Chương 656: Bác tới cửa


P/s: Ta lăn tăn mãi không biết có nên post không, bởi vì nguồn là của bên DG . Post như vậy sẽ không xuyên suốt truyện từ đầu đến cuối. Nhưng thôi cứ post cho ae đỡ vật, lúc nào có ta sửa sau.
Chẳng lẽ mình yêu hắn rồi sao? Tôn Khiết thật sự rất bối rối, cảm giác này thật kì quái, không hiểu nổi mình nữa rồi. Trong tiềm thức mình không muốn sự tình phát sinh như vậy nhưng đôi khi mình càng không muốn thì nó lại xảy ra với bản thân, mình có muốn vứt bỏ cũng không được. Lúc trước nàng đối với chuyện tình cảm nam nữ có thái độ lạnh nhạt, nhưng từ khi gặp gỡ Dương Minh thì giống như bị cuốn theo dòng cảm xúc. Không biết mình làm như vậy là đúng hay sai.
Ban đầu hôm qua còn cho rằng Dương Minh đối xử với mình thô bạo như vậy, nhưng tại sao mình lại không hận hắn, không chán ghét hắn. Đã vậy mình còn nghĩ cho hắn nữa, nhưng cũng cảm thấy có chút oán giận tất cả cũng tại cái tên háo sắc ấy, mình và hắn đang nói chuyện nghiêm túc tự nhiên lại bị cắt ngang giữa chừng.
Quên đi, thuận theo tự nhiên vậy đến đâu hay đến đó. Mặc dù có hơi khó hiểu thái độ của cha sao lại xoay chuyển như vậy mới sáng ra còn mặt nóng mặt lạnh với Dương Minh thế mà đến tối lại xoay chuyển 180 độ trong lời nói còn có thêm vài phần kính trọng, chẳng lẽ vì hôm qua Dương Minh ra tay dạy dỗ cái tên họ Âu Dương kia khiến cho cha thấy hứng thú với hắn?
Tôn Khiết khẽ lắc đầu, dù sao cũng là chuyện tình của hắc đạo mình là con gái cũng không tiện xen vào, nhưng thấy biểu tình của cha hôm qua khiến cho nàng có chút ngạc nhiên lại xen lẫn vài phần nghi hoặc không biết cha và hắn nói chuyện gì mà cha mình lại có biến hóa như vậy.
Bây giờ cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi, có một số chuyện mình không thể trong một sớm một chiều mà hiểu được, nhưng mà cái cảm giác nam nữ yêu nhau quả thật là kích thích, nghĩ đến đây bất tri bất giác nàng lại nhớ đến Dương Minh không biết bây giờ hắn có nhớ đến mình không, cầm lấy điện thoại bấm số gọi cho Dương Minh.
"Này, là tôi" Tôn Khiết hơi do dự một chút nàng im lặng một lúc rồi hỏi: "Cậu bây giờ có rảnh không? Có thể ra ngoài gặp mặt một lúc được không?"
Cũng không biết đầu dây bên kia trả lời như thế nào. Tôn Khiết nghe xong thở ra một hơi, nhàn nhạt nói: "Nếu có thời gian thì gọi cho tôi, tôi hiện giờ đang ở công ty"
Đặt điện thoại xuống Tôn Khiết khẽ lắc đầu thở dài, sở dĩ nàng gọi điện cho Dương Minh là muốn chấm dứt quan hệ với hắn nhưng do dự một lúc vẫn không thể nói ra, cũng không biết tại sao hình bóng của Dương Minh đã in sâu vào tâm khảm của nàng.
Thôi quên đi trước mắt còn cả một núi văn kiện của công ty đang cần mình giải quyết mình cần phải tập trung mới được.
Dương Minh về đến nhà, nhìn xuyên qua phòng khách thấy có người đang nói chuyện hình như là nhà có khách thì phải, ai nhỉ? Vốn tưởng rằng cha đang cùng Phùng xưởng trưởng bàn bạc công việc cải tổ nhà máy cơ giới Tùng Giang, nghĩ đến đây Dương Minh không khỏi cảm thán từ một xưởng cơ giới bình thường chẳng ai thèm đầu tư, đã vậy còn nợ nần chồng chất thế mà đùng một cái đã trở thành tập đoàn cơ khí lớn nhất nước, ngoài cung cấp và lắp ráp các loại xe bốn bánh, tập đoàn cơ khí Danh Dương có thể lắp ráp được các loại như cần cẩu, máy trộn bê-tông, …phục vụ cho nhiều mục đích vì vậy cái tên xưởng sản xuất ô tô Tùng Giang đã không còn phù hợp nữa. Nhưng nếu tập đoàn chỉ vẻn vẹn dừng lại ở những ngành sản xuất trên thì lại không đáng nói, bởi theo người phụ trách kỹ thuật của tập đoàn cho biết gần đây vừa nhận được bản thiết kế chế tạo máy bay trực thăng do các tập đoàn ở Châu Âu gửi qua.
Ban đầu lắp ráp máy bay lên thẳng là việc tối bí mật đâu có ai dại gì mà lại đem bản quyền ra chuyển nhượng cho người ta, làm ăn quan trọng nhất chính là độc quyền về sản phẩm như vậy mới có thể" kiếm ăn" được chứ. Nhưng không biết vì sao tập đoàn cơ khí Danh Dương lại nắm được bản thiết kế trong tay, Phùng xưởng trưởng là người phụ trách trực tiếp một xưởng sản xuất loại mặt hàng này. Không chỉ máy bay trực thăng mà ngay cả những chiếc dân dụng, phi cơ chiến đấu tập đoàn cũng có thể chế tạo được nhưng vì vừa mới thành lập căn cơ vẫn chưa vững nên sản xuất những loại" bình dân" như trực thăng thôi. Nhắc đến đây Dương Minh cũng có chút xấu hổ, tất cả những thiết bị máy móc của tập đoàn đều do chủ tịch tập đoàn ở Châu Âu Lao Feng hỗ trợ, lão nhiệt tình giúp mình cũng chỉ vì muốn lấy lòng vị sư phụ mình mà thôi. Mà bản thân mình là sư phụ của lão nhận lão làm đệ tử nhưng quan hệ hai bên giống như mình đang lợi dụng lão.
Dương Minh là người có ơn tất báo, đối với những người đã giúp đỡ mình tất nhiên hắn sẽ báo đáp, nghĩ vậy Dương Minh thầm hạ quyết tâm sau này nếu có dịp gặp Lao Feng nhất định phải dạy võ cho lão, mặc dù chỉ là ngoại công thôi nhưng ít nhất cũng có thể bảo vệ được bản thân. Lão già Lao Feng này cũng thật là cái gì không mê lại mê võ công, chắc có lẽ xem phim kiếm hiệp nhiều quá nên" tẩu hỏa nhập ma" rồi cũng nên. Mà cứ mỗi lần lão gặp mình lại cứ nằng nặc đòi mình dạy cho mấy chiêu điểm huyệt, phải biết rằng công phu điểm huyệt này chính là một trong những chiêu bảo mệnh của Dương Minh chỉ có thân truyền đệ tử của Vua sát thủ mới được truyền thụ. Haizzz! Nếu lão Feng nằng nặc muốn học như vậy thì mình nên dạy cho lão một số huyệt đạo khống chế vậy như vậy chắc cũng không xem như là mình đem tuyệt học truyền ra ngoài.
"Đại Hải, chú xem có thể giúp đại ca lần này không?" trong phòng khách giọng nói của Dương Đại Sơn truyền ra, nghe qua hình như đang khẩn cầu chuyện gì đó.
"Đại ca không phải em không muốn giúp anh, nhưng mà lực bất tòng tâm anh à, nhà máy vừa mới đi vào quĩ đạo hoạt động chưa được bao lâu, tiền còn chưa đến tay, chỉ có thể tự cung tự cấp đã là khó khăn lắm rồi không thể dư ra một khoản tiền nào cả" Dương Đại Hải cười khổ lắc lắc đầu: "Với lại lần này anh làm ăn quả thật lỗ vốn quá"
"Đại Hải chú không phải là chủ tịch của tập đoàn hay sao? Chỉ cần một lời nói của chú thì tiền có là vấn đề gì đâu, chỉ cần cho đại ca mượn năm trăm vạn thôi, cam đoan với chú sự việc của công ty giải trí nhất định sẽ được giải quyết ổn thỏa" Dương Đại Sơn sốt ruột vội vàng giải thích sự tình.
"Đại ca em đã nói rồi công ty giãi trí của anh không thể cứu vãn được nữa rồi, em và lão Phùng cũng đã phân tích qua việc này cơ bản là thâm hụt vốn, em nghĩ anh nên buông tay thì hơn" Dương Đại Hải thở dài một hơi.
Dương Minh lúc này đã hiểu được đại khái cuộc trò chuyện nãy giờ thì ra là công ty của Bác gặp vấn đề khó khăn về điều động vốn, công ty đang lâm vào bờ vực phá sản. Kết quả này cũng là tất nhiên thôi, bởi vì ngay từ đầu Dương Minh cũng đã dự đoán được hậu quả.
Nhưng Dương Minh lại cảm thấy vui mừng hơn cả chính là cha của mình đã thông suốt, không còn tùy tiện xử lý sự tình theo tình cảm nữa, ông đã biết cân nhắc được mất, đối với mọi chuyện giải quyết khôn khéo hơn.
Có lẽ trong khoảng thời gian cha làm chủ tịch thông qua sự giúp đỡ của hai người Hầu Chấn Hám và Phủng Vạn Giang cha mình đã có nhận ra rằng thương trường cũng chính là chiến trường. Đầu tư vào làm gì cũng nên cân nhắc nặng nhẹ.
"Đại Hải à chú cũng cứ thế mà nhìn đại ca sụp đổ a" Dương Đại Sơn lúc này thật quá túng quẫn rồi, nhịn không được chỉ còn biết nói to: "Công ty giải trí này thật ra cũng không phải đại ca làm chủ, còn có vốn cũng Bạo Tam Lập Báo ca nữa nếu như công ty phá sản đại ca chỉ có một con đường chết mà thôi"
"Ôi!" Dương Đại Hải không biết nói gì cho phải chỉ có thể thở dài.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #656


Báo Lỗi Truyện
Chương 656/2205