Chương 657: Chu mẫu có việc nhờ


"Có thể giúp bác trả nợ ngân hàng đã là tốt lắm rồi" Dương Đại Sơn cũng đành chịu, bây giờ mình quả thật không biết" xoáy" ở đâu ra tiền đây trong khi ngày nào ngân hàng cũng phái nhân viên đến nhà đòi nợ, nếu không chỉ có nước bán nhà ra ngoài đường ở thôi.
"Bác à phải nói như thế nào bác mới hiểu đây" Dương Minh do dự một chút rồi nói ra:
"Thật ra bác không thích hợp để làm ăn"
"A" Dương Đại Sơn chỉ hơi sửng sốt một chút, bởi vì Dương Minh nói rất đúng, không lẽ mình không có thiên phú kinh doanh hay sao? .
"Bác lúc trước sở dĩ có thể kinh doanh thành công là do một phần gặp được thời vận đến, nắm bắt được cơ hội, với lại thời của bác vẫn còn thiếu thốn, các mặt hàng và sản phẩm đều cung không đủ cầu" Dương Minh tiếp tục nói: "Nhưng mà tình hình kinh tế bây giờ khác trước nhiều lắm, bây giờ kiếm tiền đều phải là người có đầu óc mà thương trường gọi họ là gian thương ấy, mọi thủ đoạn đều được họ nghĩ ra để mang tiền bỏ vào túi mình, nói xa nói gần thì công ty giải trí của bác bề ngoài có thể được xem là hoàn hảo, nhưng bên trong công tác quản lý lại lỏng lẻo không có sách lược rõ ràng, cho nên bản thân bác là người lãnh đạo công ty chắc hiểu rõ điều này chứ?"
"Dương Minh lúc trước con cảnh báo ta như vậy, ta lại cứ cố chấp không nghe, bây giờ bác thật sự rất hối hận" Dương Đại Sơn xấu hổ nói: "Khi trước bác kinh doanh cũng chỉ nghĩ đơn giản, thật không ngờ khi trực tiếp quản lý thì lại nảy sinh ra nhiều vấn đề như vây, ài"
"Bác trai bây giờ bác suy nghĩ lại cũng vẫn không muộn" Dương Minh phất phất tay:
"Xem như đây là một bài học cho bác, hai ngày nữa cháu sẽ tìm người giúp bác giải quyết chuyện của công ty giải trí, còn về chuyện của công ty đang cần vốn cháu sẽ suy
nghĩ biện pháp, bác có thể yên tâm"

"A, cháu nói thật sao?" Dương Đại Sơn rất kinh ngạc miệng há hốc cả ngày mới khép lại, không ngờ Dương Minh lại thực sự giúp mình: "Cháu thật sự không nói đùa chứ? Nếu vậy thì cảm ơn cháu"
"Nói đùa? Tại sao cháu phải nói đùa với bác chứ?" Dương Minh cười nói: "Nhưng cháu không hứa chắc vấn đề có được giải quyết ổn thỏa không nữa?"
"Được, được tất cả nhờ vào cháu" Dương Đại Sơn cảm thấy mình đến đây nhờ vả giúp đỡ đúng là đúng đắn sau này mình nên giao hảo tốt với nhà của Dương Minh, có thằng cháu cường đại như thế này làm chỗ dựa mình còn sợ gì nữa chứ.
Nói chuyện một hồi Dương Đại Sơn cũng không ở lâu, từ chối Dương mẫu mời ở lại ăn cơm, hôm nay sự việc đã giải quyết ổn thỏa rồi nên vội vàng ra khỏi nhà Dương Minh.
"Đại Minh, có định giúp bác trai thật sao?" Dương Đại Sơn đi rồi, Dương phụ mới quay sang hỏi thằng con trai mình.
"Nếu con không giúp thì thế nào đây dù sao bác ấy cũng là bác ruột, không thể cứ thế mà mặc kệ được" Dương Minh cười khổ, lắc lắc đầu: "Ai biểu chúng ta là họ hàng thân thích làm chi"
"Ôi!" Dương phụ cũng cảm thán, thở dài: "Nếu không phải tiền trong công ty đều là của con, cha chắc đã chấp nhận cho bác con vay tiền rồi"
"Haha con nói cha này, trong khoảng thời gian này cha quả thật là trưởng thành không ít nha" Dương Minh cười cười châm chọc: "Nếu đổi lại cha trước kia chắc đã không do dự mà đồng ý cho bác vay tiền rồi"
"Con… con cái thằng nhóc này, tiểu ranh con, con nói vậy là ý gì hử" Dương phụ làm bộ cả giận trừng mắt nhìn Dương Minh: "Cái gì gọi là trưởng thành không ít? Ta là cha của con, dám ăn nói bất kính như thế"
"Không con nói là cha về phương diện xử lý tình huống và đối nhân xử thế đã có một bước tiến bộ lớn" Dương Minh biết mình nói chuyện có phần lấp lửng, tránh cha hắn hiểu lầm ý tứ nên vội vàng giải thích.
"Tiểu tử con nói cái gì đó" Dương Đại Sơn" cốc" đầu Dương Minh một cái, cười to mắng, sau đó thu hồi vẻ cười đùa nghiêm mặt nói: "Tập đoàn hiện nay đã đi vào hoạt động, danh tiếng cùng uy tín đã có. Hiện nay đang mở rộng qui mô, nhà xưởng và nhân công, trụ sở chính thì vẫn ở chỗ nhà máy cơ giới Tùng Giang cũ"
"Dạ, chuyện tình của công ty cha cứ bàn bạc trực tiếp với Đại Hầu và Phùng xưởng trưởng là được rồi không cần phải xin chỉ thị của con" Dương Minh gật gật đầu.
"Ai nói ta xin chỉ thị của con, con lại nói chuyện đi đâu vậy hử?" Dương phụ trợn mắt nói:
"Tiểu tử lại đây, cha và con thương lượng một chút"
"Được rồi, thương lượng… vậy ngài nói đi" Dương Minh dở khóc dở cười.
"Còn có một việc khá là quan trọng" Dương phụ chầm chậm nói ra: "Cấp dưới nói cho cha biết hình như là cái cô Thư Nhã đại minh tinh, muốn tới Tùng Giang tổ chức show diễn ca nhạc, mà tập đoàn giải trí Danh Dương của chúng ta sẽ là nhà tài trợ chính thức. Cục văn hóa hỏi xem chúng ta có thể hay không gánh vác trách nhiệm này, dù sao ở Tùng Giang cũng chỉ có tập đoàn giải trí Danh Dương của chúng ta lớn nhất thôi"
"Ặc, cha có phải là định lợi dụng việc này không?" Dương Minh cười cười nhìn cha.
"Cũng không phải cha nghĩ ra mà còn có lão Phùng góp ý nữa" Dương phụ cười khổ lắc đầu: "Mấy ngày nay cha và lão Phùng chạy đôn chạy đáo lo việc của công ty, đã tiếp xúc với đủ mọi hạng người trên thương trường cũng ngộ ra không ít, cũng giúp ích rất nhiều với cương vị là người lãnh đạo hiện nay"
"Tóm lại miễn sao cha thấy vui là được rồi" Dương Minh thấy cha suy nghĩ chu đáo như vậy trong lòng rất cao hứng, cười nói với cha: "Được rồi, chuyện này bên phía Đại hầu có đề xuất gì không?"
"Chuyện này thật sự là bên phía Hầu tổng phụ trách, nhưng mà nghe hắn nói Tập đoàn cơ giới Danh Dương vừa mới thành lập chưa lâu, vẫn còn nhiều người chưa biết danh tiếng đây có lẽ là một cơ hội tốt để tạo thanh danh cho tập đoàn chúng ta cho nên mới đề nghị cha tài trợ cho lần biểu diễn ca nhạc này" Dương phụ giải thích.
"Ồ là như vậy à" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói ra: "Chuyện này quả thật là chuyện tốt, Đại hầu nói rất đúng, dù sao Thư Nhã cũng là đại minh tinh số một số hai trong nước và quốc tế, nếu như biểu diễn ca nhạc ở Tùng Giang nhất định sẽ được truyền hình trực tiếp, chúng ta chỉ cần xen kẽ vào một vài clip quảng cáo cho Tập đoàn mình chắc chắn sẽ thu được danh tiếng không nhỏ a"
"Vậy được, con cũng cảm thấy đúng thì ta sẽ bàn bạc với lão Phùng lo việc này" Dương phụ nói.
"Được rồi, cha theo cha thấy Vương Kim Đức là người như thế nào?" Dương Minh chợt nhớ đến tiểu tử này, lần trước kêu hắn chở mình và Triệu Oánh đến hội chùa chơi kết quả lại gặp cô nàng Trần Mộng Nghiên sau đó là một mớ lộn xộn, từ ngày đó đến giờ tiểu tử này biến mất tăm, không biết bây giờ đang ở đâu.
"Không tệ, rất có cá tính" Dương phụ tán thưởng nói: "Tập đoàn tổ chức lại bộ máy lãnh đạo đã tham khảo ý kiến của hắn rất nhiều, đa số đều theo cách giải quyết của tiểu tử ấy, chẳng những giải quyết được cơ cấu lãnh đạo còn thiết lập thêm một số bộ phận quản lý có ích cho Tập đoàn"
"Xem ra tiểu tử này rất có triển vọng a" Dương Minh rất yên tâm.
"Được rồi, ở bên đối tác Châu Âu cho người đến hỏi cha nhiều lần, hình như là chủ tịch tập đoàn Lao Feng cứ đòi gặp mặt con, hắn dặn là khi nào con về thì báo với hắn một tiếng, hắn sẽ đích thân đi gặp con" Dương phụ chợt nhớ tới chuyện nhờ vả của Lao Feng nên nhắc Dương Minh.
"Ôi, con biết rồi để con liên hệ với lão" Dương Minh biết lý do tại sao Lao Feng muốn tìm mình.
Ăn cơm trưa với gia đình xong, Dương Minh nói với cha mẹ có việc nên phải ra ngoài. Lễ tết mấy hôm nay Dương Minh bận túi bụi, vừa lúc có thời gian rãnh rỗi nên định ghé qua bệnh viện thăm Chu Giai Giai một chút.
Vừa rồi gọi điện cho Hầu Chấn Hám hỏi thăm về bệnh tình của Chu Giai Giai, biết được rằng vẫn chưa có biến chuyển biến khả quan, nàng vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Vốn Hầu Chấn Hám trong bệnh viện cũng có quen biết nên đối với bệnh tình của Chu Giai Giai thế nào, Dương Minh là người nắm rõ nhất.
Mấy ngày nay không có tự mình đi thăm không biết nàng có tốt lên không.
Lúc trước Hầu Chấn Hám mua chiếc xe BMWX5 vốn là để mình sử dụng hiện nay do Dương Minh" thừa kế" . Dù sao bản thân mình cũng là Hầu tổng trên danh nghĩa cũng là bộ mặt của công ty cho nên hắn hiện nay mua chiếc Audi A8 sử dụng cho việc đi lại, còn đối với Thiên thượng nhân gian và Bất Dạ Thiên để thuận tiện cho việc đưa đón khách quí nên cũng mua một chiếc Roll-Royce và một chiếc Merc dài.
Đẩy cửa vào phòng bệnh, Dương Minh thấy Chu mẫu vẻ mặt tiều tụy ngồi trước giường của con gái đôi mắt nhìn con không rời, ánh mắt tràn ngập vẻ mệt mỏi nhưng đầy tình thương của người mẹ, dường như không còn dáng dấp của một vị phu nhân cao ngạo quí phái nữa. Dương Minh nhìn bà mà không thể nhịn được đau lòng.
"Hoa dì" Dương Minh nhẹ giọng gọi.
Chu mẫu ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Dương Minh rồi nhẹ giọng nói, trong mắt có lộ ra một chút cay đắng: "Con đến rồi à"
"Dạ dì Hoa, bệnh tình của Giai Giai thế nào rồi ạ?" mặc dù mình lúc nào cũng chú ý đến tiến triển bệnh của nàng nhưng khi gặp trực tiếp vẫn không nhịn được mà hỏi.
"Đã qua thời kì nguy hiểm, còn khi nào tỉnh lại cũng khó nói chắc …" Chu mẫu thở dài mệt mỏi nói với Dương Minh: "Dương Minh dì có một việc muốn nhờ cháu có được không?"
"A! Việc gì dì cứ nói" Dương Minh có phần kinh ngạc, lúc trước không phải Chu mẫu rất chán ghét mình sao, mỗi lần gặp mình là lại châm chọc khiêu khích, mà sao hôm nay thái độ lại ôn hòa như thế, trong giọng nói còn có vài phần thành khẩn, trong lúc nhất thời Dương Minh không biết phải nói gì cho phải.
"Dì muốn nhờ cháu nếu có thời gian rãnh thì thăm Giai Giai được không?" Chu mẫu nhìn Dương Minh giọng nói rất tha thiết: "Trò chuyện với nó"
Chu mẫu sở dĩ đối với Dương Minh như vậy, một phần là đã nghĩ thông suốt, nhưng điều làm cho bà không thể không chấp nhận bà nhận ra rằng con gái của mình lại si tình như vậy ngay cả tính mạng cũng không cần. Qua tiếp xúc với Vương Tuyết bạn thân của con gái bà mới hiểu con gái mình hơn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #657


Báo Lỗi Truyện
Chương 657/2205