Chương 664: Thư gia Hồng Công


"Haha, loại phụ nữ như vậy em không thèm để ý tới, nàng ta thuộc trường hợp" nặng" rồi chị à" Dương Minh lè lưỡi nói
Dương Minh mặc dù tự nhận mình thuộc loại người bao dung, nhưng phái chủ nghĩa nam quyền đã ăn sâu vào trong máu thịt, bây giờ lại đụng phải người theo phái độc lập khiến cho hắn không thể nhất thời mà" tiêu thụ" được, mình là đàn ông a, làm sao chấp nhận được đàn bà đè đầu cưỡi cổ mình chứ. Cái cô bồ của Tiếu Tình là thuộc trường phái đối lập với hắn, nên bị hắn bài xích cũng là chuyện hiển nhiên. Vì vậy khi nghe Tiếu Tình nói cô nàng kia, Dương Minh lúc đầu còn khá hứng thú về sau thì lại tỏ ra lạnh nhạt.
"Hihi, em nha nói đùa mà không biết ngượng" Tiếu Tình nãy giờ cùng Dương Minh trò chuyện nàng đã thấy khá hơn rất nhiều
"Ủa nãy giờ em nói thật với chị mà" Dương Minh mỗi lần trò chuyện với Tiếu Tình lúc nào cũng thấy thoải mái, mặc dù hai người biểu hiện bên ngoài là" chị, em" nhưng khi hai chị em ở chung một chỗ thì nói chuyện chẳng kiêng dè gì cả. Dương Minh nói năng chẳng kiêng kị cái gì cả, hắn vẫn mặt dày nói tiếp: "Nhưng mà nếu như cưới một đôi less về làm vợ cũng hay hay, nếu có cơ hội em nhất định phải thử xem sao hehe"
Tiếu Tình lườm lườm nhìn Dương Minh, nàng không nói gì cả nhưng Dương Minh nhìn ánh mắt ấy lại hiểu, đại khái là: Em sao lại có cái chủ ý kì quái như thế, một mình chị còn không đủ sao, còn kiếm về một đôi.
"Này chị Tiếu Tình sao chị nhìn em ghê thế, bộ cái ý tưởng này phi thực tế à, em thấy cũng rất hay mà" Dương Minh gãi gãi đầu ra vẻ xấu hổ nhưng trong lòng lại nghĩ: Hay chứ sao không hay, phải nói là quá xuất sắc mình khâm phục mình quá đi mất.
"Thật không em nghĩ ý tưởng này hay ho lắm sao, đàn ông các em ai cũng như ai, ăn trong chén mình chưa đủ còn với sang chén khác" Tiếu Tình hơi oán giận liếc xéo Dương Minh
"Được rồi, nếu em đã có hứng thú thực hiện cái ý tưởng cao cả ấy, nếu có cơ hội chị sẽ giới thiệu nàng ta cho em, không biết chừng em lại làm nàng ấy yêu em đấy" Tiếu Tình cũng cười trêu hắn. Nhưng Dương Minh bây giờ đang nghĩ đến việc khác, một ý nghĩ tà ác hiện ra trong đầu hắn, Dương Minh chợt nghĩ đến một người: Tôn Khiết, hôm trước không phải nàng ta thừa nhận với mình là dân less hay sao, hehe chị Tiếu Tình chị đợi đấy hôm nào em dắt nàng ta đến cho chị làm quen nhé. Bảo đảm lúc đó sẽ có kịch hay để xem. Dương Minh cười cười xấu xa.
"Này em nghĩ cái gì mà ngẩn ra đấy đã vậy còn tủm tỉm cười đắc ý nữa, lại có cái ý nghĩ xấu xa gì nữa phải không, hừm em chẳng có khi nào đứng đắn gì cả" Tiếu Tình nhìn thấy cái mặt" gian" của Dương Minh không kìm được cười mắng
"Em trong sáng như vậy mà chị bảo em xấu xa, hehe" Dương Minh giả bộ như không có việc gì
"Thôi được rồi, không giỡn với em nữa, tới hôm đó em làm cận vệ cho chị, cùng chị đi giải thích với nàng ta" Tiếu Tình thu hồi vẻ cười đùa lại chính sắc nói
"Đương nhiên rồi, em nhất định phải đi chứ, nàng ta là tình địch của em mà, không phân định ranh giới chiến tuyến rõ ràng, nàng ta bên kia chị bên này lúc đó không ai xâm phạm ai chị và em mới có thể yên tâm chung sống hòa bình được chứ" Dương Minh giơ hai tay lên tỏ vẻ đồng ý
Dương Minh không hiểu tại sao, đầu óc hắn trở nên đen đặc, trong đầu hắn bây giờ chứa toàn những suy nghĩ xấu xa, Dương Minh nhìn nhìn Tiếu Tình từ mặt cho đến gót chân không bỏ sót một vị trí nào trên người nàng, sau đó hắn ta cúi sát mặt mình gần như là mặt hai người chạm vào nhau vậy sau đó hắn ghé miệng hỏi bên tai nàng: "Chị Tiếu Tình chị lúc trước cùng nàng ta làm cái chuyện trọng đại kia, lúc đó chị có cảm giác như thế nào? Vậy sao trước khi thực nghiệm với nàng đến lúc cùng em mà chị vẫn có thể giữ được tấm thân quí báu của con gái chứ?"
"A" Tiếu Tình la lên, khuôn mặt lúc thì ửng hồng lúc lại đỏ ửng nói chung tâm trạng nàng lúc này cực kì hỗn loạn, trái tim không hẹn mà đập thình thịch, nàng cúi thấp đầu vành tai đỏ ửng lên. Đôi mắt đẹp mê ly khẽ chớp chớp, bởi vì nghe Dương Minh hỏi nàng câu hỏi" kiêng kị" ấy nàng không nhịn được mà nhớ đến cái khoảng khắc hôm đó, Dương Minh nhìn thấy tâm trạng Tiếu Tình như vậy mà thầm cười đắc ý: Hehe, chị trúng kế của em rồi nhé, để xem chị trả lời thế nào?
Tiếu Tình sửng sốt cả nữa ngày trời, mãi sau mới từ trong mộng tỉnh lại, nàng hận không có một cái hố tròn tròn rồi nhảy vào đóng nắp lại cho rồi, Dương Minh sao em lại hỏi cái câu này, chị…chị đúng là hận chết em mà Tiếu Tình rất xấu hổ, nàng cứ nhằm ngay eo hắn mà ngắt nhéo liên tục.
"Em…em chị ghét em, cái này…cái kia có liên quan gì chứ" Tiếu Tình ấp úng hai tay giấu sau lưng, chân thì vạch vạch trên đất không dám liếc lên nhìn Dương Minh
"Không nói cho em biết thì thôi, chắc cùng lắm cũng không hay bằng em cùng chị ở một chỗ hehe" Dương Minh cầm tay nàng lắc lắc
"Ai nói, chị cùng nàng ta… em và chị… cảm giác rất khác nhau, mỗi lần chị ở bên nàng ta cái cảm giác ấy giống như là khơi lên dục vọng nguyên thủy của đàn bà vậy, còn cùng em… cùng em thì lại mang đến cho chị cảm giác rất an toàn, giống như là được em che chở, bảo vệ cho vậy nhưng cũng lại rất kích thích" Tiếu Tình nói ra cảm giác thật của mình, thật ra thì chuyện này cũng không khó nói, nhưng không có ai nói trực tiếp ngoài miệng cả, ai mà không có nhu cầu của mình chứ, cũng tại Dương Minh kia gặng hỏi nàng cái vấn đề riêng tư này.
"Hehe, Tình Tình à, chị khiến em đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác a, thôi lại đây cho em ôm một cái nào, để em che chở bảo vệ chị nhé" Dương Minh ôm nàng nở nụ cười gian
Tiếu Tình cũng mặc cho hắn muốn làm gì mình thì làm, thế là chẳng bao lâu sau trong phòng lại vang lên tiếng của hai người nếu ai nghe kĩ thì sẽ nhận ra ngay họ đang chơi trò chơi: "Lên bờ xuống ruộng a" (Ài không ngờ mình lại đen tối như thế: P)
Tại căn biệt thự của Thư gia ở Hồng Công, một giọng người đàn ông trung niên khuôn mặt hiền hòa đang nhìn con gái mình lắc đầu thở dài, vẻ mặt đầy ăn năn chậm rãi nói: "Tiểu Nhã, hôm trước để con lên du thuyền Elise là cha sai rồi, cha làm cho con phải khó xử, cũng may mà con vô sự không xảy ra việc gì, cũng tại cha không đủ năng lực bảo vệ con" Thư Hải Khoát hơi áy náy nói tiếp: "Con cũng nhận thấy tên trùm buôn ma túy Lanka ấy gia thế của hắn rất mạnh, cha quả thực không có cách nào đụng đến hắn được, nhưng mà cũng may ông trời có mắt hắn ta rốt cục cũng tới số, cũng không biết ân nhân lúc đó cứu con là ai, cha rất muốn gặp người này để báo đáp, con có biết người đó là ai không, mặt mũi ra sao?"
"Con cũng không nhìn rõ mặt hắn ta lắm, bởi vì lúc đó hắn quay lưng về phía con mà con lại đang bị trói trên giường làm sao thấy được dung mạo của hắn chứ" Thư Nhã tất nhiên sẽ không nói rõ chuyện Dương Minh cứu mình cho cha biết, vì nàng nghĩ rằng đây là bí mật của hai người, chỉ có nàng và Dương Minh biết mà thôi, nghĩ đến Dương Minh lại cảm thấy ấm áp trong lòng, bao nhiêu năm không có tin tức gì thế mà" đùng" một cái anh ấy lại xuất hiện trước mặt, lại còn cứu mình từ trong tay kẻ xấu nữa chứ. Nhưng làm cho nàng hơi thất vọng đó là anh ấy lại không nhận ra mình, nghĩ đến đây nàng cảm thấy đau trong tim.
Nhưng Thư Nhã lại rất giận cha mình, cái gì mà không đủ năng lực bảo vệ, không có cách nào đụng vào. Cha hôm đó giống như là mắt mở mắt nhắm đem con dâng lên miện sói vậy, nếu như Dương Minh không xuất hiện kịp thời thì không biết mình có còn là người nữa hay không, cha không phải lúc trước rất ghét Dương Minh hay sao, mình mà nói người hôm đó cứu mình là Dương Minh thì không biết cha sẽ nghĩ như thế nào.
"Ôi! thật là đáng tiếc" Thư phụ cười ôn hòa: "Con không có việc gì là tốt lắm rồi"
"Cha tour diễn xuyên quốc gia sắp tới rất quan trọng với con, nơi đầu tiên con muốn đến là Tùng Giang, cha không có ý kiến gì chứ" Thư Nhã lạnh nhạt nói ra, nàng bây giờ đang rất muốn đến Tùng Giang show diễn ca nhạc chỉ là phụ thôi mục đích chính là hỏi xem tung tích của Dương Minh, bởi lúc trước khi còn học chung lớp với Dương Minh nàng biết được địa chỉ của nhà Dương Minh nhưng vì sự hiểu lầm năm đó mà Thư Nhã vẫn chưa có dịp đến thăm nhà Dương Minh, nàng thực ra cũng không biết bây giờ Dương Minh có còn ở chỗ cũ không hay đã dọn đi nơi khác rồi. Nhưng hi vọng thì vẫn cứ hi vọng chứ.
"Con muốn đến Tùng Giang biểu diễn sao? Tùng Giang có gì nổi bật chứ, sao con không đến Bắc Kinh?" Thư phụ hơi sửng sốt một chút, ông nói tiếp: "Nhưng nếu con biễu diễn ở Bắc Kinh trước chắc chắn sẽ đem lại hiệu suất xem đài cao hơn dù sao ở Bắc Kinh cũng có nhiều fan hâm mộ con hơn mà"
"Con không quan tâm, con nhất định phải đến Tùng Giang" Thư Nhã không cho cha nói tiếp: "Với lại hôm trước con đã liên hệ với bên tài trợ cho buổi biểu diễn rồi và họ cũng đồng ý, con đã kí hợp đồng biểu diễn với họ rồi, chương trình sẽ được kéo dài liên tục"
"Con bé này." Thư phụ thở dài, bỗng nhiên ông nhớ đến chuyện gì đó, Tùng Giang sao? Lúc trước mình cũng ở Tùng Giang, con gái lại muốn đến đó có phải là, hơi ngập ngừng Thư phụ lắc đầu hỏi con gái: "Con có phải vẫn nhớ đến người đó không?"
"Nhớ? Nhớ thì sao chứ?" Thư Nhã không trả lời cha, nàng lập lại câu hỏi giọng nói trầm buồn, Dương Minh không biết anh còn nhớ đến em không, sau cái lần gặp mặt bất đắc dĩ ấy, cái hình dáng quen thuộc ấy lúc nào cũng khắc sâu trong tim nàng, sau khoảng thời gian dài như vậy mà anh cũng không thay đổi gì nhiều vẫn đôi mắt kiên định ấy…nhưng trớ trêu thay mình lại nhận ra anh ấy còn anh ấy thì…nàng rất muốn khóc, chắc anh ấy quên mình rồi không chừng.
"Ôi!" Thư phụ cũng lây tâm trạng của con gái mình, ông lắc đầu nhỏ giọng nói: "Mặc dù con không nói rõ nhưng cha biết trong lòng con lúc nào cũng có hình bóng của nó, nếu không tại sao từ đó đến giờ con không quen thêm người bạn trai nào"
"Con nhất định phải tìm được anh ấy" Ánh mắt nàng kiên định nhìn cha: "Con đã mất anh ấy một lần, không thể để mất lần thứ hai, cha mặc kệ cha có phản đối quyết định của con hay không, con thật sự rất yêu anh ấy"
"Con yêu hắn? Con nghĩ như vậy là tình yêu sao?" Thư phụ thở dài nói tiếp: "Đã bao nhiêu năm không có tin tức như vậy, con vẫn chờ đợi nó, nhưng con có biết bây giờ nó sống như thế nào không? Đã thành ra cái dạng gì? Phỏng chừng bây giờ nó đã có bạn gái khác rồi"
"Con…con mặc kệ, con bây giờ đã lớn rồi, con tự có quyết định của mình" Thư Nhã nghĩ sở dĩ lúc trước cha mình ngăn cản chuyện mình và Dương Minh đến với nhau là vì ông nghĩ mình lúc đó còn là trẻ con vẫn chưa suy nghĩ chính chắn nhưng bây giờ thì khác rồi mình dù sao cũng là một cô gái trưởng thành, mình cũng phải có chính kiến của mình chứ.
Tour biểu diễn ca nhạc xuyên quốc gia của Thư Nhã hầu như cả nước đều biết đến, có thể thấy được đại minh tinh Thư Nhã khá nổi tiếng trong giới nghệ sĩ trẻ bấy giờ, mà điểm dừng chân đầu tiên của tour lại là Tùng Giang, điều này khiến cho báo đài và các phóng viên truyền thông trong nước thực sự chấn động, Tùng Giang chỉ là một đô thị loại hai, chỉ trực thuộc một tỉnh thôi, về qui mô lẫn kinh tế không thể so bì được với thủ đô và các thành phố lớn trực thuộc trung ương. Nhưng công ty quản lý ca nhạc của Thư Nhã đã nói rõ ràng, khẳng định chắc chắn điểm đầu tiên của Tour là thành phố Tùng Giang, hơn nữa sẽ dừng lại ở đây lâu nhất.
Điều này làm cho giới truyền thông giải trí lẫn báo chí đưa tin hơi khó hiểu tại sao lại là Tùng Giang, Thư Nhã tại sao lại chú ý đến thành phố này như thế, mọi người đều đoán lý do tại sao nhưng vô ích. Còn bên phía Tùng Giang thì buổi biểu diễn sẽ do công ty giải trí Danh Dương cùng với tập đoàn cơ khí Danh Dương đứng ra tài trợ, cho nên mọi việc cũng diễn ra rất thuận lợi không gặp bất trắc gì.
Kinh tế lúc trước của Tùng Giang cũng không phát triển lắm, lúc trước chỉ có mỗi tập đoàn Hùng Phong của Vương Tích Phạm, từ sau sự việc hắn ta buôn lậu sau đó bị bắt thì tập đoàn đã thay chủ người tiếp quản là Hầu Chấn Hám ông chủ của công ty giải trí Danh Dương và khu vui chơi giải trí Bất Dạ Thiên. Sau đó đổi tên tập đoàn Hùng Phong thành tập đoàn giải trí Danh Dương. Do đó có thể đoán được tất cả những công ty và tập đoàn mang tên Danh Dương ở Tùng Giang đều thuộc quyền quản lý của một người, còn người đó là ai thì chỉ có người trong cuộc mới biết mà thôi. Lần biểu diễn ca nhạc của Thư Nhã này người có khả năng gánh vác chỉ có thể là tập đoàn Danh Dương.
"Tập đoàn cơ khí Danh Dương" Thư Nhã hơi hiếu kì với bên phía tài trợ, nhíu nhíu mày thắc mắc nhìn người trợ lý
"À, đó là một tập đoàn vừa mới được thành lập" người trợ lý tên là Tiểu Lý giải thích thêm: "Trước khi là xưởng cơ giới Tùng Giang, gần đây vừa được nâng cấp và tiến hành cải tổ lại, bây giờ trở thành tập đoàn cơ khí Danh Dương. Họ chắc là nhân cơ hội này để tạo thêm danh tiếng cho mình chăng?"
"Xưởng cơ giới Tùng Giang?" Thư Nhã ngẩn ra, không phải trùng hợp như vậy chứ, nếu như mình nhớ không lầm thì cha của Dương Minh lúc trước làm ở đây sao, mà cha mình lúc trước cũng vì khinh thường xuất thân của Dương Minh, cha của anh ấy lúc đó chỉ là một người công nhân của xưởng thôi. Thật là không ngờ chỉ sau vài năm, xưởng cơ giới ấy nay đã phát triển thành một tập đoàn hùng mạnh như vậy.
Thư Nhã nhìn lướt qua một lượt các sản phẩm mà tập đoàn đang sản xuất, trời ngay cả máy bay trực thăng và phi cơ các loại cũng làm ra được sao. Không phải chỉ có những nước phát triển như châu Âu vốn là những tập đoàn dẫn đầu về công nghiệp nặng mới đủ điều kiện và công nghệ tiên tiến mới có thể làm ra những thứ này, vậy mà tập đoàn Danh Dương này lại chế tạo được, như vậy cũng có thể tưởng tượng được tiềm lực vô hạn của tập đoàn.
"Tiểu Nhã, cô có sao không?" Tiểu Lý thấy Thư Nhã ngẩn ra vội vàng hỏi
"À…không, tôi không sao" Thư Nhã vội đáp lời, nếu như cha của Dương Minh còn làm ở đây nếu như có cơ hội mình phải nói giúp cho bác ấy vài lời mới được.
"Được rồi, người phát ngôn đại diện cho tập đoàn mấy hôm nữa sẽ liên hệ với công ty của chúng ta, cô xem nếu có thời gian thì cùng họ bàn bạc tỉ mĩ về buổi biểu diễn sắp tới" Tiểu Lý chợt nhớ tới điều này nên vội nhắc nhở
"Tôi biết rồi, đến lúc đó hẵng hay" Thư Nhã đối với chuyện đến Tùng Giang nàng rất quan tâm, khi đến đó nhất định phải tìm được Dương Minh
Thư Hải Khoát mấy năm gần đây rất hay nhận các mối làm ăn ở nước ngoài, các hạng mục nhập khẩu xe ô tô các loại, thậm chí cả máy bay. Ở Hồng Công những người giàu có không ít, họ vung tiền ra tiêu xài phung phí cũng là chuyện thường, những đại gia giàu có còn sắm cả chuyên cơ riêng cho mình nữa mà. Trung Hoa lục địa do đất chật người đông, kinh tế vẫn chưa phát triển đến mức toàn diện do đó việc sản xuất các sản phẩm tiên tiến hiện đại vẫn gặp nhiều khó khăn, đa số các trang thiết bị và linh kiện lắp ráp đều phải nhập khẩu từ nước ngoài vào trong nước. Nhưng khiến cho Thư Hải Khoát ngạc nhiên chính là tập đoàn cơ giới Danh Dương lại có bước phát triển nhảy vọt như vậy, các hạng mục sản phẩm rất phong phú, máy bay cũng là một trong những sản phẩm đắc ý mà tập đoàn có thể làm ra được, biết được thế mạnh của tập đoàn này Thư Hải Khoát đương nhiên thập phần cao hứng nếu như mình có cơ hội kí hợp đồng với tập đoàn này sau này không cần phải qua các nước châu Âu để làm ăn nữa, từ đây qua Tùng Giang cũng không xa lắm.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #664


Báo Lỗi Truyện
Chương 664/2205