Chương 7: Hoa hậu học đường không mặc quần áo


Tiếp theo, Dương Minh suy nghĩ chính là có thể dùng kính mắt này để kính mắt này để gian lận trong thi đại học được không? Đây mới là chuyện quan trọng nhất! Mặc dù Dương Minh còn không có phát hiện cặp kính áp tròng này có thể mang cho hắn ích lợi thực chất nào, nhưng có thể thấy rõ bài làm của người khác đúng là sự thật không thể chối cãi.
Lập tức Dương Minh nghĩ đến, lúc thi đại học có thể nhìn thấy bài làm của người khác sao? Cho dù mình thấy xa đến đâu, không có ai phối hợp cũng là không được.
Bây giờ Trương Tân để bài làm cho mình xem, mà người khác thì sao? Cho dù lúc thi đại học, mình có thể nói cho người ta cho mình xem bài, nhưng là làm sao có thể cam đoan đáp án của hắn là chính xác? Nếu như đụng phải một người còn kém hơn Dương Minh, vậy muốn khóc cũng không kịp.
"Thế nào, thấy hết chứ" Trương Tân quay đầu lại nói với Dương Minh.
"Ồ? Hắc hắc, không sai, chép hết rồi!" Dương Minh lập tức tỉnh lại từ trong suy nghĩ, vỗ vỗ vai Trương Tân, trong lòng nhưng lại nói thầm, chép của mày, cũng miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.
Lòng người cuối cùng vẫn là như vậy, trước cuộc thi Dương Minh còn đặt mục tiêu có thể đạt được chuẩn là được, bây giờ biết mình có năng lực nhìn xa, lại bắt đầu cảm thấy không đủ, muốn tiến thêm một bước nữa.
Trương Tân thấy Dương Minh không hăng hái cho lắm, còn tưởng rằng hắn còn không chép hết, dù sao bàn sau cách bàn trước cũng một đoạn, xa như vậy muốn chép hết cũng không dễ dàng.
Dương Minh thu bút trên bàn bỏ vào trong hộp bút, lại nhìn thấy tờ giấy mà Trần Mộng Nghiên viết cho mình, Dương Minh không khỏi ý dâm nổi lên, đây chính là giấy mà hoa hậu trường học viết cho mình, người bình thường sao có đãi ngộ này chứ. Mặc dù bên trên viết đều là mắng mình, nhưng Dương Minh vẫn rất vui vẻ, trước mắt không khỏi lại hiện ra Trần Mộng Nghiên đang mỉm cười, mình ngày hôm qua còn nằm mơ thấy nàng, nàng còn thủ thủ nói với mình.
Đêm nằm nghe gió thổi, Mộng Nghiên mặc bikini tiến vào giấc mộng.
Trần Mộng Nghiên trong mộng mặc bikini, dáng người quyến rũ, bộ ngực cao vút chỉ là thấy không quá rõ ràng, sáng dậy cũng không nhớ được nhiều như vậy, hắc hắc, thật muốn nhìn thấy Mộng Nghiên không mặc quần áo sẽ như thế nào.
Dương Minh đang cười cười xấu xa, đột nhiên bên tai truyền đến tiếng có người đang gọi mình: "Dương Minh, cô Triệu gọi bạn lên phòng làm việc" .
Dương Minh ngẩng đầu lên, thấy là Trần Mộng Nghiên, nhưng lập tức cái miệng hắn khó có thể tin mở thành hình chữ O, Trần Mộng Nghiên lại không mặc quần áo.
Đúng vậy, quả thật là không mặc quần áo, cũng không phải không mặc gì, mà là mặc một chiếc quần lót màu đen viền hoa, một chiếc áo lót màu trắng che nửa bộ ngực trắng muốt.
Dương Minh mở to hai mắt, máu mũi thiếu chút nữa trào ra, cô nàng Trần Mộng Nghiên này quả thật to gan? Dám mặc đồ lót ở trong lớp học.
Làm Dương Minh càng không chịu nổi, đó là chiếc quần lót bằng tơ tằm lại nửa trong suốt, lớp lông đen mượt bên trong như ẩn như hiện làm một bộ phận trong cơ thể Dương Minh máu trào dâng, thiếu chút nữa đâm thủng quần.
"Trần Mộng Nghiên, sao bạn không mặc quần áo" Dương Minh lắp bắp chỉ vào Trần Mộng Nghiên nói.
"Không mặc quần áo?" Trần Mộng Nghiên nghe xong không khỏi cả giận nói," Bạn bị bệnh sao, có bạn mới không mặc quần áo đó" .
"Bạn, bạn…" Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên không thừa nhận, có chút khó hiểu nói," Bạn rõ ràng không mặc mà, mình thấy rõ quần lót màu đen viền hoa của bạn mà" .
"Bốp" Một cái tát trên mặt Dương Minh," Bạn vô sỉ!" Mặt Trần Mộng Nghiên đỏ bừng lên, thở hổn hển hét lớn," Mắt bạn có bệnh à?"
Mình? Mình sao lại vô sỉ chứ? Dương Minh có chút dở khóc dở cười, chính Trần Mộng Nghiên không mặc quần áo còn không cho người ta nói.
Chờ một chút! Không đúng, tuyệt đối có vấn đề! Trần Mộng Nghiên sao có thể mặc đồ lót ở trong lớp học chứ? Bây giờ mới là tháng ba, ở phía Bắc nhiệt độ bên ngoài còn đóng băng, Trần Mộng Nghiên cũng không phải thiên nga, nên sao có khả năng không sợ lạnh, tuy có câu nói xinh đẹp chiến thắng giá lạnh, nhưng là ai cũng không dám lấy mạng sống ra làm trò đùa.
Mắt có bệnh? Dương Minh đột nhiên nhớ tới câu nói của Trần Mộng Nghiên, mắt, hai mắt, hai mắt của mình, nhất định là nó, cặp kính áp tròng làm trò quỷ. Dương Minh cố lấy lại bình tĩnh, một lần nữa nhìn về phía Trần Mộng Nghiên, phát hiện cô nàng đã ăn mặc chỉnh tề, vẫn giống hệt buổi sáng nhìn thấy là áo lông màu trắng, quần jean.
Mệ kiếp, cặp kính chết tiệt này suýt làm ông mất mặt! Dương Minh trong lòng thầm nói, trên mặt lại đổi sang vẻ mặt mới tỉnh ngủ, cười cười cầu tình với Trần Mộng Nghiên: "Xin lỗi, Trần Mộng Nghiên, mới vừa nãy mình đang mơ mơ màng màng ngủ, còn tưởng rằng đang nằm mơ"
Trần Mộng Nghiên vốn tưởng rằng là Dương Minh đang trêu chọc mình, vừa nghe thấy cậu ta giải thích, trong lòng càng thêm tức giận, nằm mơ? Ngươi mơ gì? Sợ là xuân mộng xấu xa? Vừa nghĩ đến lời cậu ta nói với mình vừa rồi, trong lòng Trần Mộng Nghiên lại cảm thấy ủy khuất, chẳng lẽ mình trong giấc mơ cậu ta lại…
"Hừ!" Trần Mộng Nghiên hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi, chỉ là trong lòng Trần Mộng Nghiên có chút nghi hoặc, cậu ta sao lại biết mình mặc quần lót màu gì nhỉ? Chẳng lẽ cậu ta lại nằm mơ chính xác đến thế?
Mà Dương Minh lại bụng đầy tâm sự đi ra khỏi phòng học, xem ra cặp kính chết tiệt này còn có một ít tính năng mà mình chưa hiểu, ví dụ như vừa rồi, lại có thể tiến hành nhìn xuyên quần áo Trần Mộng Nghiên.
Nhưng tại sao lại đột nhiên có hiệu quả này nhỉ? Sao lúc đầu mình không phát hiện ra?
Đúng, Trần Mộng Nghiên nghĩ đến lúc trước, mình đang nghĩ đến lúc cô nàng đang mặc bikini, nhất định là do đầu mình khống chế kính mắt khởi động tính năng nhìn xuyên thấu này.
Nghĩ đến đây, Dương Minh ngẩng đầu lên, chuẩn bị thí nghiệm một chút. Dương Minh mặc dù không phải người quân tử, nhưng hiểu được không nên nhìn trộm người khác. Muốn dâm đãng, như vậy cứ việc trộm sờ sờ đi dâm đãng, lén lút đi thử tính năng này, Dương Minh không phải người như thế này. Hắn nếu như muốn nhìn cô nữ sinh nào trần truồng, nhất định phải quang minh chính đại làm cho cô ta tình nguyện cởi quần áo cho mình nhìn, rình coi, Dương Minh khinh thường không thèm làm.
Vì thí nghiệm năng lực nhìn xuyên thấu của mình, Dương Minh quyết định thử nghiệm trên người nam sinh, rất nhanh Dương Minh đặt mục tiêu trên người một tên cao to ở xa xa, trong đầu Dương Minh đang phát tín hiệu: "Bên trong áo ngoài của hắn đang mặc cái gì?"
Quả nhiên áo ngoài của thằng này đã biến mất, lộ ra áo lông màu đen bên trong.
Dương Minh tiếp tục phát ra tín hiệu: "Thằng này mặc quần lót gì?"
Mẹ nó, Dương Minh rởn gai ốc, thằng này lại mặc quần lót tam giác màu hồng nhạt!
Dương Minh quyết định nhìn hình dáng của quý của hắn, dù sao mọi người đều là đàn ông, nhìn cũng không sao cả.
Nhìn hết, Dương Minh không biết nói gì, thằng này nhìn thì rất cao lớn, sao ở nơi đấy lại giống một con giun, còn không bằng một phần ba của mình!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #7


Báo Lỗi Truyện
Chương 7/2205