Chương 671: Nhật ký


Đối với hành vi của Vân Nghiễm Đô, Dương Minh không coi trọng mấy. Dương Minh cũng căn bản không xem trọng Vân Nghiễm Đô, người này chỉ là một nhân vật tép riu.
Dương Minh dặn Hầu Chấn Hám bảo hắn trong mấy hôm nay gây phiền phức cho Vân Nghiễm Đô, Dương Minh liền không để ý tới nữa.
Lúc này Tôn Khiết gọi điện cho Dương Minh.
"Dương Minh, nhân viên phục vụ kia có vấn đề" Tôn Khiết chờ Dương Minh nghe điện liền nói: "Tôi phái người tới thì nhân viên phục vụ kia đã biến mất"
"Ha ha, chị cũng nghĩ ra à. Chẳng qua tôi nhanh hơn chị một bước, nhân viên phục vụ đó đã nằm trong tay tôi" Dương Minh cười nói.
"Ồ? Thật hay giả? Động tác của cậu nhanh thật, xem ra tôi nhắc nhở thừa rồi" Tôn Khiết lắc đầu nói: "Đúng, còn có một việc, tôi nhặt được khẩu súng kia, hóa ra chỉ là đồ chơi"
"Cái này tôi sớm đoán được" Dương Minh cười nói: "Súng của thằng đó là súng thật mới là lạ"
"Thằng đó? Cậu biết ai làm sao?" Tôn Khiết sửng sốt một chút.
"Biết" Dương Minh nói: "Chị đoán xem sao?"
"Ai chứ? Tôi sao đoán được. Ai biết cậu có thù oán với ai. Đúng, không phải Âu Dương Quân Viễn kia chứ?" Tôn Khiết suy nghĩ một chút rồi nói.
"Không phải hắn ta. chẳng qua nhân viên phục vụ nói chị sai người giết tôi?" Dương Minh đột nhiên đổi giọng, nghiêm túc nói." Cái gì? Tôi? Cậu không phải nghi ngờ tôi đó chứ?" Tôn Khiết không khỏi sửng sốt.
"Không có" Dương Minh cười nói: "Cho nên tôi liền bảo người ta dùng côn điện điện JJ của thằng đó, hắn rốt cuộc đã nói"
"Cậu, cậu đúng là quá xấu" Tôn Khiết thở dài một hơi. Dương Minh nếu thật sự nghi ngờ nàng, sẽ làm nàng cảm thấy mất mát: "Rốt cuộc là ai?"
"Vân Nghiễm Đô" Dương Minh nói với Tôn Khiết.
"Là hắn?" Tôn Khiết nhíu mày: "Lâu rồi hắn không tìm tôi, không ngờ hắn ta nhịn lâu như vậy"
"Chẳng qua chiêu này của hắn cũng được, chia rẽ quan hệ giữa hai chúng ta, khiến quan hệ hai bên nhạt dần. Nếu không sao hắn có thể xen vào chứ? " Dương Minh nói.
"Cậu định như thế nào?" Tôn Khiết nói.
"Một nhân vật nhỏ bé, so đo với hắn làm gì. Lúc nào cũng có thể giết chết hắn mà" Dương Minh nói: "Tôi bảo Đại Hầu đi thu thập hắn rồi"
"Đại Hầu" Tôn Khiết có chút kỳ quái.
"Chính là Hầu Chấn Hám" Dương Minh giải thích.
"Đúng, Dương Minh, cậu và Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập rốt cuộc có quan hệ gì?" Tôn Khiết nghe xong không khỏi hỏi một câu: "Cậu có phải có chuyện gì giấu tôi?"
"Tôi nhiều bí mật lắm, chẳng qua tôi không thể tùy tiện nói với chị. Chờ chị thành người phụ nữ của tôi rồi nói" Dương Minh nói.
"Bây giờ không phải sao?" Tôn Khiết hỏi lại một câu.
"Người thì đúng, nhưng trái tim thì không phải" Dương Minh bĩu môi nói.
"Tùy cậu, không nói thì thôi" Tôn Khiết nói một câu đầy lạnh nhạt sau đó dập máy.
Dương Minh lắc đầu cũng không để ý đến.
"Đúng, Đại Hầu, câu lạc bộ giải trí của bác tôi làm ăn như thế nào rồi?" Dương Minh nói.
"Đã sửa chữa lại và mở cửa hoạt động, theo bây giờ xem ra thì xu thế cũng được" Hầu Chấn Hám nói: "Chẳng qua khu khai thác muối kia cũng đã đưa cho Dương tiên sinh" Dương tiên sinh này chính là chỉ Dương Đại Sơn.
"Làm tốt là được rồi" Dương Minh gật đầu: "Đúng rồi, Đại Hầu, bố tôi vừa mới làm chủ tịch, rất nhiều thao tác không rõ, cậu tranh thủ giúp ông. Tôi sợ hai người Phùng thúc và Tiểu Vương không được"
"Vương Kim Đức không có vấn đề gì, thằng ranh này rất thông minh, nhất định là trợ thủ đắc lực của Dương thúc" Hầu Chấn Hám nghe xong cười nói: "Chẳng qua cuộc biểu diễn lập tức diễn ra, về mặt này tôi còn phải hỗ trợ phối hợp một chút"
"Ừ, cậu cứ xem rồi làm" Dương Minh phân phó một câu.
Bận rộn mãi cuối cùng cũng có lúc rảnh, Dương Minh ngã người xuống giường, vuốt ve quyển nhật ký trong tay. Tâm trạng của Dương Minh lúc này rất phức tạp.
Đọc trộm nhật ký của người khác là một hành vi không lễ phép. Nhưng nếu Vương Tuyết đưa quyển nhật ký này cho mình, như vậy nói rõ trong quyển nhật ký này có điều gì đó liên quan với mình.
Do dự một chút, Dương Minh vẫn quyết định mở ra đọc một lần. Nếu đã quyết định chấp nhận Chu Giai Giai, như vậy mình nên hiểu nàng. Mà đọc nhật ký chính là cách tốt nhất để hiểu rõ nội tâm của người khác.
Có một ổ khóa khóa quyển nhật ký lại, nhưng đối với một cao thủ mở khóa như Dương Minh mà nói chẳng khác gì tấm giấy mỏng. Dương Minh tiện tay cầm lấy cây kim, Dương Minh đã mở được ổ khóa ra.
Nhật ký là từ hồi bắt đầu học cấp hai, từ nét bút non nớt đến đẹp mắt mà viết ra. Dấu hiệu này nói rõ một cô gái từ ngây thơ dần dần trưởng thành, các cảm xúc trong đó chính là một tài sản vô cùng quý giá.
Dương Minh quyết định đầu tiên đọc qua một chút, vì thế chuyên môn chọn những phần có liên quan đến mình. Hai mắt của Dương Minh có thể so sánh với tính năng tìm kiếm của máy tính, trực tiếp nhìn xuyên qua từng trang của quyển nhật ký, rất dễ dàng có thể tìm được các phần liên quan đến mình. Chẳng qua cô bé Chu Giai Giai này cũng thật thú vị. Dương Minh phát hiện tên của mình trên cơ bản đều dùng từ" Hắn" hoặc là" YM" để thay thế.
"Ngày 14 tháng 6"
"Tại sao cậu ta mỗi lần lại đều dịu dàng với Tô Nhã như vậy, mà khi nói chuyện với mình lại ra vẻ khó chịu chứ?"
Cậu ta đi học rồi nói chuyện với Tô Nhã. Mình dùng thân phận lớp trưởng mắng cậu ta hai câu. Vốn mình cũng không định nói cậu ta, chỉ muốn nhân cơ hội nói một câu với cậu ta mà thôi. Nhưng hình như cậu ta càng thấy mình phiền phức, cho rằng mình nhiều chuyện.
Dương Minh lắc đầu cười khổ. Ai, lúc đó thật là ngây thơ, thật buồn cười, đúng là bị Tiếu Tình nói trúng rồi. Chu Giai Giai luôn dùng thân phận lớp trưởng để quản mình, thì ra là có ý với mình. Chẳng qua lúc đó ai có thể nghĩ đến nhiều như vậy chứ?
Nhớ tới hồi cấp ba, Trần Mộng Nghiên hình như cũng thường xuyên đối với mình như vậy mà, Dương Minh lập tức hiểu ra.
Tiếp tục mở một trang khác:
Ngày 18 tháng 6.
Hôm nay đã có thành tích môn toán. YM không ngờ đứng thứ nhất. Chẳng qua ngạc nhiên chính là Tô Nhã lại đoạt được giải thứ hai trong cả nước. Nhưng mình lại chỉ đứng thứ ba mà thôi.
Thì ra YM thích con gái thông minh một chút. bắt đầu từ hôm nay mình sẽ cố gắng, cố gắng học toán thật giỏi.
Cuộc thi toán? Hình như mình đã từng đạt giải nhất thì phải. Dương Minh nhớ lại thì sau này có một lần Chu Giai Giai đúng là đã từng lấy một ít đề thi Olympic đến hỏi mình. Lúc ấy mình còn tưởng rằng nàng thấy mình không vừa mắt, cố ý tìm các bài toán khó ra làm khó mình. Xem ra mình hiểu lầm rồi.
Ngày 10 tháng 9.
Hôm nay là ngày giáo viên, trường học chi nghỉ nửa ngày. Chẳng qua tâm trạng của mình lại rất không tốt. Lúc tan học, hắn ta không ngờ lại đi cùng với Tô Nhã.
Hai người bọn họ không ngờ còn cầm tay nhau. Bọn họ có phải là đang thích nhau không?
Mình phải làm như thế nào bây giờ?
Cầm tay là thích nhau sao? Dương Minh thở dài một tiếng, tuổi lúc đó ai có thể nói rõ.
Ngày 11 tháng 9.
Mình đã nói chuyện mình thấy hôm qua với thầy Ngô. Thầy Ngô nhất định phải chia rẽ hắn và Tô Nhã sao? như vậy mình sẽ có cơ hội. Nhất định là như vậy.
Hôm nay tâm trạng mình tốt lắm. Thầy Ngô tìm Tô Nhã một mình nói chuyện, có thể lập tức điều cô ấy sang chỗ khác ngồi.
Người này không phải là choáng váng đó chứ? Dương Minh nhìn bút tích non nớt của Chu Giai Giai, đúng là không biết gì để nói. suy nghĩ này quá đơn giản? Chia rẽ mình và Tô Nhã, mình có thể cùng cô ấy sao?
Chẳng qua thấy cô ấy tuổi còn nhỏ, mình cũng không so đo. Chuyện quá khứ, Dương Minh bây giờ cũng không muốn so đo nhiều. Hơn nữa Chu Giai Giai vì mình mà chấp nhận hy sinh mạng sống. Những chuyện nhỏ này Dương Minh không định truy cứu.
Ngày 15 tháng 9.
Mình làm sai rồi sao? Tô Nhã đã chuyển trường. Cô ấy không ngờ chuyển trường.
Không biết tại sao tâm trạng của mình lại xấu đi. Theo lý thuyết, Tô Nhã rời đi, cơ hội của mình cũng lớn hơn mà. Nhưng mình không thể vui được.
Tô Nhã, xin lỗi, mình thật sự không cố ý, mình không nghĩ kết quả lại là như thế này.
Đây là kết quả của việc hồ đồ. Chẳng qua thấy Chu Giai Giai lúc ấy đã hối hận, Dương Minh cảm thấy cũng đỡ bực hơn.
Ngày 16 tháng 9.
Hôm nay hắn cũng không đi học. Vì sao? Chẳng lẽ hắn cũng chuyển trường sao?
Thầy dạy gì mình không nghe được, tâm trạng rất không tốt.
Mình nên làm như thế nào? AI nói cho mình biết với?
Đọc đến đây, Dương Minh cũng không khỏi nhớ lại chuyện năm đó. sau khi Tô Nhã rời đi, đúng là những năm tháng gian khó. Chẳng qua lúc ấy Dương Minh đúng là rất căm hận Chu Giai Giai. Nhưng bây giờ xem ra đây chỉ là hành động cảm tính của một cô bé si tình mà thôi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #671


Báo Lỗi Truyện
Chương 671/2205