Chương 654: Thể nghiệm một lần nữa


"Cái này." Âu Dương Quân Uy nghe cha phân tích xong, lập tức toát mồ hôi toàn thân! Quả thật, cha nói rất đúng, nếu như mình thật sự làm vậy, hậu quả thật sự không tưởng tượng nỗi. Chẳng qua vẫn không cam lòng nói: "Vậy chuyện của em trai, chẳng lẽ bỏ qua?"
"Bỏ qua? Đương nhiên là không thể bỏ qua!" Âu Dương Kham nói: "Về phía Tôn gia, con gửi người liên lạc một chút, tốt nhất là nghị hòa với bọn họ, đương nhiên, phải tranh thủ một số điều kiện! Về phần kẻ đã chặt tay tiểu Viễn, đã có cha lo! Con không cần xen vào!"
"Con hiểu rồi!" Âu Dương Quân Uy gật đầu nói: "Vậy chuyện của tiểu Viễn nhờ cha!"
"Cái thằng nhóc này, tiểu Viễn là em trai con, cũng là con của cha!" Âu Dương Kham cười mắng: "Chẳng qua tình cảm của hai anh em tụi con đã làm cho cha rất vui mừng! Yên tâm đi, cha mà con còn không tin sao? Cái tên đã chặt tay tiểu Viễn, cha nhất định phải bắt hắn trả giá gấp bội!"
"Đúng vậy, đúng vậy, con đã quên mất, cha chính là thủ lĩnh của Ưng Nhãn tổ!" Âu Dương Quân Uy cười lạnh.
Hai cha con Âu Dương không biết rằng, khi bọn họ lập ra kế hoạch này, cũng chính là con đường dẫn đến hoàng tuyền của họ. Vốn là một tổ chức không có danh tiếng, chưa kịp làm gì đã bị tiêu diệt.
Ăn cơm xong, Tôn mẫu nói: "Tiểu Dương, tối nay con ngủ ở đây nha! Tôn quản gia, thu dọn một phòng cho khách đi!"
"Phòng khách cái gì, ngủ chung với tiểu Khiết là được!" Tôn Hồng Quân khoát tay nói.
"A?" Lúc này thì Tôn mẫu đã hoàn toàn buồn bực, ông chồng nhà mình tại sao lại thay đổi kì quái như vậy chứ? Ngay cả Tôn Khiết cũng cau mày, buồn bực nhìn cha, không biết cha đang nghĩ gì.
Thấy tất cả mọi người nhìn mình, Tôn Hồng Quân ho khan hai tiếng, giải thích: "Cái này. chúng ta cũng không phải người cổ hủ, tụi trẻ nó yêu nhau, thì ngủ chung giường đã sao?"
"Ặc." Dương Minh và Tôn Khiết đều trợn tròn mắt ra nhìn Tôn Hồng Quân, lão già này nói trực tiếp quá vậy? Nhưng không biết rằng khi Tôn Hồng Quân đã chấp nhận Dương Minh, thì không thể để cho chuyện này thất bại, ông ta còn đang sốt ruột được bồng cháu ngoại đây, nếu đã chọn con rể rồi, đại sự tiếp theo chính là nhanh chóng đẻ ra một thằng ku cho ông.
"Biểu tình của hai đứa là gì vậy?" Tôn Hồng Quân tối sầm mặt lại, nghiêm túc nói: "Tiểu Khiết, cha cũng không phải là người cố chấp, mà con cũng lớn như vậy rồi, còn ngượng ngùng cái gì? Làm như. con dám nói là hai đứa chưa từng ngủ chung không?"
Lời này làm cho Tôn Khiết câm lặng, không nói được gì, nàng thật sự không dám nói! Làm một lần cũng là làm, chỉ là quan hệ của mình và Dương Minh bây giờ.
"Được rồi, lão Tôn, ông uống nhiều quá rồi sao?" Tôn mẫu hết nghe nổi rồi, nhìn hai đứa nhỏ lúng túng, vội vàng giải vậy: "Việc này sao lại nói ra như vậy! Hai đứa không đừng để ý đến ổn, trở về phòng chơi đi, để mẹ xử lý!"
"Đi thôi?" Ngủ cùng phòng với Tôn Khiết Trong đầu Dương Minh bắt đầu nhảy số liên tục, cái chủ ý này nghe có vẻ không tồi nha!
Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, sao nàng không nhìn ra tâm tư xấu xa của hắn chứ? Nhưng mà trước mặt mẹ cũng không thể nói gì, đành nói: "Mẹ, tụi con lên lầu trước đây!"
"Đi đi!" Tôn mẫu phất tay nói.
Dương Minh ôm cái eo nhỏ của Tôn Khiết, sóng vai đi lên lầu. Đi đến cửa phòng, Tôn Khiết đẩy cửa ra nói: "Không được đụng vào đồ bên trong!"
"Sao thế? Có bí mật à?" Dương Minh cũng làm ra vẻ nghiêm túc hỏi, sau đó đỉnh đạc đi vào, đặt mông ngồi xuống giường Tôn Khiết. Không ngờ giường của Tôn Khiết lại là giường đôi, hai người ngủ cũng dư.
"Đứng lên, cái quần dơ gần chết, vào là ngồi loạn!" Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh nói: "Buổi tối tôi đều ngủ lỏa thể, đừng có sờ mó lung tung!"
"Haha, hay vậy, tôi cũng ngủ lỏa thể này!" Dương Minh dõng dạc nói: "Nếu cô nói quần áo bẩn, thì tôi cởi ra nha?"
"." Tôn Khiết hung tợn liếc Dương Minh, sau đó nói: "Cậu dám!"
"Sao lại không dám?" Dương Minh nói, rồi làm bộ như đang cởi quần.
"Cha mẹ tôi còn đang ở dưới lầu, cậu có thể nghiêm túc một chút được không?" Tôn Khiết bất đắc dĩ nói, cho đến bây giờ mình không hề hù dọa được Dương Minh lần nào.
"Tôi đang rất nghiêm túc đó, cha của cô không phải đã nói rồi sao, hai ta có thể." Dương Minh cười nói.
"Được thôi, nếu cậu không sợ thì cứ việc cởi đi!" Tôn Khiết cười nham hiểm nói.
"Tôi sợ cái gì?" Dương Minh nhìn bản mặt hồ ly của Tôn Khiết, nhất thời cảm thấy lạnh sống lưng.
"Đếm đến ba thôi. cắt rụng tiểu JJ của cậu." Tôn Khiết cười gian xảo nói.
"Hả?" Dương Minh ngạc nhiên. oh shit! Không hồ là con gái của Tôn Hồng Quân, lời này mà có thể nói ra sao? Chẳng qua, nghĩ đến lúc vừa mới quen Tôn Khiết, những lời can đảm hơn nàng cũng đã nói, cũng không có gì kì quái nhiều, nhưng mà. sao câu này nghe quen quen, hình như là nghe ở đâu rồi thì phải.
"Tôn Khiết, vừa rồi cô nhìn lén tôi phải không?" Dương Minh lập tức nhớ ra, ngẩng đầu, cười như không cười nhìn Tôn Khiết.
"Đúng thì thế nào?" Tôn Khiết nghiêm mặt nói: "Dương Minh, lá gan của cậu cũng không nhỏ, ngay cả Âu Dương nhị thiếu gia mà cũng dám đánh?"
"Còn không phải vì cô sao?" Dương Minh nhếch miệng, hừ một tiếng.
".thật không có biện pháp nói với cậu!" Tôn Khiết bất đắc dĩ, ngồi xuống bên cạnh Dương Minh, u oán nói: "Dương Minh, cậu làm việc đừng có xúc động như vậy được không? Cậu ra mặt vì tôi, tôi hiểu, nhưng cậu có nghĩ đến hậu quả hay không?"
"Cô sợ người của Âu Dương gia trả thù?" Dương Minh đưa tay ra phía sau ôm lấy bả vai của Tôn Khiết, đem nàng dựa vào ngực mình, nói: "Yên tâm đi, tất cả đã có anh!"
"Dương Minh!" Tôn Khiết vừa bực mình, vừa buồn cười, giãy người lại một cái, nhưng không có tác dụng, cũng không kiên trì nữa, nói: "Cậu luôn tự đại như vậy sao? Tôi sợ cái gì? Đông Hải là địa bàn của nhà tôi, Âu Dương gia của chúng cho dù lợi hại, thì cường long cũng không áp được đầu xà, đạo lý này cậu có hiểu không? Bây giờ tôi đang lo lắng cho cậu thôi!"
"Lo lắng cho tôi!" Tay của Dương Minh dần dần đặt lên bộ ngực cao vút của Tôn Khiết, làm ra vẻ không có việc gì, nói: "Thật sao? Cô quan tâm tôi? Hay là cô yêu tôi rồi? !"
"Thật xin lỗi, bây giờ vẫn chưa có!" Tôn Khiết lắc đầu: "Trước đó cậu nói đúng. tôi chỉ thấy con gái, còn đối với cậu chỉ là không ghét mà thôi!"
"Không sao, lý tưởng lớn nhất của cả đời tôi chính là tìm một em LES về làm vợ mà!" Dương Minh dõng dạc nói: "Một ngày nào đó cô giới thiệu tình nhân của cô cho tôi biết nha?"
"." Tôn Khiết bó tay với Dương Minh rồi, không biết nên nói cái gì nữa luôn.
"Cô nghĩ đi, làm LES thật là sướng, không sợ bị nghẹn chết, bởi vì lúc tôi không có ở nhà, hai người có thể tự giải quyết xx với nhau. Hơn nữa, cho dù có con, cũng không bị nghi ngờ, vì đã có tôi." Dương Minh bắt đầu YY.
"Cậu đi chết đi!" Tôn Khiết giận đến xanh mặt, hất tay của Dương Minh đang để trên ngực mình ra, nói: "Cậu thật biết nghĩ!"
"Chẵng lẽ cô không biết xx với đàn ông còn sướng hơn so với đàn bà sao?" Dương Minh cũng không để ý, tiếp tục hỏi.
"." Tôn Khiết thật sự là bó mồm với Dương Minh luôn, không muốn để cho Dương Minh tiếp tục nói vấn đề này nữa.
"Có cần phải nghĩ đến nửa ngày vậy không?" Dương Minh thấy Tôn Khiết không nói gì, tiếp tục chọc ghẹo nàng: "Cái nào sướng hơn? Ký ức của cô hẳn là còn mới chứ?"
Tôn Khiết nghe Dương Minh nói xong, cái mũi như muốn nổ tung, chẳng qua không biết phản bác thế nào. Vốn Tôn Khiết rất khôn khén, chỉ là vấn đề của Dương Minh quá mờ ám.
Đừng thấy Tôn Khiết bình thường hay đùa giỡn với Dương Minh về vấn đề này, nhưng khi đã gặp đồ thật rồi thì không tốt đâu.
"Ồ! Tôi biết rồi!" Dương Minh bừng tỉnh, đột nhiên hét lớn, sau đó lại không nói gì.
Tôn Khiết tuy rằng không phản bác, nhưng lại đang nghe Dương Minh nói, đột nhiên nghe Dương Minh hét lên" Tôi biết rồi" , Tôn Khiết lập tức muốn biết hắn rốt cục đã biết cái gì? Chẳng qua, đợi nửa ngày mà vẫn không thấy gì cả, vì thế không nhịn được hỏi: "Cậu biết cái gì?"
"Hai ta chỉ làm một lần, cho nên nhất định là sẽ không khắc sâu được, quên mất cảm giác!" Dương Minh nói.
"Ừ." Tôn Khiết không muốn tiếp tục vấn đề này, cho nên ừ có lệ một câu. Thật ra, nàng làm sao mà quên được cái cảm giác sung sướng ấy chứ?
Lần đầu tiên trong đời, nói quên là có thể quên sao? Chỉ là, bây giờ Tôn Khiết vẫn còn không biết xử lý quan hệ của mình và Dương Minh thế nào.
"Quả nhiên là thế!" Dương Minh vỗ đùi nói: "Thế thì dễ rồi, hai ta cứ thể nghiệm lại thêm lần nữa là được!"
"Cậu. dám.!" Tôn Khiết không muốn thành lập quan hệ trên giường với Dương Minh, tuy rằng tư vị này làm cho nàng có chút lưu luyến.
Nhìn thấy vẻ quyến rũ của Tôn Khiết, Dương Minh lập tức say mê, thằng em cũng có phản ứng. haizzz, cái Tâm Cổ này. Dương Minh vô sỉ đem tất cả phản ứng trên người đổ lên đầu Tâm Cổ!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #654


Báo Lỗi Truyện
Chương 654/2205