Chương 660: Sự nghiệp phát triển


Xem ra thì Mộng Nghiên vẫn không tin mình quen biết với Thư Nhã a, Dương Minh thực ra chỉ đùa với nàng thôi, đại minh tinh Thư Nhã mình đã gặp gián tiếp trên mạng, trên TV nhiều rồi, nhưng ngày đó mình mới chỉ gặp qua nàng có một lần trên chiếc du thuyền Elise nếu có ấn tượng thì chỉ một chút mà thôi, trên đời này làm gì có chuyện tình yêu sét đánh chứ, vừa gặp mặt đã yêu ai có thể chứ Dương Minh dứt khoát không làm được. Bởi theo quan niệm của hắn tình yêu cần phải vun đắp, chăm bón giống như một nụ hoa vậy đến một lúc nào đó nụ hoa nhỏ ấy sẽ nở ra thành một bông hoa. Nói chung là không thể được a.
Dương Minh sở dĩ có hứng thú với Thư Nhã, vì theo nhận thức của hắn Thư Nhã là một cô gái khá đặc biệt, không nói đâu xa Dương Minh chỉ thắc mắc tại sao nàng lại có cái vật kia: Chiếc nhẫn sắt ấy, đây là một câu hỏi mà Dương Minh không thể trả lời được chỉ có khi có dịp gặp được nàng rồi trực tiếp hỏi thì may ra mới cởi bỏ được khúc mắc này.
"À tập đoàn giải trí Danh Dương nhà anh tài trợ về show biểu diễn ca nhạc của Thư Nhã" thấy Trần Mộng Nghiên không tin mình Dương Minh vội vàng giải thích thêm một câu, mà nghĩ cũng hơi bực mình, mình nói thật nàng lại không tin, không lẽ cái cô nàng đại minh tinh kia lại là người cao cao tại thượng hay sao? Mình thật sự không có cửa? Hừ hừ Mộng Nghiên đến lúc đó đừng trách anh sao lại" mang" về thêm một người nữa nhé.
Quả nhiên nghe Dương Minh nói công ty giải trí nhà hắn sẽ tài trợ cho Tour diễn của Thư Nhã, Trần Mộng Nghiên tự nhiên lại hơi chột dạ, sắc mặt có chút khó coi, giọng nói cũng theo đó mà mang theo mùi dấm chua: "Anh… là nói thật?"
"Anh lừa em làm gì a" Dương Minh giả bộ như không biết nhìn nhìn Trần Mộng Nghiên cười cười giải thích: "Nhìn từ bên ngoài vào thì tập đoàn giải trí Danh Dương là nhà tài trợ cho show diễn này, nhưng bên trong lại là tập đoàn cơ khí Danh Dương mới chính thức là nhà tài trợ chính thức, bởi vì tập đoàn cơ khí mới được thành lập cách đây không lâu vẫn chưa được các nhà đầu tư biết đến cho nên đây là cơ hội tốt để quảng bá thương hiệu cho tập đoàn, giờ thì em hiểu chưa bình dấm nhỏ của anh"
"Ôi! Hóa ra là vậy" Trần Mộng Nghiên cúi đầu, rồi lại từ từ ngẩng đầu lên cẩn thận nhìn biểu hiện của Dương Minh nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn thấy hắn bình thường cũng chẳng nhăn mặt nhíu mày oán giận chút nào, đã vậy còn nháy nháy mắt với nàng nữa chứ, chẳng lẽ mình lại nghĩ oan cho hắn hay sao. Nhưng mà nếu như đến lúc đó thật sự gặp được cái cô Thư Nhã kia liệu hắn có thể khiến cho nàng thích hắn không nếu vậy không lẽ mình lại thêm một tình địch nữa.Vả lại chính mình đáp ứng cái yêu cầu kia sao. Vừa nghĩ đến đây nàng không muốn nghĩ tiếp nữa.
Nhưng một lời hứa là một lời hứa, nàng không thể cứ thế mà không đoái hoài đến, cắn cắn môi do dự cả nửa ngày nàng mới hạ quyết tâm: "Vây… đến lúc đó anh phải cố gắng mới được"
"Cố gắng? Cố gắng cái gì cơ?" Dương Minh cười gian xảo nhìn khuôn mặt khó xử của nàng, thừa thắng xông lên Dương Minh tiếp tục châm chọc nàng: "Còn không chịu nhận em là bình dấm chua nhỏ của anh, anh thấy trong không khí toàn là mùi dấm thôi"
"Em nào có ghen anh…anh, dù sao đi nữa đến lúc đó em cũng không muốn anh gặp cô ta" Trần Mộng Nghiên bị Dương Minh chọc quê không khỏi đỏ bừng mặt, nàng thầm nghĩ sao anh ấy cứ thích đùa giỡn với mình vậy nhỉ, chẳng lúc nào đứng đắn cả, đã vậy bây giờ còn tạo cho mình thêm cái biệt danh gì mà: "Bình dấm chua nhỏ của anh"
"Haha…!" Dương Minh chỉ ôm bụng cười không nói lời nào, Dương Minh phát hiện ra không ngờ Mộng Nghiên lại có nét đáng yêu như vậy.
"Đáng ghét, em ghét anh" Trần Mộng Nghiên bây giờ rất xấu hổ khuôn mặt ửng hồng một màu, Dương Minh đang uống ly nước hoa quả mà không nhịn được ngây ngốc nhìn nàng, đến khi hút cạn hết ly nước rồi vẫn không biết thế là tạo nên cái âm thanh" sột…sột" Trần Mộng Nghiên thấy biểu tình ngây ngốc của hắn không biết tại sao trong lòng lại thấy rất vui, ít ra thì cũng xác định được vị trí của mình trong lòng của Dương Minh nhưng lại làm bộ cả giận hơi gắt giọng: "Anh…anh nhìn cái gì đấy?"
"Hả? cái gì cơ, à à không có gì" Dương Minh lúc này mới bừng tỉnh nhìn lại thì thấy cái ống hút nãy giờ mình nhai ngấu nghiến không ra cái hình dáng gì nữa. Dương Minh có chút xấu hổ gãi gãi đầu, mình sao lại thất thố như vậy nhỉ, nhưng mà Mộng Nghiên sao lúc ấy lại dễ thương như vậy. Haizzz! Xem ra mị lực của nàng được tôi luyện đến trình độ ngày đi vạn dặm rồi a.
Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh vừa nhăn trán ra vẻ khó nghĩ, lúc sau lại cười cười mơ màng, nàng lại thầm nghĩ: Không biết hôm nay hắn bị gì vậy nhỉ?
"À có chuyện này em muốn hỏi anh, mấy ngày nữa lớp Trung học của chúng ta có một buổi họp lớp, anh có rảnh không đi chung với em?" Trần Mộng Nghiên bỗng nhớ ra chuyện họp lớp nên hỏi xem Dương Minh nếu hôm đó rảnh thì đi cùng nàng.
"Ừ nếu em đi thì anh đi" Dương Minh thấy hơi kì quái không lẽ cái tên Vương Chí Đào kia đứng ra tổ chức buổi họp lớp này, hắn không sợ bị" tóm" à, tự nhiên bây giờ lại nhớ đến cái tên phá gia chi tử kia, không biết bây giờ hắn trốn ở đâu nữa?
Nhưng mà để khẳng định phán đoán của mình hắn lại hỏi tới: "Thế em biết ai là người đứng ra tổ chức buổi họp lớp này không?"
"Hình như là bí thư chi bộ của lớp chúng ta tên là Lưu Hải Yến chính nàng đã thông báo cho các thành viên của lớp biết em cũng vừa nhận được thông báo xong nàng nhắn với em nếu gặp anh thì nhớ nói lại cho anh biết"
"Dù sao ở trung học anh cũng không biết mấy nhiều bạn học lắm, ngoài em và Trương Tân là anh biết rõ nhất ra thì chỉ còn cái tên Vương bát đản kia thôi" Dương Minh thái độ rất bình thản nói
"Ai kêu anh suốt ngày trốn học làm chi" Dương Minh nói cũng đúng từ lúc học trung học ngoài mình và Trương Tân ra trong lớp hắn có biết ai đâu.
"Vậy em nhắn tin thông báo một tiếng là anh tham gia nhé"
"Được em nhắn đi" không biết sao mình lại có duyên với mấy cái vụ họp hành này không biết hôm trước thì đi với Chu Giai Giai đến buổi họp lớp hồi học Sơ trung bây giờ lại đến cái vụ họp lớp Trung học này nữa. Hắn không thích đến gặp những người bạn đó chút nào, cứ mỗi lần gặp mình lại nhìn nhìn bằng nửa con mắt, loại biểu tình xem thường người khác này mặc dù ngoài miệng không nói ra nhưng trong lòng rất khó chịu. Bây giờ lên đại học rồi, bạn bè cũng nhiều hơn nên căn bản hắn không cần tiếp xúc với những người bạn trước kia. Nhưng mình dù sao cũng đã đáp ứng với nàng sẽ đi rồi, thôi kệ đến lúc đó cứ xem những người khác là không khí đi mình chỉ nói chuyện với Mộng Nghiên là đủ rồi.
Cùng Trần Mộng Nghiên ôn lại những chuyện hồi trung học, bất tri bất giác thời gian đã trôi qua từ lúc nào, thấy trời đã gần tối, Dương Minh mới chở nàng về nhà, hẹn khi nào về nhà sẽ gọi điện nói chuyện với nàng.
Lái xe về nhà, Dương Minh không khỏi cảm thán từ lúc chào đời cho đến nay, mình chưa khi nào bận rộn như vậy, cả ngày cứ chạy hết chỗ này đến chỗ kia. Giống như một con ngựa máy vậy cứ lên dây cót là cắm đầu cắm cổ mà phi.
Mấy năm nay bác cả thường xuyên mời cả nhà mình đón năm mới, năm nay cũng vậy ông cũng mời cả nhà Dương Minh dùng cơm nhưng lại không đi đến nhà hàng mà tổ chức ăn uống gia đình. Bởi vì vấn đề của công ty giải trí đã chiếm toàn bộ thời gian của ông, bận đến nỗi đầu tắt mặt tối thì thời gian đâu mà ra ngoài ăn cơm đây.
Nhưng khi nghe Dương Minh nói vấn đề của công ty giải trí đã được Bạo Tam Lập bên kia giải quyết gọn gàng, Dương Đại Sơn mới trút bỏ được gánh nặng trên lưng, nếu như không có Dương Minh nói đỡ cho thì có lẽ cái mạng già của ông đã không giữ được nữa rồi. Không ngờ cháu trai của mình lại cường đại như thế. Sau khi công ty địa ốc được mua lại Dương Đại Sơn cực kì cao hứng, ông bây giờ không đòi hỏi gì thêm chỉ toàn tâm toàn ý quản lý công ty cho tốt. Mình lúc này phải làm việc nghiêm túc hơn, ông biết chẳng có ai rảnh mà giúp mình lần thứ hai đâu.
Tập đoàn Danh Dương bây giờ đã rất có danh tiếng, đa dạng về loại hình kinh doanh do lúc trước chiếm dụng được tập đoàn Hùng Phong của Vương thị bây giờ đã đổi tên thành tập đoàn giải trí Danh Dương dưới sự ủng hộ về mặt tài chính của Dương Minh bây giờ đã đi vào quĩ đạo phát triển kinh doanh bước đầu đã thu được lợi nhuận đáng kể, ngoài ra còn có khu kinh doanh giải trí Bất Dạ Thiên ở Tùng Giang đã có căn cơ gốc rễ việc kinh doanh cũng rất thuận lợi.
Mà Dương Minh lại mở công ty châu báu cùng Trương Tân dưới sự ủng hộ nhiệt tình của cha nuôi đã mang lại tiếng tăm không nhỏ, cửa hàng của công ty là do" học trò" Ngô Trung Kiệt nói giúp nên cũng rất thuận lợi, bởi cửa hàng chính là bộ mặt khác của công ty, các mặt hàng châu báu đều được trưng bày ở đây.
Mặc dù công ty châu báu không thể so sánh với những công ty mà mình đang nắm giữ, nhưng dù sao cũng là công ty của mình làm sao mà mình có thể không quản được chứ, nhưng nhắc đến công ty châu báu là Dương Minh lại cảm thấy hơi đau đầu công ty thì đã thành lập rồi nhưng về mặt hàng thô để chế tạo ra các loại trang sức tinh xảo thì không biết phải nhập khẩu ở đâu đây, không lẽ mình lại phải chạy qua Châu Phi liếc mắt ngó xem cái mỏ kim cương kia có trữ lượng như thế nào, rồi lại đào bới đem về cho công ty gia công hay sao? Lại còn vấn đề thuê mướn những người chế tạo trang sức nữa, hai việc này không thể một lúc mà giải quyết được nghĩ như vậy Dương Minh vội chạy đi tìm Trương Tân để bàn bạc xem thế nào.
"Mày chạy đi đâu mà tao liên lạc mãi mà không được?" Thấy Dương Minh đến Trương Tân quát to: "Ngay từ tết đã biến mất ngay cả một tin nhắn cũng không lưu lại cho tao biết"
"Không phải tao vì nghĩ đến công ty mà chạy đi tìm người giúp sao?" Dương Minh cố tình nói dối Trương Tân, nếu mà thằng bạn mình biết mình ra nước ngoài để giết người thì chắc nó bảo mình nói dóc vậy thì mình cứ nói dóc đi
"Tao qua Nam Phi một chuyến tìm được một mỏ có trữ lượng kim cương, nên nhất thời vui mừng quá mà quên liên lạc với mày"
"Mày đang nói đùa phải không? Cái gì mà quặng kim cương, mày nghĩ kim cương giống mấy cục đá ngoài đường lắm à, tìm thấy một quặng kim cương haha" Trương Tân thì lại tưởng thằng bạn mình nói khoác nên cười cười khinh thường nhìn Dương Minh nhưng thấy Dương Minh trừng mắt nhìn lại mình thì hơi chột dạ. Chẵng lẽ thằng này lại may mắn kiếm được một quặng kim cương, do dự một chút Trương Tân hỏi lại: "Mày thật sự kiếm được một mỏ kim cương sao?"
"Nói nhảm, kim cương là loại đá gì chắc mày rành hơn tao, tao quả thật kiếm được một quặng kim cương, chỉ cần có thể khai thác được thì sẽ kiếm được cả khối tiền" Dương Minh cao hứng nói cho Trương Tân biết, dù sao mình và Trương Tân cũng là chủ của công ty, tất nhiên lợi ích phải được chia đều cho hai bên chứ. Huống chi Trương Tân lại là thằng bạn thân của mình.
"Được rồi, mày nếu có thời gian thì cùng tao ra nước ngoài một chuyến" Trương Tân nghe Dương Minh nói cảm thấy rất cao hứng.
"Mày đòi đi nước ngoài nhưng ra nước ngoài làm gì chứ?" Dương Minh có chút khó hiểu
"Cha nuôi mày không phải quen biết với các nhà thiết kế trang sức ở Châu Âu hay sao, tao định cùng mày đi nước ngoài có gì thì mời họ hợp tác với công ty của chúng ta" Trương Tân nói ra vấn đề vướng mắc của công ty.
"Haizzz! Mày tha cho tao đi, tao mới từ nước ngoài về, mày là muốn ra nước ngoài" Dương Minh lắc lắc đầu từ chối.
"Nếu không ra nước ngoài thì kiếm đâu ra mấy người thiết kế trang sức đây? Ở trong nước cũng có người thiết kế nhưng tay nghề không được cao lắm, chỉ có thể ra nước ngoài tìm người thôi" Trương Tân vẫn không đồng ý với quyết định của Dương Minh.
Dương Minh ngẫm nghĩ một chút rồi chợt nhớ ra điều gì nói với Trương Tân
"Mày yên tâm tao tự có cách giải quyết" nói xong Dương Minh lấy điện thoại ra gọi cho Lao Feng, dù sao lão cũng sống ở Châu Âu lâu như vậy, chắc hẳn có quen biết với các nhà thiết kế trang sức chứ.
Kết quả, lão Feng nghe Dương Minh nói muốn tìm vài nhà thiết kế trang sức nên rất vui mừng, vội vàng vâng dạ đáp ứng, qua cuộc điện thoại Dương Minh biết trong gia tộc của Lao Feng có những người chuyên làm về ngành nghề này, tùy tiện phái qua cho" sư phụ" vài tên là được.
"Cha nuôi tao có quen biết một số nhà thiết kế trang sức ở Châu Âu, tao vừa gọi điện cho người ta họ nói sẽ có người đến công ty hợp tác" Dương Minh thuận miệng giải thích qua loa
Cũng may mà Trương Tân không hỏi gì nhiều chỉ gật gật đầu đồng ý.
Đối với các tin tức quốc tế trong nước rất ít đưa tin, ở phương diện báo chí cũng như vậy. Nếu muốn biết tin tức quốc tế thì chỉ có thể lên mạng mà tìm kiếm thôi, Dương Minh trong lúc tìm kiếm các tin tức quốc tế đã đọc được tin trùm ma túy Lanka đã chết, nguyên nhân cái chết vẫn đang được Interpol điều tra, đến nay vẫn chưa có kết quả chính thức. Nhưng hình như cơ quan tội phạm quốc tế Interpol lại cố tình ém đi, nói là điều tra cho có lệ vậy thôi nhưng có ai vì một tên trùm buôn ma túy khét tiếng mà ra mặt điều tra hay không, phải biết rằng hắn là ta buôn bán chất độc a, nhiều người muốn hắn chết còn không hết nữa là.
Tuy nhiên có một người lại rất quan tâm đến cái chết của Lanka, người này chính là con trai của hắn" Lanka con" -Ersi, hắn không phải là thương tiếc gì cho cái chết của cha cả, cái mà hắn quan tâm nhất chính là số tiền mấy chục tỷ Euro mà cha hắn gửi ngân hàng Thụy Sĩ không biết vì sao biến mất một cách thần bí.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #660


Báo Lỗi Truyện
Chương 660/2205