Chương 670: Hữu Trưởng lão


"Tôn Khiết?" Dương Minh ngạc nhiên nhìn Lữ Tứ Long, Tôn Khiết phái người giết mình? Có lầm không?
: Mày. mày đừng nói cho bà chủ biết là tao nói. Nếu không tao nhất định sẽ chết" Lữ Tứ Long cẩn thận nói.
"
Mày. xác định là Tôn Khiết?" Dương Minh có chút kỳ quái nhìn Lữ Tứ Long: "Tao nói mày, mày biết Tôn Khiết là ai không?"
"
Chính là. chính là người đối diện mày hôm nay đó" Lữ Tứ Long nói.
"
Vậy tại sao Tôn Khiết muốn giết tao?" Dương Minh không tin Tôn Khiết sẽ phái người giết mình, một điểm lý do cũng không có. Mình và Tôn Khiết không thù oán gì, hơn nữa còn có quan hệ mập mờ. Tôn Khiết giết mình ư? Đúng là nực cười.
Cho dù Dương Minh biết thủ đoạn của Tôn Khiết hơi thô bạo, chẳng qua không bao giờ Tôn Khiết hận hắn.
Dương Minh nhìn chằm chằm Lữ Tứ Long, không nói gì.
Lữ Tứ Long hơi chột dạ, trên đầu đổ mồ hôi lạnh. Chẳng qua hắn cũng không nghĩ ra lý do mà Dương Minh không tin hắn. Vì thế hắn cố tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ.
"
Hắn có thể tin không? Mình nói vậy không có sơ hở gì mà"
"
Rất xin lỗi, lời mày nói tao không tin" Dương Minh cười nói: "Quá sơ hở"
"
Hả?" Lữ Tứ Long có chút sửng sốt nhìn Dương Minh. Sao điều mình vừa nghĩ lại bị người ta biết nhỉ?
"
Đại Hầu, tiếp tục, tôi muốn xem JJ bị nướng sẽ như thế nào?" Dương Minh nói.
"
Không vấn đề gì" Hầu Chấn Hám vừa nói liền cầm côn điện ép về phía Lữ Tứ Long.
"
Đừng. đừng mà" Lữ Tứ Long sợ đến độ giọng nói hơi đổi;" Tao nói ra người sai khiến, mày sẽ không điện tao chứ?"
"
Mày nói gì? Mày không nói thật" Dương Minh hừ một tiếng." Tao đâu dám lừa mày, thật mà" Lữ Tứ Long vội vàng nói.
"
Lừa hay không trên mặt mày viết rõ ràng, nghĩ tao không nhìn ra sao? " Dương Minh cười lạnh nói.
"
Tao" Lữ Tứ Long không khỏi sợ hãi, mình thực sự như vậy sao?
"
Sớm biết như vậy thì không nhận việc này. Thằng này quá khó chơi, Vân tổng không phải nói nhiệm vụ rất dễ sao. Con mẹ nó, hại chết ông, lần sau cho nhiều tiền hơn nữa ông cũng không làm"
Vân tổng? Dương Minh cười cười, mày không nói thật sao, nhưng tâm tư của mày đã bán đứng mày. Lúc này Dương Minh cũng đã thở dài một hơi.
Lúc trước Dương Minh mặc dù không tin Tôn Khiết phái người giết mình, chẳng qua trong lòng có chút nghi ngờ. dù sao trong mấy người phụ nữ của mình thì Tôn Khiết là khó đoán biết nhất.
Suy nghĩ của Tôn Khiết thì Dương Minh không thể đoán. Rõ ràng đối phương có cảm tình với mình, nhưng chết sống không chịu mở miệng.
Nếu như Dương Minh không phải có dị năng trên người, không biết chừng lúc này đang nghi ngờ. Dù sao lúc trước Tôn Khiết đã nhặt súng bỏ túi. Dương Minh không thể không nghi ngờ.
Chẳng qua bây giờ đã biết rõ chân tướng rồi. Dương Minh nghe đến hai chữ Vân tổng kia, liền hiểu ra mọi chuyện.
Vân Nghiễm Đô đúng là thú vị, không ngờ đưa ra kế liên hoàn, đây đều là muốn chia rẽ quan hệ giữa mình và Tôn Khiết. Cũng đúng, thằng này thầm yêu Tôn Khiết, nhưng lại ngại quan hệ giữa Dương Minh và Tôn Khiết, cho nên chỉ có thể nghĩ biện pháp chia rẽ.
"
Nếu tao không đoán sai, người phái mày là Vân Nghiễm Đô hả? " Dương Minh cười cười nói với Lữ Tứ Long." A" Lữ Tứ Long trợn mắt há mồm, hắn thật không biết tại sao Dương Minh đoán được.
"
Đừng kêu, nhìn vẻ mặt của mày là tao biết ngay" Dương Minh khoát tay chặn Lữ Tứ Long lại rồi nói: "Mày không cần nói, tao đoán ra rồi. Đại Hầu, mang nó xuống, tìm chỗ nhốt đã"
"
Vâng" Hầu Chấn Hám trực tiếp túm cổ Lữ Tứ Long, ngay cả ghế cũng được xách lên đưa ra ngoài cửa.
Dương Minh mới đầu còn suy nghĩ về nguyên nhân của chuyện này. Không cần phải nói, tên Vân Nghiễm Đô làm thế này là có ý gì đó. Đầu tiên là cố tạo sơ hở cho mình, sau đó để mình có thể tìm được Lữ Tứ Long ở quán cafe.
Mà Lữ Tứ Long lúc trước đã làm khổ nhục kế, cuối cùng ra vẻ không chống đỡ được mới nói ra người chủ mưu phía sau. Nếu là những người khác thì thấy lời của Lữ Tứ Long là thật. Chẳng qua Dương Minh có thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn.
Chẳng qua nếu quan hệ của Dương Minh và Tôn Khiết không tốt, nếu như Dương Minh không có dị năng, không biết chừng Dương Minh đã tin lời Lữ Tứ Long.
Vân Nghiễm Đô, thú vị. Lâu rồi không gặp hắn ta, còn tưởng hắn hết hy vọng. không ngờ thằng Vân Nghiễm Đô lại có chiêu này.
"
Đại Hầu, hỏi thằng Lữ Tứ Long về số điện thoại của Vân Nghiễm Đô" Dương Minh gọi điện cho Hầu Chấn Hám.
Suy nghĩ trong lòng Lữ Tứ Long đã bị Dương Minh nhìn ra, chuyện đã lộ nên hắn chẳng còn giấu làm gì. Vì thế Hầu Chấn Hám vừa hỏi, hắn đã trả lời.
Chẳng qua Lữ Tứ Long cũng là tên lâu la, biết không nhiều lắm. Vì thế biết được số điện thoại của Vân Nghiễm Đô đã là cố lắm rồi.
Sau khi có số điện thoại của Vân Nghiễm Đô, Dương Minh liền gọi tới.
"
Alo? Ai đó?" Vân Nghiễm Đô thấy số lạ liền hỏi.
"
Vân tổng à? Tôi là Dương Minh" Dương Minh.
"
Dương. Dương Minh" giọng Vân Nghiễm Đô hơi giật mình, chẳng qua rất nhanh đã khôi phục bình thường: "Ai đó? Tôi có biết anh không?"
"
Không nhận ra sao? Vậy có biết thằng nào tên là Lữ Tứ Long do anh phái ra không?" Dương Minh từ từ nói.
"
." Vân Nghiễm Đô vừa nghe Dương Minh nói mặt liền tái đi. Lúc mới đầu hắn còn hy vọng Dương Minh tìm mình là trùng hợp, là vì chuyện khác. Chẳng qua bây giờ nghe Dương Minh nhắc đến Lữ Tứ Long, Vân Nghiễm Đô liền hiểu rõ Lữ Tứ Long đã khai hết. Con mẹ thằng Lữ Tứ Long này, đúng là đồ nhu nhược.
Vân Nghiễm Đô đương nhiên không thể thừa nhận: "
Lữ Tứ Long nào? Tôi không biết"
"
Vân Nghiễm Đô, tôi nói cho anh, không cần biết anh biết Lữ Tứ Long hay không? Hạn anh trong vòng ba ngày ra khỏi Tùng Giang cho tôi, tôi sau này không muốn thấy anh" Dương Minh cũng không muốn nói nhiều, trực tiếp uy hiếp.
"
Thằng ranh, xem năng lực của mày đi" Vân Nghiễm Đô vốn chột dạ nên lễ phép với Dương Minh hai câu. Nhưng không ngờ Dương Minh lại uy hiếp, mặt Vân Nghiễm Đô liền sa sầm lại." Đừng tưởng có ông bố nuôi nổi tiếng là không biết tốt xấu. Có những người mày không đắc tội được đâu"
"
Có những người? Ha ha không sai" Dương Minh không thèm để ý cười nói: "Đúng, có những người tôi bây giờ không thể dây vào, nhưng không phải anh"
"
Hừ" Vân Nghiễm Đô hừ lạnh một tiếng rồi dập máy.
Vân Nghiễm Đô bị Dương Minh làm cho tức giận, chẳng qua cố nhịn, không phát tác. Bởi vì bên cạnh hắn có một lão già.
"
Tiểu Vân Tử, sao thế?" lão già nhìn Vân Nghiễm Đô đang đỏ mặt mà hỏi.
"
Một thằng ranh, tức chết tôi" Vân Nghiễm Đô oán hận nói: "Tôi muốn giết nó" Vì thế Vân Nghiễm Đô nói ân oán của mình và Dương Minh ra.
"
Chuyện nhỏ không nhẫn sẽ hỏng chuyện lớn" Mặt lão già không đổi sắc rồi nói: "Chúng ta ẩn núp ở Tùng Giang nhiều năm như vậy là vì mục đích gì, cậu đừng quên"
"
Vâng, Hữu Trưởng lão" Vân Nghiễm Đô hít sâu một hơi gật đầu nói.
"
Phụ nữ chỉ là vật ngoài thân. Chờ sau khi nhiệm vụ hoàn thành rồi về đến tộc, cậu muốn bao nhiêu phụ nữ, thủ lĩnh đều thưởng cho cậu" lão già lạnh nhạt nói.
"
Tôi đã hiểu, tôi sẽ không làm lộ, xin ngài yên tâm" Vân Nghiễm Đô cung kính nói.
"
Ừ, chẳng qua quan hệ xã giao của cậu tôi không can thiệp, chỉ cần không dùng đến công phu bí truyền của chúng ta là được" Lão già nói: "Không biết lão già Lam Hải kia đã chết hay chưa, không thể sơ suất"
"
Năm đó ngài đánh cho lão già đó tan xương nát thịt, hắn ta không thể sống được mới phải? " Vân Nghiễm Đô nói.
"
Khó mà nói, nếu như lão già kia không chết, vậy kế hoạch của chúng ta." Lão già lắc đầu không nói nữa.
"
Hữu Trưởng lão, ngài đừng nghĩ nhiều. Công phu của ngài đã luyện thành, như vậy sẽ không sợ bất cứ ai" Vân Nghiễm Đô nói.
"
Hy vọng là như vậy" Lão già thở dài một tiếng: "Ta đi trước, ta không thể rời đi quá lâu. Thân phận của ta bây giờ khó khăn lắm mới có được, bị người ta nghi ngờ sẽ không tốt"
"
Tiễn Hữu Trưởng lão" Vân Nghiễm Đô vội vàng cúi đầu nói.
"
Không cần tiễn." Lão già phất tay ra khỏi công ty Vân Nghiễm Đô, đi về một phía.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #670


Báo Lỗi Truyện
Chương 670/2205