Chương 662: Tiếu Tình thẳng thắn


"Tôi làm sao biết được chứ" Người trung niên kia cũng tức giận mắng to: "Hắn ta làm việc ác độc như thế, không nói đạo lý sớm muộn gì cũng có ngày trả giá, bây giờ thì sao bị người ta giết rồi"
Ersi ngồi ở một bên nghe từ đầu đến cuối cuộc trò chuyện của hai người không sót một chữ, người phụ nữ châu Á mà ông già bắt cóc rốt cuộc là ai? Nhưng hắn biết ông già mình rất mê gái chắc là thấy nàng ta đẹp quá nên muốn bắt cóc nàng đây, a có khi nào cô gái ấy là Thư Nhã không? Chắc chắn là Thư Nhã bởi người cuối cùng mà cha hắn nói chuyện qua là Thư Nhã mà. Ersi giống như là người chết chìm vớ được cọc vậy, xem ra mình đã có manh mối để điều tra cái chết của cha mình, nghĩ vậy hắn liền đứng lên đi về phía hai người vừa trò chuyện kia, ngồi xuống ghế cạnh hai người rồi làm ra vẻ mặt cười cười thân thiện bắt chuyện: "Ồ hai vị ngồi đây uống rượu sao, có phiền không nếu tôi ngồi chung?"
"Anh là?" người trung niên kia hơi giật mình một chút, nheo nheo mắt cẩn thận dò xét Ersi
"À tôi xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai vị, hình như hai vị biết ngài Lanka sao? Hai vị có thể gọi tôi là Ersi" Ngừng một chút hắn tiếp tục giới thiệu: "Lanka chính là cha của tôi"
"A" hai người kia không hẹn mà cùng la lên một tiếng, chết rồi nãy giờ hai người mình nói xấu Lanka không biết hắn ta có nghe thấy không? Bây giờ phải làm sao đây liệu hắn có tìm mình trả thù không?
Hai người hơi bàng hoàng một chút, người trung niên kia hít sâu một hơi dè dặc hỏi: "Anh…anh muốn gì?" lúc này hắn mới cẩn thận ngước mắt nhìn kĩ người trước mặt mình, người này thân hình khá to cao, cơ thể rắn chắc, nhưng tất cả những điều đó không tính là gì trên khuôn mặt của người này có một vết sẹo kéo dài nhìn kĩ một chút hình như là bị dao cắt khiến cho hắn ta rất đáng sợ, đây là loại người không dễ trêu vào a. Bây giờ lại nghe chính miệng hắn giới thiệu là con trai của trùm buôn ma túy Lanka, làm cho trái tim của hai người giật thót nhảy loạn lên, cả nữa ngày sau người kia mới lắp bắp nói: "Xin… xin lỗi… tôi không biết người đó lại là cha của anh, nếu tôi nói có gì sai anh…anh rộng lượng bỏ qua cho tôi, có được không?"
"Không…không anh hiểu lầm ý tôi rồi, tôi không có chấp nhặt gì đâu anh yên tâm đi cha của tôi hung hăng càn quấy, đó là kết quả tự làm tự chịu thôi, gieo gió gặt bão mà" ông già ông chết có linh thiêng bỏ qua cho tội bất hiếu của tôi, tôi cũng vì" tốt" cho ông thôi, hắn ta đã đóng kịch thì cũng phải nhập tâm mới được, cho nên biểu hiện rất ôn hòa.
"A" nghe giọng nói hiền hòa cộng với vẻ mặt cười cười đầy" thiện cảm" của Ersi hai người lúc này mới thả lỏng ra một chút, khuôn mặt cũng bớt căng thẳng hơn.
Ngừng một chút Ersi làm ra bộ dáng thở dài thườn thượt, giả bộ than: "Ôi! Dù sao ông ấy cũng là cha của tôi, cha mình chết như thế nào tôi cũng không biết rõ nữa, anh có thể kể cho tôi nghe sự tình lúc đó được không?"
Thấy Ersi là người con" có hiếu" như vậy người trung niên kia cũng không khỏi cảm động vội vàng thuật lại một lượt sự việc của ngày hôm đó.
Nghe xong, Ersi hơi trầm ngâm một chút rồi hỏi: "Người phụ nữ phương đông kia, anh có biết là ai không, nàng ta có phải tên là Thư Nhã?"
"Cái này… tôi cũng không rõ lắm" người trung niên lắc lắc đầu: "Bởi vì lúc ấy tôi bị đám người ấy dọa cho phát khiếp nên không thấy rõ được cô gái kia là ai"
"Dù sao cũng cảm ơn anh rất nhiều, tin tức mà anh nói rất quan trọng với tôi" Ersi có được một đầu mối nên rất cao hứng, cười cười vỗ vai người nọ: "Thôi không nhắc đến việc này nữa, tiền rượu hôm nay cứ để tôi trả"
Ersi cảm thấy cực kì may mắn thế thì mình có thể kiếm lại được số tiền kia rồi, nếu như theo phỏng đoán của mình thì Thư Nhã chính là người cuối cùng nhìn thấy cha mình chết, vậy chỉ cần tìm được nàng hỏi rõ sự tình hôm đó là có kết quả ngay. Vì vậy hắn vội vàng tra xem hành tung của Thư Nhã bây giờ đang ở đâu, 30 tỷ Euro ơi! đợi tao đến lấy nhé.
Tiếu Tình do dự, đi qua đi lại trong phòng, nàng hạ quyết tâm phải nói chuyện của mình cho Dương Minh biết mới được, mình không thể cứ thế mà chịu đựng một mình, giấu giếm sao? Mình có thể giấu giếm cả đời được không, giấy không thể gói được lửa a. Sớm muộn gì sự việc cũng bại lộ. Dương Minh hắn ta tin tưởng mình như thế, có bí mật gì cũng nói rõ cho mình, ngay cả bí mật quan trọng về dị năng của hắn Dương Minh củng không ngại nói cho nàng biết, thì mình còn có gì phải giấu giếm hắn nữa chứ. Nghĩ thông suốt rồi Tiếu Tình mới hít sâu một hơi, nhất định phải nói cho Dương Minh, bất luận Dương Minh có nghĩ mình xấu xa, thậm chí chán ghét mình thì cũng được nàng chấp nhận tất cả. Từ lúc hai người quen nhau đến nay, Tiếu Tình tự nhiên không biết từ lúc nào sinh ra một loại cảm giác ỷ lại vào Dương Minh, bất luận nàng có việc gì cũng đều hỏi ý kiến của hắn, bây giờ chỗ dựa đáng tin cậy nhất chỉ có thể là Dương Minh thôi, mặc kệ sau này Dương Minh có cho nàng một thân phận hay không Tiếu Tình cũng sẽ mãi yêu hắn.
Tiếu Tình không đắn đo nữa, nàng lấy điện thoại của mình ra dò dò số của Dương Minh tay hơi run run bấm vào nút gọi, đầu dây bên kia vang lên hai tiếng" Tút…tút" nàng cẩn thận nói: "Dương Minh, là chị Tiếu Tình"
"Ồ, chị Tiếu Tình, chị gọi cho em có chuyện gì không, sao lại nhớ em à, haha" Dương Minh cười châm chọc nàng. Dương Minh cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, mình hôm qua hẹn gặp Mộng Nghiên, vốn là sẵn tiện ghé qua nhà cha nuôi một chút, với lại cũng nhớ Tiếu Tình quá nên chủ động gặp nàng nhưng hôm qua Dương Minh để ý thấy nét mặt của Tiếu Tình không được tốt lắm, hình như nàng có tâm sự thì phải suốt cả buổi cơm nàng không nói lời nào, chỉ cắm cúi ăn, Dương Minh có hỏi nàng có bị ốm không nàng cũng không nói gì nhiều chỉ ậm ừ có lệ. Hôm nay Tiếu Tình lại chủ động gọi điện cho mình, chắc nàng có chuyện gì quan trọng muốn nói cho mình biết đây.
"Dương Minh, em có thời gian không? Có thể gặp nhau một lát không?" Tiếu Tình không để ý gì đến lời trêu chọc của hắn, trực tiếp hẹn gặp Dương Minh.
"Như thế nào, có phải là không chịu được sự cô đơn chứ, có cần em đến an ủi chị không" Dương Minh cười cười xấu xa.
"…" Tiếu Tình lại không nói gì im lặng cả nửa ngày sau mới lắp bắp trả lời: "Em nếu có thời gian thì đến nhà chị một chút, chị có một… một chuyện trọng yếu muốn nói cho em biết"
"Chuyện trọng yếu sao?" Dương Minh nghe nàng có chuyện trọng yếu vội vàng nín cười lại, giọng nói trở nên rất thân thiết pha lẫn sự quan tâ, trìu mến: "Chị có chuyện trọng yếu gì sao, chị cứ yên tâm nói cho em biết em nhất định sẽ làm hết khả năng có thể để giúp chị"
Tiếu Tình nghe giọng nói đầy quan tâm của Dương Minh, trong lòng nàng ngọt ngào không thôi, khuôn mặt đang đau khổ đã xuất hiện một nụ cười hạnh phúc
"À về chuyện tương lai của hai ta, được rồi khi nào gặp nhau chị sẽ nói cho em biết"
"Chuyện tương lai của hai ta" Dương Minh gãi gãi đầu khó hiểu: "Bây giờ chị đang ở đâu em lái xe tới đó?"
"Chị đang ở nhà, em trực tiếp qua đây là được rồi" Tiếu Tình trả lời
"Chị chờ em năm phút, em lập tức qua ngay" Dương Minh cúp điện thoại đi vào trong văn phòng, nãy giờ hắn đang bàn bạc với Trương Tân về chuyện khai trương công ty châu báu, thấy Tiếu Tình gọi điện đến vội vàng trốn vào một góc nghe điện.
"Trương Tân, tao có chuyện gấp phải ra ngoài, mày cứ từ từ nghiên cứu kế hoạch phát triển của công ty nhé" Dương Minh nhìn Trương Tân nói
"Không phải chứ, thằng khỉ, mày lại muốn đi sao" Trương Tân oán giận nhìn Dương Minh: "Tao với mày là ông chủ của công ty, mặc dù vốn góp của mày nhiều hơn tao nhưng cũng không vì thế mà bỏ mặc tao xử lý chứ"
"Không phải tao đã tìm giúp mày nhà thiết kế trang sức rồi sao, không nói nhiều nữa những chuyện còn lại mày cứ tìm cách giải quyết đi" Dương Minh cũng không chịu thua phản bác lại
"…" Trương Tân chỉ còn biết im lặng cam chịu sau đó lắc đầu cười khổ nói: "Thôi được rồi coi như tao nể mày đi"
Dương Minh đang rất sốt ruột không biết Tiếu Tình xảy ra việc gì, trực giác nói cho hắn biết nhất định Tiếu Tình xảy ra chuyện hơn nữa có vẻ sự việc rất nghiêm trọng, hắn vừa lái xe mà tâm tình cực kì bất an trong lòng lại cầu khấn: Tiếu Tình chị ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì nha.
Lái xe một mạch thẳng đến khu nhà giáo viên của đại học Tùng Giang, để xe vào gara rồi Dương Minh chạy bán sống bán chết lên phòng của Tiếu Tình, vội vàng lục lục tìm chìa khóa phòng trong túi, chìa khóa này là do Tiếu Tình giũa thêm một chiếc cho Dương Minh để mỗi khi Dương Minh đến nhà thì cũng tiện ra vào hơn. Tiếu Tình đang ngồi trên giường nghe thấy tiếng mở cửa, biết đó là Dương Minh nên vội vàng chạy ra đón. Vừa mở cửa vào, nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của nàng, Dương Minh kìm nén được mà đau xót, vội vàng ôm chầm lấy nàng hỏi bằng giọng cực kì quan tâm: "Chị Tiếu Tình, chị sao vậy? Đừng làm em sợ"
"Ôi!" Tiếu Tình thở dài một tiếng ngước đôi mắt long lanh lên chớp chớp nhìn Dương Minh, nàng bây giờ không biết phải mở lời như thế nào nữa.
Dương Minh nhìn vào đôi mắt ấy, thấy những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi, đôi mắt nàng đỏ hoe, có lẽ nàng vừa mới khóc, Dương Minh không nói gì chỉ hôn lên trán nàng rồi lặng lẽ bế nàng đặt lên giường đưa tay vuốt má nàng ôn nhu hỏi: "Bây giờ chị có thể nói cho em biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì không?"
"Dương Minh à! Chị…chị rất sợ, chị sợ khi chị nói ra em sẽ chán ghét chị không còn để ý đến chị nữa" giọng nàng nói đứt quãng
"Chán ghét em? Sao em có thể ghét chị được chứ, chị biết không cho dù em có chán ghét mọi người trên thế giới này thì em cũng không chán ghét chị đâu" Dương Minh nhìn nàng chậm rãi nói ra
"Vậy sao? Nếu như…nếu như chị làm chuyện có lỗi với em, em có tha thứ cho chị không?" Tiếu Tình cắn cắn môi dè dặc hỏi
"Làm chuyện có lỗi với em?" Dương Minh hơi ngạc nhiên nhíu nhíu mày nhìn thẳng vào mắt nàng hỏi: "Chị cứ nói thử xem có chuyện gì thì em mới biết được chứ"
"Chị…chị ngoài em ra còn có một người khác nữa, em…em sẽ không giận chị chứ" Tiếu Tình cẩn thận nhìn biểu tình của Dương Minh, nàng muốn dò xét xem phản ứng của hắn thế nào. Bởi nàng nghĩ" người khác" mà mình nói lại là một người phụ nữ, nàng muốn đoạn tuyệt quan hệ với người kia nên nói thật cho Dương Minh biết tránh sau này gặp lại nàng ta lại sinh ra những hiểu lầm không đáng có. Nhưng nàng không nói rõ" người khác" kia là đàn ông hay đàn bà một mặt là để dò xét xem Dương Minh yêu mình đến đâu, mặt còn lại là" Rào trước đón sau" lựa lời mà giải thích chuyện mình sắp nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #662


Báo Lỗi Truyện
Chương 662/2205