Chương 689: Nghi hoặc


Ersi đúng là đi không phí chuyến này, hắn đã tra ra không ít việc mà. Nhưng Ersi quá đen đủi.
Nếu Ersi ngoan ngoãn ở địa bàn của mình, không hề suy nghĩ đến số tiền kia thì hắn đã vui vẻ cả đời. Nhưng hắn đã chọn một con đường không thể quay về.
Chẳng qua Ersi cũng không cho rằng như vậy, hắn cảm thấy mình đối phó một ngôi sao là quá thừa. tự tin là tốt, nhưng tự tin một cách mù quáng lại khác.
Gần đây Dương Minh đúng là rất bận, bận đến độ không thể tách rời. May là công ty châu báu có Trương Tân xử lý. Chẳng qua đúng lúc này Trương Tân lại bị đánh.
Nhận được tin tức, Dương Minh có chút ngạc nhiên, Trương Tân bây giờ cũng là ông chủ rồi, sao bị đánh cơ chứ?
Gọi điện là Triệu Tư Tư, Dương Minh lập tức biết việc này không đơn giản. Nếu không Trương Tân sẽ tự gọi điện cho hắn.
"Trương Tân sao rồi?" Dương Minh vội vàng hỏi.
"Em cũng không biết, sáng any em và Trương Tân đang phỏng vấn người, kết quả một đám người lao vào, cầm gậy sắt đánh loạn. Trương Tân đi can, kết quả bị bọn chúng dùng gậy đánh" Giọng Triệu Tư Tư cũng có chút khó hiểu: "Bây giờ em đang ở bệnh viện nhân dân? Anh có đến đây không?" " Ừ, anh lập tức tới" Dương Minh nhíu mày: "Trương Tân bị nặng không?"
"Hai tay bị gãy, đều là vết thương bên ngoài. chẳng qua một thời gian không thể tự lo liệu" Triệu Tư Tư buồn bã nói.
"Anh biết rồi, anh lập tức sẽ đến" Dương Minh nói xong liền dập máy.
Trương Tân bị đánh? Công ty châu báu này được Bạo Tam Lập chiếu có, nói như vậy đáng lẽ mọi người đều biết bối cảnh của công ty thì sẽ không đến khiêu khích chứ? Chẳng qua Dương Minh vẫn gọi điện cho Bạo Tam Lập.
"Báo tử, là tôi Dương Minh" Dương Minh nói.
"Dương ca, có gì phân phó?" Trước đây có chuyện gì Dương Minh đều trực tiếp gọi cho Hầu Chấn Hám, đây là lần đầu tiên. Vì thế Bạo Tam Lập hơi sợ.
"công ty châu báu Lưu Duy Sơn của tôi bị phá, hỏi thăm một chút xem là ai làm" Dương Minh nói.
"Bị phá?" Bạo Tam Lập sửng sốt một chút: "Sao lại như vậy? Tôi đã nói với người bên dưới, bọn họ đã cảnh cáo đám côn đồ xung quanh, không cho bọn chúng đi quấy rầy mà"
"Hai tay Trương Tân bị đánh gãy đó" Dương Minh có chút tức giận: "Báo tử, bây giờ lập tức đi thăm dò, sau đó gọi điện cho tôi"
"Được, Dương ca" Bạo Tam Lập vội vàng nói.
Kết quả là toàn bộ hắc đạo Tùng Giang đều động. không thể không thừa nhân, hắc đạo làm việc có đôi khi nhanh hơn cảnh sát. Cảnh sát phá án cần có trình tự, nhưng hắc đạo lại bất chấp thủ đoạn.
Tất cả đám lưu manh ở mấy con phố bị triệu tập. Bạo Tam Lập tự mình nói: "Sáng nay lúc công ty châu báu Lưu Duy Sơn bị đập phá, trong bọn mày có ai ở gần đó không?"
"Báo ca. em biết . em ở ngay gần đó" Một tên côn đồ rất kích động giơ tay. Được Báo ca gọi đến, vinh dự này không nhỏ.
"Nói, cung cấp đầu mối có giá trị, tao sẽ thưởng" Bạo Tam Lập vội vàng nói.
"Vâng" Tên côn đồ nói: "Một đám áo đen cưỡi một con xe 12 chỗ đến. Bởi vì em đang ở trên đường nên chú ý đến bọn chúng. Em vốn tưởng rằng người Tùng Giang chúng ta làm việc, chẳng qua vừa nghĩ thấy không đúng. Lão Đại đã dặn dò chúng ta mà, không thể gây phiến toái cho công ty châu báu Lưu Duy Sơn. Cho nên em cảm thấy không đúng, vì thế cẩn thận lưu ý một chút đám người này. Em phát hiện bọn chúng toàn là gương mặt lạ, chưa thấy ở trên đường. Em cảm thấy bọn chúng không phải người Tùng Giang"
"Có nhớ biển số xe không?" Bạo Tam Lập không khỏi giật mình, chẳng lẽ người bên ngoài?
"Nhớ, là biểu đại học, biểu số xe là AQ7431" Tên côn đồ nói,
"Lập tức đi tìm chiếc xe này" Bạo Tam Lập lập tức nói với tên đàn em: "Ngoài ra cho người thăm dò tư liệu về xe này"
Lúc này Dương Minh đang ở chỗ Phương Thiên, đang nói chuyện cùng Phương Thiên. Sau khi gọi điện cho Bạo Tam Lập xong, Dương Minh liền nói với Phương Thiên một câu rồi vội vàng chạy ra ngoài. Đúng lúc này thì gặp Đổng Quân.
"Sư huynh" Dương Minh cho dù vội đến đâu cũng không thể không lễ phép, vội vàng dừng lại hỏi: "Đã lâu không gặp"
"Dương Minh, cậu cũng ở đây" Đổng Quân cười nói: "Thật tốt quá, vừa lúc tối ba thầy trò chúng ta ôn chuyện"
Từ sau khi Phương Thiên ra khỏi trại tạm giam, Đổng Quân không bị cảnh sát bắt lần nào nữa. Qua đó có thể thấy hắn thất thủ đều là do cố ý. Mục đích chính là vào trại để thăm Phương Thiên.
Dương Minh ngẩn ra. Với thủ đoạn của Phương Thiên, tỷ lệ bị cảnh sát bắt là rất nhỏ, kiểu gì cũng có chuyện. chẳng qua Đổng Quân vẫn không sửa được thói quen cũ, vẫn thích làm kẻ trộm, chẳng những giúp các người già cô đơn, còn giúp rất nhiều em nhỏ không được đi học.
Lần động đất vừa rồi, Đổng Quân đã quyên không ít tiền cho nơi bị nạn.
"Đổng ca, hôm nay em có chuyện gấp, hôm khác đi" Dương Minh lo lắng cho an toàn của Trương Tân, đâu còn tâm trạng mà uống rượu"
"
Ồ? Gấp như vậy sao?" Đổng Quân sửng sốt một chút.
"
Một người bạn của em bị đánh, bây giờ đang ở trong bệnh viện, em phải đến đó ngay" Dương Minh nói, đây cũng không phải bí mật gì nên không cần giấu Đổng Quân.
"
Đi, ngồi xe của anh, xe của anh nhanh" Đổng Quân nói: "Vừa lúc tôi có người quen ở bệnh viện số Một" " Hả?" Dương Minh có chút kinh ngạc nói: "Đổng ca, anh có xe?"
"
Ha ha, vừa mua từ Châu Âu, xe Ferrari loại mới nhất" Đổng Quân nói: "Mã lực rất tốt, có cần thử không? "
"
Xe này em đi không quen, anh lái đi" Dương Minh lắc đầu.
Nhìn chiếc xe hòa hoa dừng cách đó không xa, Dương Minh có chút buồn bực. Đổng Quân không ngờ bỏ nhiều tiền như vậy để mua xe. Thoạt nhìn hắn ta keo kiệt lắm mà.
"
Xe này là nhóm cuối cùng của năm nay, dừng sản xuất rồi" Đổng Quân dùng điều khiển mở cửa xe, sau đó nói với Dương Minh.
"
" Dương Minh không có tâm trạng mà nghiên cứu giá trị xe này, trong lòng lo lắng cho Trương Tân, gật đầu lấy lệ.
Xe chưa có biển mà Đổng Quân đã phóng loạn, vượt đèn đỏ, rất nhanh đến bệnh viện nhân dân số một Tùng Giang.
Đúng như lời Đổng Quân nói, hắn ta quen từ y tá đến viện trưởng. Dương Minh sớm biết Đổng Quân quan hệ rất rộng ở Tùng Giang, nhưng không ngờ đến mức này.
"
Đổng ca, em thấy anh ghê thật đó, người ở bệnh viện số một mà anh cũng quen" Dương Minh thật lòng than thở.
"
Hắc, đừng nói bệnh viện số một, dù là các bệnh viện khác anh cũng quen" Đổng Quân không khỏi có chút đắc ý mà nói.
Trương Tân bị thương không nặng, bị thương ở hai tay, nói cách khác mục tiêu không phải là Trương Tân, mục đích chỉ là đập phá công ty châu báu mà thôi. Trương Tân nếu không ra tay ngăn cản thì sẽ không bị thương.
Điều này càng làm Dương Minh thêm khó hiểu. hắn vốn tưởng rằng Trương Tân đắc tội ai đó nên mới vậy, chẳng qua bây giờ xem ra không phải thế rồi.
Những người này không nhằm vào Trương Tân, vậy là nhằm vào mình? Dương Minh đúng là bất đắc dĩ, cảm giác này rất khó chịu. Đã lâu rồi Dương Minh không có cảm giác này.
Từ trước đến giờ mình có thói quen xoay kẻ địch, địch ngoài sáng, mình trong tối. Nhưng bây giờ lại có người đến đập phá công ty, còn không biết vì nguyên nhân gì.
Chẳng qua nếu những kẻ này nhằm vào mình, tại sao không trực tiếp tìm mình? Gây phiền phức cho công ty châu báu làm gì? Nếu như nhằm vào công ty, vậy công ty đắc tội với ai?
Bây giờ Dương Minh chỉ hy vọng vào Bạo Tam Lập. Bởi vì căn cứ theo như Trương Tân và Triệu Tư Tư nhớ, những người đó căn bản không nói gì, không lưu lại cái gì, đập phá xong rồi đi.
Hơn nữa đập cũng chỉ là các đồ bày bên ngoài, không đáng bao tiền, chỉ khoảng 18 ngàn mà thôi.
Điều này càng làm Dương Minh không biết bọn chúng muốn làm gì, thật ra không giống như báo thù mình, mà là đến gây sự. Hoặc là khiêu khích mình.
Thấy Trương Tân không vấn đề gì, Dương Minh mới yên tâm. Dương Minh dặn dò hắn vài câu, bảo hắn yên tâm chữa bệnh.
Chẳng qua bên phía công ty lại cần tìm người giúp. Trương Tân ngã xuống, một mình Triệu Tư Tư không xoay sở nổi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #689


Báo Lỗi Truyện
Chương 689/2205