Chương 67: Chỉ là do may mắn


"Thằng này nhất định là chép bài, nên bị giáo viên chủ nhiệm gọi ra ngoài nói chuyện" Chờ cho Dương Minh đi ra ngoài, một thằng trong lớp lên tiếng nói trước.
"Mình cũng cảm thấy thế. Nhưng thằng Dương Minh cũng thật lợi hại. Khi thi đại học nếu mình có thể chép được thì tốt qua" Một nữ sinh nói Xen vào
"Thi đại học cậu muốn chép? Nghĩ cũng đừng nghĩ đến. Hàng xóm nhà mình có một ông anh lớn hơn bọn mình một tuổi, chép bài bị bắt, trực tiếp bị hủy kết qua thi" Lại là một người khác lên tiếng.
"Nhưng giám khảo lần này trông chặt không khác gì thi đại học. Dương Minh sao có thế chép bài được chứ?"
"Ai biết được? Có lẽ người này có tuyệt chiêu"
"Ðược rồi, đừng nói nữa. Các cậu dựa vào cái gì mà cho rằng Dương Minh chép bài" Trần Mông Nghiên thật sự không thể nào nghe thêm được nữa, đứng dậy, vỗ vỗ bàn nói: "Dương Minh thời gian gần đây cố gắng như thế nào mọi người cũng đều thấy. Tối thiểu mình thấy Dương Minh có tiến bộ"
Thời gian qua, Trần Mông Nghiên vẫn giúp đỡ Dương Minh giải bài, trong lớp ai cũng thấy. Cho nên Trần Mông Nghiên nói ra những lời này, tất cả học sinh trong lớp đầu ngậm miệng lại. Bọn họ nói xấu Dương Minh chẳng qua là để tìm một lý do ghen ghét mà thôi. Bọn họ tự nhận mình cố gắng không thua gì Dương Minh. Dựa vào cái gì mà thành tích của Dương Minh lại tốt hơn bọn họ.
Cho nên, lúc này chỉ cần có một người dẫn đầu nói thành tích của Dương Minh là chép bài mà đạt được. Những người khác lập tức hùa theo. Như vậy sẽ làm cho bọn họ cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Vương Chí Ðao cũng là một trong những người bực tức. Nhưng thứ nhất hắn là lớp trưởng, không tiện bình luận việc này. Thứ hai, bây giờ đang là thời kỳ" Trăng mật" trong quan hệ với Dương Minh. Kế hoạch của hắn còn chưa được thực thi, không thể nào phá vỡ quan hệ được. Khi hắn thấy Trần Mông Nghiên nói tốt cho Dương Minh, trong lòng càng thêm tức giận.
Nhưng lại không có biện pháp, vì biểu hiện mình là" bạn thân" của Dương Minh, Vương Chí Ðào bất đắc dĩ đứng dậy nói: "Mọi người yên lặng ôn bài, không nên tùy tiện bàn luận người khác. Ban Dương Minh làm lớp chúng ta vẻ vang, đây là vinh dự của lớp bảy chúng ta" Vương Chí Ðào hùng hồn nói.
Trần Mông Nghiên đã sớm cảm thấy quái lạ vì thái độ gần đây của Vương Chí Ðào. Người này vốn rất chán ghét Dương Minh, sao lại đột nhiên biến thành bạn thân được chứ? Nhưng quan hệ giữa con trai với nhau, Trần Mông Nghiên cũng không rõ ràng lắm nên vẫn gật đầu cảm ơn Vương Chí Ðào.
Vương Chí Ðao thấy Trần Mông Nghiên gật đầu với mình, còn cho rằng biểu hiện oai phong lẫm liệt của mình đã đạt được phương tâm thiếu nữ, trong lòng không khỏi nở hoa. Vội vàng mỉm cười đáp lại, không ngờ rằng Trần Mông Nghiên đã quay đầu đi, làm hắn phí mất nụ cười tự cho rằng rất đẹp.
Nhưng nụ cười này lại làm cho một cô nữ sinh hơi thấp tên là Trương Ðình Ðình ngồi phía trước Trần Mông Nghiên nhìn thấy. Cô nữ sinh lùn này còn tưởng rằng Vương Chí Ðào cười với mình, vội vàng ra vẻ xấu hổ, nháy nháy mắt với Vương Chí Ðào.
Trương Ðình Ðình học tập cũng thuộc loại giỏi, vóc dáng không cao lắm, dung mạo bình thường, không thể nói là đẹp cũng không thể nói là khó coi. Tóm lại là một nữ sinh bình thường. Trương Ðình Ðình vẫn thầm mến Vương Chí Ðào. Nhưng Vương Chí Ðào lại chỉ có ý với Trần Mông Nghiên. Vừa nãy trong lúc vô ý mỉm cười, làm cho Trương Ðình Ðình tưởng rằng Vương Chí Ðào rốt cuộc chú ý đến mình, sao có thể không cao hứng đươc chứ.
Nhưng lần này lại đến lượt Vương Chí Ðào buồn bưc, vội vàng quay đầu đi. Trương Ðình Ðình thấy Vương Chí Ðào quay đầu đi còn nghĩ thầm con trai cũng xấu hổ.
************
Giáo viên chủ nhiệm cô giáo Lý, lần đầu tiên sau khi nhìn thấy thành tích của Dương Minh, trong lòng cũng rất kinh ngạc. Căn cứ theo kinh nghiệm dạy học nhiều năm của cô, chưa từng có một học sinh nào có thể đề cao thành tích nhanh đến như vậy.
Cấp ba, học sinh từ học kém trở thành giỏi, cô giáo Lý đã gặp không ít. Nhưng thành tích cũng dần dần tăng lên mà thôi. Mà thành tích của Dương Minh quả thực là cưỡi tên lửa. Cho nên cô giáo Lý không thế không nghi ngờ tính chân thật của thành tích này.
Sau khi cô giáo Lý hỏi lại mấy thầy cô cùng khoa, chỉ có Triệu Oánh ra sức khẳng định thành tích môn toán của Dương Minh là thật. Còn các thầy cô khác đều tỏ vẻ nghi ngờ. Bởi vì Dương Minh mặc dù cố gắng, nhưng thành tích tiến bộ quá biến thái.
Triệu Oánh sở dĩ rất chắc chắn thành tích của Dương Minh là thật, chính là xuất phát từ lòng tin vào Dương Minh. Nhưng càng quan trọng hơn là vì trước cuộc thi nàng đã đưa cho Dương Minh một bài tập rất giống với bài kiểm tra.
Dương Minh theo cô Lý đến phòng làm việc, phát hiện các thầy cô khác của lớp cũng đang ở đấy. Dương Minh hơi sửng sốt, trong lòng cười khổ. Xem ra lần này đùa hơi quá, làm cho tất cả giáo viên đều nghi ngờ về thành tích của mình.
Chỉ là, sao Triệu Oánh lại ở đây? Khi Dương Minh nhìn về phía Triệu Oánh, Triệu Oánh chỉ có thế nhún nhún vai, ra vẻ chuyện này không liên quan đến nàng.
"Dương Minh, biết tại sao cô gọi em đến đây không?" Cô Lý sau khi ngồi vào bàn làm việc của mình, trực tiếp nói ra. Ðấy là cách mà tất cả giáo viên quen dùng, mặc kệ học sinh có phạm lỗi hay không, trước hết phải phủ đầu.
Dương Minh đối với việc này đã quá kinh nghiệm. Muốn phủ đầu tôi? Ðâu có để như vậy. Dương Minh ra vẻ không biết đáp: "Không biết, gần đây hình như em không trốn tiết mà?"
"Cô Lý nghe Dương Minh trả lời như vậy không khỏi dở khóc dở cười: "Dương Minh, em gần đây biểu hiện rất tốt. Cô tìm em chủ yếu muốn nói về tình hình học tập của em mà thôi"
"
Ồ, như vậy ạ. Chẳng lẽ thành tích lần này của em có tiến bộ nên cô Lý muốn biểu dương em?" Dương Minh ra vẻ đây là chuyện tự nhiên.
"
Cái này." Cô Lý ngẩn người. Vốn muốn hỏi Dương Minh có cái nhìn thế nào với thành tích lần này, không nghĩ tới Dương Minh lại đoạt trước. Nên lời cô vốn định nói cũng không được dùng đến.
Triệu Oánh nhìn vẻ ngạc nhiên của cô Lý liền khẽ mỉm cười. Nàng đã lĩnh giáo tài ăn nói của Dương Minh, có lẽ cô Lý không phải đối thủ của hắn.
Nhưng cô Lý dù sao cũng đã làm giáo viên nhiều năm, kinh nghiệm phong phú, chỉ hơi kinh ngạc một chút rồi nói: "
Ðúng, cô ngoại trừ muốn cổ vũ em, còn muốn hỏi em cách học như thế nào mà có thể khiến thành tích đề cao nhanh như vậy?"
Dương Minh tự nhiên hiểu được ý trong lời của cô Lý. Cách học? Chỉ sợ là nghi ngờ thành tích của mình không đúng sự thật. Nhưng trên có chính sách, dưới có đối sách. Dương Minh hơi trầm ngâm một chút rồi ra vẻ Xấu hổ cuời ha hả nói: "
Cô Lý, thực ra lần này em có thể đạt được thành tích tốt như vậy chỉ là do may mắn mà thôi"
"
May mắn?" Cô Lý có chút khó hiểu hỏi: "Em có ý gì?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #67


Báo Lỗi Truyện
Chương 67/2205