ ngủ mới cho em. Em mặc vào trước đi"
"
" Lâm Chỉ Vận mở hé cửa, Dương Minh đưa bộ đồ ngủ vào.
Lâm Chỉ Vận mặc vào rồi ra ngoài toilet.
Trên khuôn mặt đỏ hồng như tỏa sáng. Dương Minh thấy thế không khỏi rung động, hắn lúc này rất muốn ôn Lâm Chỉ Vận vào ngực mà làm gì đó.
Lâm Chỉ Vận dường như phát hiện ra Dương Minh đang thất thần nhìn mình, xấu hổ cúi đầu, khụ khụ một tiếng.
Chẳng qua tiếng ho nhẹ này làm Dương Minh sợ: "
Chỉ Vận, em bị cảm sao? Sao lại ho?"
"
Em." Lâm Chỉ Vận muốn giải thích chẳng qua phát hiện trên người mình đúng là nóng lên, hình như giống bị cảm, vì thế nói: "Chắc vừa nãy bị lạnh quá"
"
Anh đã bảo người mua thuốc cảm, em uống vào đi" Dương Minh vừa nói liền đưa túi thuốc cho Dương Minh: "Em bình thường uống thuốc gì? Anh không biết nên bảo người mua mấy loại"
Nói xong Dương Minh xoay người rót nước cho Lâm Chỉ Vận: "
Em uống loại này là được" Lâm Chỉ Vận lấy một vỉ thuốc ra, đây là loại thuốc cảm khá rẻ, có 5 tệ. chẳng qua ở nhà bình thường Lâm Chỉ Vận toàn uống thuốc này.
Dương Minh đưa cốc nước nóng cho Lâm Chỉ Vận. Lâm Chỉ Vận uống thuốc vào, sau đó nói: "
Anh không uống sao?"
"
Anh đây cũng uống một chút" Dương Minh mặc dù thể lực tốt nhưng cũng không phải làm từ sắt thép, lát nữa còn chuyện quan trọng phải làm, còn phải đi Đông Hải, không thể bị cảm.
Lâm Chỉ Vận nghe xong cầm lấy hai viên thuốc cả nhét vào tay Dương Minh, sau đó nói: "
Em đi lấy nước cho anh"
"
Không cần, uống cái này là được" Dương Minh đoạt lấy cốc trong tay Lâm Chỉ Vận, sau đó uống thuốc.
Lâm Chỉ Vận lại đỏ mặt.
"
Anh đi tắm, em nghỉ một chút" Dương Minh bỏ cốc nước và túi thuốc lên bàn rồi nói.
"
Vâng, em nằm một lát, hơi mệt" Lâm Chỉ Vận ngồi trên giường mệt mỏi nói. Áo ngủ rộng che hết đường cong của nàng, chẳng qua trên mặt hồng hào lại rất quyến rũ.
Dương Minh liếm liếm môi, chịu đựng cơn dục vọng sắp phát ra trong lòng, lắc đầu nói:
- Được rồi, em nghỉ đi.
Dương Minh nằm trong làn nước nóng khá thoải mái, chẳng qua ý nghĩ kia lại điên cuồng hơn. Dương Minh cúi đầu nhìn bảo bối vẫn đang cứng lên, hít sâu một hơi muốn làm mình bình tĩnh.
Từ phòng tắm đi ra, Dương Minh chỉ mặc quần sịp. Thấy Lâm Chỉ Vận nằm trên giường, thấy nàng đã ngủ. thuốc cảm đã có tác dụng, Dương Minh hơi choáng đầu đi tới cạnh giường, kéo chăn chui vào, dục vọng trong lòng không thắng được cơ thể đang mệt mỏi, cuối cùng đã thiếp đi.
Dương Minh mặc dù đã khống chế tốt giấc ngủ khi tập luyện, nhưng không biết sao Dương Minh cảm thấy rất thoải mái, muốn dậy lại phát hiện Lâm Chỉ Vận giống lúc ở Đông Hải, người như bạch tuộc quấn lấy Dương Minh.
Chẳng qua lần trước Lâm Chỉ Vận mặc đồ lót, mà lần này Dương Minh rõ ràng cảm nhận được sự ấm áp của Lâm Chỉ Vận. Lâm Chỉ Vận ngủ không biết từ lúc nào đã cởi đồ ngủ ra, nàng cứ như vậy trần truồng nằm cạnh mình.
Dương Minh thở hổn hển, dục vọng lại trỗi dậy.
Lúc này, Lâm Chỉ Vận hơi giật giật bên dưới. Dương Minh run lên, bảo bối đang dán chặt vào bụng dưới Lâm Chỉ Vận.
Dương Minh không phải Liễu Hạ Huệ, cũng không muốn đi làm Liễu Hạ Huệ. Nếu mình đã không thể bỏ Lâm Chỉ Vận, vậy sớm một chút cũng được mà? Chỉ là không biết suy nghĩ của Lâm Chỉ Vận.
Dương Minh vươn tay ra, dùng sức ôm lấy người Lâm Chỉ Vận, muốn kéo nàng sát vào mình.
"
Đừng" Lâm Chỉ Vận đột nhiên run lên mà nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #703


Báo Lỗi Truyện
Chương 703/2205