Chương 666: Hai nữ gặp mặt


Thư Nhã không trả lời cha mà hỏi tiếp: "Tình hình của tập đoàn này trước kia cha có biết không?"
"Biết cha thấy trong tư liệu có ghi là từ một xưởng cơ giới Tùng Giang mà phát triển thành tập đoàn cơ khí Danh Dương, nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến hận thù giữa cha với người này chứ" Thư phụ cảm thấy rất khó hiểu
"Đúng vậy chính là xưởng cơ giới Tùng Giang, cha lúc trước chẳng phải là rất xem thường những người công nhân làm ở đó sao" Thư Nhã không để cho cha chút mặt mũi nào, giọng nói mỉa mai châm chọc. Đối với tính cách của cha nàng không thể nào trong lúc nhất thời chấp nhận được mỗi khi có lợi ích trước mắt thì ông sẽ bất chấp tất cả cho đến khi nào đạt được mục tiêu đã đề ra thì thôi. Cũng có khi lại hạ mình nịnh nọt người ta.
"Xem thường những người công nhân? Cha khi nào …a người mà con nói đến có phải là cha của tiểu tử tên Dương Minh kia không?" Thư phụ chợt nhớ đến điều gì
"Cha vẫn còn nhớ chuyện năm đó sao?" Thư Nhã thuận miệng hỏi
"Ài, không ngờ con vẫn còn giận cha chuyện năm đó, bao nhiêu năm như vậy mà con vẫn không tha thứ cho cha sao" Thư hải Khoát cười khổ: "Bao nhiêu năm như vậy cha đã không còn không còn hận ông ấy nữa, cha quả thật có lỗi với con"
"Cha không còn hận thù với người ta nhưng liệu người ta có bỏ qua cho cha không, cha mắng nhiếc, chửi bới Dương thúc thúc thậm tệ như vậy liệu bác ấy có bỏ qua cho cha?" Thư Nhã nói hết những uất hận trong lòng mình ra cho cha biết cũng coi như là thay cha của Dương Minh truất hận.
"Dương thúc thúc con nói như vậy là sao?" Thư phụ sửng sốt một chút rồi bỗng nhiên giật thót một cái: "Con nói Dương Đại Hải chủ tịch tập đoàn Danh Dương này là cha của tiểu tử Dương Minh kia, a không phải là trùng hợp như vậy chứ, sao có thể như vậy được"
"Con cũng không biết rõ lắm chỉ có khi gặp mặt bác ấy mới biết rõ sự tình, nhưng chín phần mười đây là cha của anh ấy"
"Ta nói như thế nào mà nhìn người này quen mắt đến thế, hóa ra là hắn" Thư phụ bây giờ đã hoàn toàn tỉnh ngộ
"Bây giờ cha đang cần người ta, con nhìn xem cha làm thế nào giải quyết chuyện này" Thư Nhã bĩu môi liếc xéo cha
"Tiểu Nhã hì hì con gái yêu dấu của cha, con không thể bỏ mặc cha như vậy được a, thôi mà giúp cha lần này đi, con nghĩ xem có cách nào nói đỡ cho cha một chút" Thư phụ lộ ra vẻ mặt" gian thương" của mình
"Chuyện này con cũng không có cách nào, cha tự tìm cách xoay sở đi" Thư Nhã cười như không cười lắc lắc đầu lặp lại lời cha nàng nói lúc trước: "Không phải lúc trước cha nói không biết anh ấy sống thế nào sao, đã thành ra cái dạng gì, không chừng đã có bạn gái khác rồi. Vậy thì con đi nói giúp cha thì có ích gì chứ"
Thư Hải Khoát xấu hổ thở dài cảm thán: "Ôi… thật đúng là thế sự đổi thay hắn lúc trước chỉ là một công nhân nhỏ bé bây giờ đã trở thành chủ tịch một tập đoàn"
"Cha con cho cha một lời khuyên không phải con gái bất hiếu với cha nên mới nói vậy, nhưng nếu cha không nghe mà vẫn cố chấp như vậy đến một lúc nào đó sẽ trả giá vì những gì mình đã làm, con khuyên cha nên học cách đối nhân xử thế cho khôn khéo một chút phải biết "Nhẫn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời cao" con mong cha hiểu được đạo lý làm người này" Thư Nhã thật lòng khuyên nhủ cha, nàng mong cha đừng lúc nào cũng cố chấp, làm người phải biết nặng biết nhẹ thì mới có thể tồn tại lâu dài được
"Thôi quên đi, cũng xem như chuyện ta tự làm tự chịu đi" Thư phụ lắc đầu buồn bã
Mặc dù Dương Minh hứa sẽ cùng nàng đi giải thích, nhưng Tiếu Tình vẫn có chút lo lắng bất an, nàng tiếp điện thoại của người kia nhỏ giọng hỏi: "Em có phiền không nếu hôm đó chị đi cùng một người khác? Có một số việc chúng ta cần phải nói cho rõ ràng tránh về sau đôi bên có thể phát sinh hiểu lầm này nọ"
Đầu dây bên kia im lặng một chút rồi một giọng nữ nhẹ nhàng trả lời: "Được, không thành vấn đề, em cũng có một số chuyện cần nói rõ với chị, đến lúc đó chúng ta gặp mặt mới tiện nói được" Nói xong nàng ta cúp máy.
Tiếu Tình thở phào nhẹ nhõm, nàng không ngờ nàng ta lại đáp ứng mình nhanh như vậy, Tiếu Tình có chút khó tin. Nàng đã nói chuyện này cho Dương Minh biết nhưng hắn ta giống như không, xem chuyện này rất bình thường, hắn ta còn nói một câu thế này: Ai dám cướp chị trong tay em thì đừng trách sao em hạ thủ không lưu tình, bất kể đó là nam hay nữ chỉ cần đụng đến người phụ nữ mà em yêu, em nhất định sẽ hảo hảo chăm sóc hắn.
Tiếu Tình ngẫm nghĩ câu nói ấy của Dương Minh mà lòng càng thêm kiên định thôi được rồi đến lúc đó cứ tùy tình huống mà xử lý nếu như nàng ta bất chấp không nói đạo lý với mình, mềm không được thì lấy cứng đối cứng để xem mèo nào cắn mỉu nào cho biết, huống chi mình đâu có đi một mình còn có Dương Minh đi theo làm bảo tiêu cho mình mà.
Sáng thứ bảy lúc chín giờ đúng Dương Minh đúng hẹn đến chỗ Tiếu Tình cùng nàng ta đi" giải quyết tình địch" của mình, hai người sóng đôi bước vào một quán coffee được thiết kế khá tao nhã dành riêng cho những người nào thích yên tĩnh, quả là một chỗ lý tưởng để bàn chuyện làm ăn, hẹn hò, tâm sự, hay thậm chí là để" giải quyết tình địch" nữa. Tiếu Tình vì sợ có người nhận ra mình nên đeo một cái kính râm mà Dương Minh thì lại càng" ngầu" hắm mặc chiếc áo thun hình đầu lâu tổ bố trước ngực, tóc thì vuốt keo dựng đứng lên, cũng như Tiếu Tình hắn cũng đeo một cái kính râm đã vậy còn thấy thiếu thiếu sắm một cái khẩu trang bịt mặt nữa chứ. Nếu như có người nhìn hắn còn không sợ hãi hét lên: A cướp nhà băng, chạy đi bà con ơi. Tiếu Tình cũng dở khóc dở cười với hình dáng của Dương Minh không biết nói sao cho phải. Hai người đảo qua một vòng nhìn thấy đối phương đã tới từ khi nào đang ngồi một góc, vì để tránh sự chú ý nên nàng ta cũng" tậu" cho mình một cái kính râm. Dương Minh cũng nhàm chán không muốn dùng dị năng nhìn mặt nàng ta.
Hai người Dương Minh đĩnh đạc ngồi xuống đối diện với" tình địch" một tay quàng lên vai của Tiếu Tình để cho nàng dựa vào mình, ý nói cho đối phương biết này nhìn thấy chưa đây là hoa đã có chủ rồi đừng có mà vọng tưởng nữa.
"Trước… giới thiệu một chút đây là bạn trai của chị" Tiếu Tình cắn răng lắp bắp nói: "Xin lỗi chị đã có bạn trai rồi"
"Ôi" Đối phương nghe Tiếu Tình nói mình đã có bạn trai cảm thấy hơi ngạc nhiên một chút, nhưng rất nhanh lại phục hồi bộ dạng lãnh đạm ban đầu. Nàng cười nhẹ một tiếng, xem ra Tiếu Tình đã hiểu lầm ý định của mình rồi bản thân mình đến đây cũng là để xóa bỏ mối quan hệ xấu hổ này, cũng nói cho nàng biết mình cũng đã tìm được bạn trai rồi. Chỉ là sao nhìn người đàn ông ngồi kế nàng ta sao mà quen mắt quá. Chỉ là cái mắt kiếng râm cùng với cái khẩu trang quái dị kia che hết cả khuôn mặt khiến cho nhất thời nàng ta không biết người này là ai thôi.
"Khụ…khụ" Dương Minh giả bộ ho khan một tiếng nhằm phá tan cái không khí xấu hổ này, Dương Minh cũng không phải là loại người rảnh rỗi gì hắn muốn nhanh nhanh giải quyết vấn đề tế nhị này, hắn bắt đầu giở cái giọng lưu manh ra uy hiếp: "Tôi nói này bà chị, bà chị cũng đừng mơ mộng theo đuổi bạn gái của tôi, tôi bất kể chị lúc trước có tình cảm gì với nàng cũng đều quên hết đi nếu không thì đừng trách tôi không nể mặt bà chị, thấy chị cũng khá hot đấy, cẩn thận coi chừng tôi XXX chị lúc nào không hay đấy"
"Dương Minh em nói cái gì đấy" Tiếu Tình ngắt ngắt tay Dương Minh giọng hơi oán giận, nàng nghe Dương Minh đe dọa như vậy không nhịn được mà che miệng cười khẽ. Dương Minh nha, em sao lại có thể nói năng như vậy chứ, nàng ta dù sao cũng là con gái, cũng biết ngượng chứ, em lại không cấp cho nàng một chút mặt mũi nào.
"Tình địch" ban đầu im lặng nhưng sau khi nghe xong câu nói của Dương Minh tay khẽ giật giật một cái, im lặng một hồi lâu tuy không nhìn thấy rõ khuôn mặt của nàng nhưng sau lớp kính ấy có thể thấy được nàng kích động đến dường nào, nàng không kìm được mà thốt lên: "A, ngươi …" rồi ngậm miệng luôn không nói thêm câu nào nữa.
Nhưng Dương Minh nghe nàng thốt lên mấy chữ đó thì bỗng nhiên trong lòng nhảy thót, sao giọng nói này nghe quen thế, Dương Minh hồ nghi dùng dị năng để nhìn rõ khuôn mặt nàng, tim hắn như muốn bay ra khỏi lồng ngực là nàng sao có thể chứ, tại sao lại là nàng?
Đây chẳng phải là tiểu thư của Tôn gia ở Đông Hải sao, Tôn Khiết sao lại xuất hiện ở đây à đúng rồi lúc trước mình hỏi nàng có phải là dân less không, nàng cũng đã thừa nhận với mình đó sao. Nhưng mình cứ thắc mắc không biết người đó là ai hóa ra lại là chị Tiếu Tình, quả nhiên là trùng hợp mà. Thôi dù sao cũng lộ hàng rồi, Dương Minh gỡ kính đen xuống tháo cái khẩu trang ra.
"Mọi người đều là người một nhà, không cần phải giấu giấu giếm giếm nữa, chị Tiếu Tình chị cũng bỏ mắt kiếng ra đi" Dương Minh cố nén cười, giả bộ nghiêm trang nói
"Dương Minh, em muốn làm gì vậy?" Tiếu Tình thấy Dương Minh tự nhiên lại tháo mắt kiếng ra nàng nhíu nhíu mày kì quái hỏi
"Ôi!" Tôn Khiết nhìn thấy động tác tháo mắt kiếng xuống, cũng hiểu Dương Minh đã nhận ra thân phận của mình vậy thì còn gì phải che giấu nữa chứ, nàng cũng tháo mắt kiếng xuống đặt lên bàn trong lòng có một ít xấu hổ, thở dài hỏi: "Dương Minh, đây là bạn gái của cậu?"
"Cô hỏi ai cơ?" Dương Minh nhìn trời nhìn đất nhưng không nhìn Tôn Khiết hỏi lại
Tôn Khiết giận dỗi, bàn chân lần mò đạp lên chân Dương Minh, sau đó oán giận nói: "Cái gì mà ai? Ở đây có mấy người tất cả?"
"Tất nhiên là hai rồi cô và chị Tiếu Tình, còn có ai nữa hay sao?" Dương Minh cười cười nói: "Chuyện này đúng là hay ho nha"
"Dương Minh, tiểu Khiết hai người biết nhau sao?" Tiếu Tình ngạc nhiên hết nhìn Dương Minh lại quay sang Tôn Khiết
"Biết chứ, em đương nhiên biết nàng hơn nữa còn biết rất rõ" Dương Minh khẳng định, rồi không cho Tôn Khiết nói, hắn cười cười cướp lời nàng: "Tiếu Tình, đây là tình địch mà chị nói đến sao?"
Tiếu Tình nhận ra Dương Minh cũng biết Tôn Khiết, lại nghe hắn nói Tôn Khiết là tình địch của hắn mặt không khỏi đỏ ửng lên, ấp úng xác nhận: "Ừ là nàng"
"Tiểu Khiết thân ái của anh ơi, em tìm bạn gái của anh có chuyện gì không?" Dương Minh nhìn Tôn Khiết cười cười châm chọc nàng
"Ai là Tiểu Khiết thân ái của cậu chứ" Tôn Khiết liếc xéo Dương Minh, nàng cúi sát đầu không dám ngẩng lên giọng nhỏ như muỗi kêu: "Không có chuyện gì" . Không biết vì sao, khi có Dương Minh ở đây Tôn Khiết lại có chút không được tự nhiên, hôm nay mình hẹn Tiếu Tình ra đây không phải là muốn chấm dứt quan hệ mờ ám kia với nàng sao, nói rằng mình đã có bạn trai rồi. Ai dè đâu tên" bạn trai" ấy lại ngồi đối diện nàng, bây giờ Tôn Khiết không biết phải xử lý tình huống này ra sao nữa. Nhưng nàng ghét cái bản mặt đắc ý của Dương Minh.
"Hehe, thôi dù sao thì mọi việc cũng được giải quyết ổn thỏa rồi nhỉ, chúng ta xóa bỏ hận thù nhé. Hôm nay trời đẹp thế này, ba chúng ta cứ vừa nhâm nhi cà phê vừa nói chuyện tương lai nhé" Dương Minh cười xấu xa, cũng khó trách Dương Minh lại cao hứng đến thế, hai nàng đều là nữ nhân của mình a, thiếu một cũng không được, hôm nay lại bắc cầu cho hai nàng sau này tương lai…tương lai hắc hắc.
Tôn Khiết môi hơi giật giật nhưng vẫn cố nén không nói lời nào. Còn Tiếu Tình thì vẫn còn khó hiểu nàng quay sang hỏi Dương Minh: "Dương Minh rốt cuộc chuyện này là sao?"
"Nơi này cũng không tiện nói chuyện, hay là thế này ba chúng ta tìm một khách sạn thuê một phòng rồi cứ từ từ mà thảo luận tiếp, chị thấy đề nghị của em thế nào?" Dương Minh hỏi tà ác nghĩ ra cái chủ ý cực kì kích thích này, hắn ta có chút không thể tin được sao đầu óc mình càng ngày càng đen tối thế nhỉ.
"Được rồi Dương Minh không cần phải đi đâu cả, cứ ở đây nói chuyện cũng được" Tôn Khiết rốt cuộc cũng mở miệng nói, nàng lại hờ hững nói tiếp: "Tiếu Tình, chị cũng thấy em và hắn ta quen biết nhau" .

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #666


Báo Lỗi Truyện
Chương 666/2205