Chương 693: Mời gia nhập


Nói chuyện với Trầm Nguyệt Bình một lát, Dương Minh nói suy nghĩ muốn Lâm Chỉ Vận đến công ty giúp mình với Trầm Nguyệt Bình. Trầm Nguyệt Bình tự nhiên rất tán thành.
"Vận nhi, con đến công ty Tiểu Dương nhất định phải học hỏi thật nhiều, cũng không thể ỷ mình là bạn gái Tiểu Dương, nhất định phải suy nghĩ mình là nhân viên bình thường" Trầm Nguyệt Bình không khỏi có chút lo lắng: "Con có điều kiện như vậy, nhất định phải quý trọng"
"Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ không." Mặt Lâm Chỉ Vận đỏ lên, tính cách của nàng không cho nàng kiêu ngạo vì được sủng ái.
"Ừ, con biết là tốt rồi" Trầm Nguyệt Bình gật đầu nói: "Tuy nói công ty là Tiểu Dương mở, nhưng dù sao cũng là hai người hợp tác, không phải người nhà mình nói là được"
"Trầm di, cô yên tâm, Chỉ Vận không phải người như vậy, điểm này cháu hiểu rõ nhất. Nếu không cháu cũng không đưa cô ấy vào vị trí đó" Dương Minh cười giải thích.
Trầm Nguyệt Bình nghe Dương Minh nói vậy mới yên tâm. Trầm Nguyệt Bình rất tin lời Dương Minh nói.
Những điều cần nói đã nói, Trầm Nguyệt Bình không ở đây làm bóng đèn, vì thế đứng dậy nói: "Cô xuống bếp, hai đứa ngồi chơi"
Trầm Nguyệt Bình đi rồi, Dương Minh trầm ngâm một chút, cảm thấy cần nói chuyện Lý Đại Đông ra.
"Chỉ Vận, em cảm thấy Lý Đại Đông như thế nào?" Dương Minh.
"Hả? Sao anh đột nhiên hỏi cái này? Em không phải đã nói rồi sao? Em chỉ coi Đại Đông như anh trai"
"Ha ha, anh không hỏi em cái này, em khẩn trương gì chứ?" Dương Minh cười cười nhìn Lâm Chỉ Vận: "Anh chỉ là nói em cảm thấy nhân phẩm của Lý Đại Đông như thế nào?"
"Ồ" Lâm Chỉ Vận có chút xấu hổ, nàng hiểu lầm ý của Dương Minh rồi. Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói: "Đại Đông ca rất tốt, không có điểm gì xấu"
"Ừ, anh đã cẩn thận quan sát, cảm thấy nhân phẩm của Lý Đại Đông cũng được" Dương Minh nói tiếp: "Nếu như bảo Lý Đại Đông đến công ty châu báu làm, em cảm thấy thế nào?"
"Hả? Bảo Đại Đông đến công ty?" Lâm Chỉ Vận có chút sửng sốt, thốt lên: "Em yên tâm?"
"Tại sạo lại không yên tâm?" Dương Minh cười cười, nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Lâm Chỉ Vận.
"Ý của em là. cái kia." Lâm Chỉ Vận lắp bắp nói, vừa nãy nàng không tự chủ nói ra. Bây giờ suy nghĩ lại thì thấy hơi mập mờ. Lâm Chỉ Vận vội vàng giải thích: "Ý em là, anh không sợ Đại Đông ca cố ý làm chuyện gì có hại cho công ty sao?"
Chẳng qua nói xong Lâm Chỉ Vận lại cảm thấy không đúng. Mình vừa nói nhân phẩm của Lý Đại Đông tốt, không có tật xấu, bây giờ không phải mâu thuẫn sao?
Quả nhiên Dương Minh nói: "Chỉ Vận, em không biết nói dối rồi. Em không phải nói Lý Đại Đông rất được sao? Sao lại nói anh ta làm chuyện xấu với công ty?"
"Em. em. dù sao ý của em là Đại Đông ca đối với em. anh hiểu đó. Cứ như vậy, anh ấy có thể làm tốt công việc sao?" Lâm Chỉ Vận kiên trì đến cùng mà nói.
"Có một số việc nếu không đối mặt thì vĩnh viễn không giải quyết được" Dương Minh cười nói: "Để Lý Đại Đông nhanh chóng tiếp nhận sự thật mới là biện pháp tốt nhất"
Dương Minh làm như vậy còn có một mục đích khác đó là thể hiện thực lực của mình với Lý Đại Đông. Làm như vậy thực ra cũng vì tốt cho Lý Đại Đông, làm cho hắn hiểu rõ dù như thế nào cũng không bằng mình, bỏ đi hy vọng xa vời.
"Có lẽ anh nói đúng. Được rồi, lần sau gặp Đại Đông ca, em hỏi ý anh ấy"
Thời gian không sai biệt lắm, Dương Minh gọi điện cho Triệu Tư Tư. Biết công ty đã dọn dẹp xong, Dương Minh liền cùng Lâm Chỉ Vận đến công ty.
Vừa ra khỏi cửa không xa thì gặp Lý Đại Đông và hai thằng bạn của hắn đang đi về phía này. Ba người bọn họ đang nói gì đó, vẻ mặt Lý Đại Đông rất kích động nên không chú ý đến Dương Minh và Lâm Chỉ Vận ở cách đó không xa.
"Trịnh Tắc Đào, ông nếu còn là bạn tôi thì đừng nói ra những lời như vậy. Lý Đại Đông tôi mặc dù không phải chính nhân quân tử nhưng chuyện ông nói, tôi tuyệt đối không làm" Lý Đại Đông lớn tiếng nói: "Quá hèn hạ, như vậy làm thương tổn Chỉ Vận"
"Đại Đông." Trịnh Tắc Đào thấy Lâm Chỉ Vận ở cách đó không xa, vội vàng nhắc nhở.
Không ngờ Lý Đại Đông lại cắt ngang: "Đừng nói nữa, tôi tuyệt đối không đồng ý. Đừng có mà lấy cái loại lưu manh đó ra. Tắc Đào, ông có có phải là đi theo ông anh ở khu tắm hơi lâu quá không nên bị nhiễm thói lưu manh? Ông trước kia đâu có như vậy"
"Đại Đông, ông nhìn người đằng trước là ai?" Diệu Dương thấy Lý Đại Đông càng lúc càng để lộ, vội vàng vỗ vai Lý Đại Đông.
"Hả" Lý Đại Đông ngẩng đầu lên thì thấy Dương Minh và Lâm Chỉ Vận đi tới, giật mình nói: "Dương Minh, Chỉ Vận, hai người."
"Lý Đại Đông, tôi quả nhiên không nhìn nhầm anh" Dương Minh đi tới vui mừng vỗ vỗ vai Lý Đại Đông rồi nói: "Biết rõ thiện ác, rất tốt"
Dương Minh cũng không ngu, từ trong lời của Lý Đại Đông liền nghe ra đại khái câu chuyện. Thằng ranh Trịnh Tắc Đào xem không loại tốt đẹp gì, đề nghị của hắn sẽ tốt sao? Chắc là khuyên Lý Đại Đông dùng thủ đoạn ti tiện để có được Lâm Chỉ Vận, nhưng Lý Đại Đông lại từ chối. Qua đó có thể thấy tên Lý Đại Đông rất nguyên tắc, trọng nghĩa.
"Mẹ nó chứ, mày nói gì?" Trịnh Tắc Đào vừa nãy đã khó chịu, nếu không phải Lý Đại Đông cực lực ngăn cản, hắn đã sớm cho Dương Minh một bài học. bây giờ lời nói của Dương Minh rõ ràng là Trịnh Tắc Đào là kẻ xấu, Lý Đại Đông là tốt. Trịnh Tắc Đào sao có thể không tức chứ.
"Lý Đại Đông, tôi khuyên anh một câu, loại bạn này đừng dây vào, đừng tưởng rằng hắn ta đang giúp anh, đây là hại anh đó" Dương Minh lạnh lùng nhìn Trịnh Tắc Đào rồi nói: "Chủ ý chó má của hắn ta chính là hại chết anh"
Dương Minh nói lời này không sai. Nếu Lý Đại Đông có một suy nghĩ không đúng với Lâm Chỉ Vận, hắn sẽ chết rất thảm.
"Tắc Đào cũng vì nghĩ cho tôi" Lý Đại Đông có chút xấu hổ. Dương Minh ngay mặt mắng Trịnh Tắc Đào, đây là làm hắn khó xử.
"Con mẹ mày, tao và Đại Đông quan hệ bao năm, mày là cái mẹ gì? Tao nói với mày, nếu không phải Đại Đông xin, hôm nay tao cho mày nằm đất. không chỉnh mày, mày không biết trời cao đất dày" Trịnh Tắc Đào lớn tiếng mắng.
Dương Minh lắc đầu nói: "Nói tôi cũng đã nói, tự anh nghĩ đi. Về phần bạn của anh, tôi không muốn nói nhiều. Ở Tùng Giang này người dám nói với tôi như vậy không có mấy người"
Trịnh Tắc Đào rất khinh thường, hắn gặp qua người ngông cuồng, nhưng chưa thấy ai như Dương Minh. Hơn nữa những người đó có tư cách cuồng, thằng Dương Minh này có sao? Nếu một đánh một Trịnh Tắc Đào nhất định không phải đối thủ của Dương Minh, cho nên ở tình huống Trịnh Tắc Đào không có người giúp đã không dám ra tay trước, chỉ cười lạnh một tiếng.
"Đúng, Đại Đông ca, em muốn đến công ty Dương Minh xem một chút, anh đi cùng bọn em chứ?" Lâm Chỉ Vận đột nhiên nhớ đến việc mà Dương Minh nói với mình, vì thế mở miệng nói.
"Công ty? Được." Lý Đại Đông căn bản không nghĩ là công ty gì, công ty cụ thể làm cái gì. Nhưng đây là Lâm Chỉ Vận đáp, hắn theo bản năng đồng ý.
Trịnh Tắc Đào ở bên lại giễu cợt: "Công ty gì? Đại Đông, ông đừng bị lừa đó"
"Đúng, Chỉ Vận, là như thế nào? Công ty gì?" Lý Đại Đông bây giờ mới có phản ứng, có chút khó hiểu hỏi Lâm Chỉ Vận.
"Được rồi Đại Đông, đây mà ông không nhìn ra sao? Cô em Lâm Chỉ Vận của ông và bạn trai của ả đang lừa ông đó" Trịnh Tắc Đào nói.
"Không đúng, Đại Đông ca, em nói thật mà" Lâm Chỉ Vận thấy mình bị nghi ngờ, có chút khẩn trương.
"như vậy đi, Đại Đông, chúng ta cùng đi xem một chút, xem công ty kia như thế nào" Trịnh Tắc Đào xác định Dương Minh và Lâm Chỉ Vận đang nói dối. Hoặc là Lâm Chỉ Vận cũng là người bị hại. Trịnh Tắc Đào đang lo không có cơ hội trả thù, bây giờ hắn cảm thấy thời cơ tốt nhất, nên muốn làm khó Dương Minh.
Diệu Dương mặc dù không nói gì nhưng suy nghĩ cũng giống Trịnh Tắc Đào, lúc này nghe Trịnh Tắc Đào nói cũng gật đầu đồng ý.
"Nếu vậy thì đi thôi" Dương Minh nhìn Trịnh Tắc Đào và Diệu Dương, sao không biết suy nghĩ của chúng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #693


Báo Lỗi Truyện
Chương 693/2205