Chương 688: Hàng xóm mới


"Đúng thế, sao vậy?" Mặt Thư Nhã có chút không được tự nhiên, nhưng trong lòng vô cùng kích động. Anh ấy rốt cuộc đã chú ý tới.
"Lời bài hát là thật sao?" Dương Minh ra vẻ tùy ý hỏi.
"Có lẽ vậy, hoặc có thể không" Thư Nhã cười cười không trực tiếp trả lời câu hỏi của Dương Minh, mà là nói: "Thế giới lớn như vậy, ai biết được chứ? Ngay cả đóng phim đều ghi có thể do trùng hợp. Nói cách khác trên thế giới này có rất nhiều thứ trùng hợp"
Dương Minh gật đầu có chút buồn bực, tiện tay sờ sờ một điếu thuốc, vừa định châm hút thì dừng lại, Dương Minh quay đầu lại nói với Thư Nhã: "Tôi hút thuốc, được không? "
"Không. không sao" Thư Nhã mặc dù không phải quá ghét khói thuốc, nhưng tuyệt đối không ai dám hút thuốc trước mặt nàng. Nhưng Dương Minh tự nhiên là ngoại lệ. Lúc đi học không phải anh ấy cũng hút thuốc sao?
Dương Minh châm điếu thuốc, hít sâu một hơi, sau đó nói: "Cô nói rất đúng, trên thế giới này có rất nhiều thứ trùng hợp"
Cho dù là nói như vậy nhưng Dương Minh cũng không tin, chiếc nhẫn kia là trùng hợp sao? chẳng qua lúc này Dương Minh không để lộ ra. Hắn không muốn Thư Nhã đề phòng sớm.
Không lâu sau đám Hầu Chấn Hám cũng tới. Cô Hứa và đồng sự từ xe Q7 đi xuống.
"Tôi. xuống đây" Thư Nhã mặc dù thấy chưa đủ nhưng không còn lý do nào tiếp tục ngồi trên xe, do dự một chút rồi lấy một tấm danh thiếp trong ví ra đưa tới trước mặt Dương Minh: "Đây là số điện thoại riêng của tôi, anh nếu như có việc thì gọi cho tôi.
Dương Minh nhìn thoáng qua Thư Nhã, nhưng không có phát hiện gì lạ. Từ đầu cho đến giờ, Dương Minh phát hiện Thư Nhã trước mặt mình có chút rụt rẹ, cụ thể vì sao lại như vậy thì Thư Nhã không rõ, có lẽ là chuyện trên thuyền. Cho nên Dương Minh cũng không suy nghĩ nhiều.
Mặc dù công ty giải trí Danh Dương là người đứng ra chủ trì, Dương Minh có thể dễ dàng liên lạc được Thư Nhã. Chẳng qua đó chỉ là liên lạc với Cô Hứa người đại diện của Thư Nhã mà thôi. Có chuyện gì cũng phải thông qua Cô Hứa rồi mới đến Thư Nhã. Các ngôi sao bình thường thì số điện thoại riêng sẽ không dễ dàng để lộ.
Dương Minh cầm lấy danh thiếp khẽ gật đầu. Thư Nhã không còn lý do lưu lại nữa, lưu luyến xuống xe.
"
Thư tiểu thư, cô ổn chứ?" Cô Hứa có chút lo lắng hỏi thăm.
Dương Minh không khỏi cảm thấy buồn cười vì Cô Hứa như vậy, chẳng qua cũng khó trách. Cô Hứa là người đại diện, tự nhiên phải suy nghĩ cho Thư Nhã.
"
Tôi rất tốt" Tô Nhã cười nói: "Nhưng chị chắc là bị phóng viên quấn lấy chứ? "
"
Ha ha, đúng thế. Chẳng qua đám phóng viên thấy trên xe không có cô đều phải rời đi" Cô Hứa nói.
"
Thư tiểu thư, Hứa tiểu thư, hai cô mới xuống máy bay, hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe. Ngày mai tôi sẽ cho người đến bàn bạc một chút về các thủ tục liên quan đến buổi biểu diễn" Hầu Chấn Hám nói.
"
Được" Cô Hứa gật đầu nói: "Phiền các anh"
Nhân viên phục vụ ở Thiên thượng nhân gian đã được dặn từ trước, phải im lặng với mọi việc. Hầu Chấn Hám đã nghiêm khắc ra lệnh tất cả các nhân viên phục vụ không được tùy ý quấy rầy Thư Nhã, không được kí tên chụp ảnh, nếu không đuổi việc.
Mà phòng của đoàn người Thư Nhã cũng được bố trí trên tầng cao nhất của Thiên thượng nhân gian, không bị các vị khách khác quấy rầy.
Tiễn bước Thư Nhã, Dương Minh xoay người lại nói với Hầu Chấn Hám: "
Vé đêm diễn còn không?"
Bởi vì vé đêm diễn đã được lên từ trước, một tháng tước đã bắt đầu bán ra. Nhất là ngôi sao nổi tiếng như Thư Nhã, chưa đầy nửa tháng đã bán hết.
"
Đương nhiên là còn, vé khách quý cũng có, ngày mai tôi đưa đến cho anh" Hầu Chấn Hám nói: "Dương ca, anh muốn mấy vé?"
"
Đầu tiên cho tôi hai vé di, không biết còn có ai nhờ tôi nữa không?" Dương Minh đang ám chỉ đám người Trương Tân.
"
Được, vé khách quý không còn bao nhiêu, nhưng vé bình thường thì lưu lại rất nhiều" Hầu Chấn Hám.
"
Được, mai cậu gọi điện cho tôi" Từ Thiên thượng nhân gian đi về, Dương Minh lái xe đến biệt thự mới mua.
Mặc dù bên trong đã được thiết kế xong, chẳng qua cho dù là ai cũng không thể chú ý đến mọi mặt. Mỗi người có thói quen sống của mình, cho dù là phòng đã được lắp đặt xong cũng phải dựa theo thói quen và cuộc sống của mình mà thay đổi một chút.
Sau khi lấy được chìa khóa ngôi biệt thự, Dương Minh đã cùng Trần Mộng Nghiên tìm một công ty kiến trúc chuyên nghiệp, một lần nữa lắp đặt lại biệt thự. Đương nhiên hai người dựa vào sở thích của mình mà đưa ra ý tưởng.
Bởi vì thời gian khá gấp, cho nên Dương Minh yêu cầu công ty thi công làm cả vào buổi tối. Ngày đêm đổi người thay nhau mà làm. Giám đốc phụ trách công trình này còn định từ chối, bởi vì làm đêm thì tiền công cao hơn rất nhiều, hơn nữa có ai muốn thức đêm làm việc cơ chứ?
Chẳng qua do Dương Minh trả tiền quá cao, giám đốc phụ trách cười tươi như hoa. Tiền công Dương Minh trả hơn nhiều số tiền trả cho đám công nhân.
"
Sao rồi anh?" sau khi Dương Minh vào nhà liền nói với người phụ trách.
"
Chào anh, anh đã đến. Cái này không dễ làm" Người phụ trách mặt mày nhăn nhó nói với Dương Minh.
Người phụ trách là một người đàn ông khoảng 30 tuổi, vừa nhìn là người nhiều kinh nghiệm trong ngành này.
"
Không dễ làm? Tiền không trả thiếu các anh một xu, sao còn khó làm?" Dương Minh nhíu mày: "Tôi cũng không có nhiều chỗ thay đổi mà, các anh là công ty kiến trúc chuyên nghiệp, chút việc đó cũng không làm được sao?"
"
Ông chủ nhỏ, nói cũng không thể nói như vậy. Làm thực ra không có gì khó, chủ yếu là bởi vì làm như vậy, hàng xóm không đồng ý" Người phụ trách nói: "Tối ngày hôm qua đã tìm tới cửa, bảo chúng tôi làm nhỏ tiếng một chút"
"
Hàng xóm? Hàng xóm nào chứ?" Dương Minh có chút kinh ngạc, thầm nghĩ thằng ranh kia nói dối thật quá đáng, biệt thự này mình mua, bên cạnh sao lại có hàng xóm.
"
Ngay bên cạnh" Người phụ trách còn muốn nói gì đó, nhưng Dương Minh đã xua tay không cho hắn nói.
"
Được rồi, các anh cứ làm đi, nếu như làm xong trước thời hạn, tôi sẽ không bạc đãi các anh" Dương Minh nói xong tiện tay đưa cho Người phụ trách nửa bao thuốc Trung Hoa.
Người phụ trách lúc này mới cười ha hả cầm lấy bao thuốc, rút một điếu ra ngửi ngửi một chút rồi đưa lên lỗ tai, sau đó nói: "
Rất cảm ơn, nếu ông chủ nhỏ sảng khoái như vậy, chúng tôi sẽ cố gắng mà làm"
Hắn cũng biết Dương Minh rất hào phóng, có thể mua được biệt thự lớn như vậy là người bình thường sao? Cho nên nghe Dương Minh nói chỉ cần làm cho tốt, làm nhanh, còn có thưởng thì rất phấn chấn.
Dương Minh đi quan sát tình hình một chút, tiến độ trên cơ bản làm người ta hài lòng. Về phần nguyên liệu, Dương Minh đều dùng các nguyên liệu bảo vệ môi trường cao cấp, không độc, không ô nhiễm, sau khi lắp đặt xong là có thể lập tức đến ở.
Xe Dương Minh vừa đi chưa được bao lâu, thì một chiếc xe Guinea màu đen đã lái vào bên trong biệt thự cạnh nhà Dương Minh. Một cô gái ăn mặc chiếc váy màu đen từ trên xe đi xuống, cau mày nhìn Nhật Nguyệt các đang không ngừng có tiếng động vang lên, lắc đầu.
"
Hàng xóm này thật đáng ghét, biệt thự đó rõ ràng đã lắp đặt ổn thỏa, còn sửa gì nữa chứ? Còn làm suốt ngày, có cho người ta ngủ không đây?" Cô gái nhíu mày thầm nghĩ không biết tên hàng xóm như thế nào. Chẳng qua tên này bá đạo như vậy không dễ ở chung.
Dương Minh tự nhiên không biết hàng xóm trong miệng Người phụ trách quả thật tồn tại, giờ phút này đang mắng hắn. Dương Minh còn tưởng rằng Người phụ trách đây là ra vẻ để lấy cớ kiếm thêm tiền mà thôi.
Track Ersi trước khi ra tay đã tìm hiểu bối cảnh của Thư Nhã. Ở Hồng Công, Thư Hải Khoát là nhân vật hô mưa gọi gió, có quan hệ với hắc đạo Hồng Công, nghe nói là người ủng hộ phía sau một băng đảng nào đó.
Muốn đột phá nhằm vào Thư Nhã, từ trong miệng cô ta hỏi gì đó, không dùng thủ đoạn uy hiếp là không được. Nhưng nếu ra tay ở Hồng Công, hắn không dám, dù sao đó là địa bàn của Thư Hải Khoát, đừng để đến lúc cuối cùng trộm gà không được thành mất nắm gạo, như vậy làm mình chết thì thôi.
Dù sao Ersi cũng không phải người lương thiện gì, mặc dù không buôn bán ma túy, nhưng cũng là nhân vật mafia bị Hình cảnh quốc tế truy nã, làm sao dễ thò mặt ra.
Cho nên Ersi đang chờ, chờ một cơ hội thích hợp. Khi hắn thấy trên báo nói Thư Nhã sẽ tổ chức biểu diễn, hắn liền vui mừng.
Không thể không nói đây là cơ hội ra tay rất tốt. Chỉ cần không phải ở Hồng Công, không ở địa bàn của bố Thư Nhã, Ersi nắm chắc thành công. Mặc dù trên đường biểu diễn, Thư Nhã được vệ sĩ bảo vệ, nhưng so sánh với Hồng Công thì kém hơn nhiều.
Triệu tập người chuẩn bị ổn thỏa, Ersi cùng đám thủ hạ ngồi máy bay đến sân bay Đông Hải. Cũng khó trách Ersi lại lưu ý như vậy, hơn tỷ Euro cơ mà.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #688


Báo Lỗi Truyện
Chương 688/2205