Chương 650: Mày đừng đi


Tôn Hồng Quân buông chén xuống, sau đó nói với mọi người: "Ta ra ngoài một chút, mọi người ăn trước đi"
Người của Âu Dương gia đến, làm cho Tôn Hồng Quân đang ăn mà cũng phải ra gặp, đương nhiên không phải người thường. Vì thế Dương Minh tò mò dùng dị năng nhìn ra ngoài xem tình huống thế nào.
Lúc mà thấy rõ tên gọi là Âu Dương thiếu gia đang đứng ở cửa, Dương Minh không khỏi nhíu mày! Tại sao lại là người này? Đúng vậy, người mà Dương Minh nhìn thấ, chính là Vương Thừa Ân! Mà người đàn ông đứng bên cạnh hắn, hiển nhiên là Âu Dương thiếu gia rồi.
Hai người này, buổi chiều lúc ở Lục Trung Dương Minh đã nhìn thấy qua, Xà ca là do chúng gọi đến, kể từ đó, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì mà dẫn đến tình trạng này.
Xà ca và những người này không có quan hệ, chỉ là bị cái tên Vương Thừa Ân hoặc là Âu Dương thiếu gia gì đó gọi đến thôi, nhưng Xà ca không ngờ mình và Tôn Khiết tự nhiên lại ở đây. Kết quả, trút giận không được, ngược lại còn chạy tè quần.
Sau khi Xà ca chạy đi, khẳng định là đã nói với Vương Thừa Ân và Âu Dương thiếu gia kia thân phận của Tôn Khiết, vì vậy buổi tối hai người mới tìm đến đây!
Nếu không có gì bất ngờ, thì hai tên này khẳng định là đến đây vì Tôn Khiết, nhưng làm cho Dương Minh bất ngờ nhất chính là, tên Âu Dương thiếu gia này lai lịch tựa hồ không nhỏ, dám mò đến đây tìm Tôn Hồng Quân!
Dương Minh bây giờ có thân phận là bạn trai của Tôn Khiết, cho nên loại chuyện này theo lý cũng không thể ngồi yên được, vì thế đứng dậy cười nói: "Bác Tôn, con đi cùng ngài ra nha"
Tôn Hồng Quân kinh ngạc nhìn Dương Minh, ông không rõ vì sao Dương Minh lại đưa ra yêu cầu này, chẳng qua, sau khi do dự một chút liền gật đầu, mặc kệ là nói thế nào, Dương Minh sẽ trở thành người kế nghiệp của mình, cho nên để cho hắn kiến thức một chút cũng được, vì thế nói: "Được, vậy con đi với ta, chẳng qua không nên nói lung tung"
Dương Minh mỉm cười gật đầu: "Bác Tôn yên tâm" Dương Minh thầm nghĩ, nếu tên Âu Dương thiếu gia và Vương Thừa Ân kia biết người biết ta, thì bản thân đương nhiên sẽ không nói lung tung, nếu mà nói lung tung quá nhiều, thì sẽ trực tiếp ra tay!
Dương Minh đi theo Tôn Hồng Quân đến phòng khách, Âu Dương Quân Viễn và Vương Thừa Ân đã ở đó.
"Hai vị khách quý đến cửa, Tôn mỗ lại không tiếp đón từ xa!" Tôn Hồng Quân khách khí nói, sau đó dặn người hầu: "Dâng trà cho hai vị!"
"Tôn lão đại, cửu ngưỡng đại danh!" Vương Thừa Ân đứng dậy nói: "Vị này chính là Âu Dương nhị thiếu gia, Âu Dương Quân Viễn!"
"Xin chào! Hoan nghênh hoan nghênh!" Tôn Hồng Quân vừa nghe là Âu Dương nhị thiếu gia, ngữ khí cũng trở nên khách khí hơn, dù sao cũng là người của Âu Dương gia, ông cũng không thể tùy tiện đắc tội.
"Ừ!" Âu Dương Quân Viễn vuốt cằm, ra vẻ kiêu ngạo, thậm chí là không thèm dứng lên.
Tôn Hồng Quân nhìn biểu hiện của Âu Dương Quân Viễn, không khỏi âm thầm nhíu mày. Tên Âu Dương Quân Viễn này cũng quá láo! Cho dù nhà mày ở tỉnh P thế lực ngập trời, nhưng đây là Đông Hải! Không phải tỉnh P, không phải địa bàn của mày! Mày không biết đạo lý nhập gia tùy tục sao? Đây đúng là không coi mình ra gì!
Tôn Hồng Quân ngay lập tức có chút tức giận, chẳng qua dù sao cũng là người từng trải, trên mặt cũng không có biểu lộ gì, chỉ thong dong cùng Dương Minh ngồi xuống ghế, sau đó nói: "Không biết hai vị đường xa đến đây tìm Tôn mỗ có chuyện gì?"
"Chúng tôi không phải đến tìm ông!" Âu Dương Quân Viễn nghe xong lập tức khoát tay áo! Vớ vẫn, mình có thân phận gì, cho dù không phải là người kế vị Âu Dương gia, thì cũng là Âu Dương nhị thiếu gia, ở tỉnh P, mình muốn gặp lão đại của một thành phố, chỉ cần một câu, không phải bọn chúng đều điên cuồng chạy đến gặp mình sao? Chứ đừng nói là đến tận cửa.
Cho nên, những lời này của Tôn Hồng Quân làm cho Âu Dương Quân Viễn cảm thấy rất mất mặt.
Vương Thừa Ân thì không thể tự đại như Âu Dương Quân Viễn được. Dù sao cũng chỉ là người làm công cho người ta, cho nên cũng hiểu biết việc đối nhân xử thế hơn Âu Dương Quân Viễn nhiều, trước kia Âu Dương Quân Viễn có thể hô mưa gọi gió, không ai dám làm gì hắn, cũng bởi vì đó là ở tỉnh P, mà tỉnh P là địa bàn của Âu Dương gia.
Chẳng qua, bây giờ thì khác, bất luận là Tôn Hồng Quân có địa vị gì, nhưng ở đây là Đông Hải, không phải tỉnh P, cho nên lời nói của Âu Dương Quân Viễn thật sự có chút kì cục!
Khi Âu Dương Quân Viễn nói ra những lời này, Vương Thừa Ân liền ý thức được bầu không khí có chút không ổn! Quả nhiên, thấy Tôn Hồng Quân bỗng tái mặt đi, lãnh đạm nói: "Nếu đã như vậy, không có chuyện gì, vậy thì mời hai vị ra về. Tôn mỗ còn đang tiếp khách dùng cơm"
"Chuyện thật ra thì có!" Âu Dương Quân Viễn hồn nhiên không biết thái độ của mình đã làm cho Tôn Hồng Quân phản cảm, chẳng qua, cho dù biết thì sao? Phản cảm thì sao? Hắn là Âu Dương Quân Viễn, là Âu Dương nhị thiếu gia, cho đến bây giờ chưa từng quan tâm đến cảm thụ của người khác.
"Chuyện gì, mời nói" Tôn Hồng Quân nhịn xuống, dù sao đối phương cũng là người của Âu Dương gia, mình không thể làm bậy.
"Ừ. tiểu Vương, ông nói đi!" Âu Dương Quân Viễn cảm thấy chuyện này để Vương Thừa Ân ra mặt thì tốt hơn.
"Được rồi, để tôi nói" Vương Thừa Ân thật sự là sợ Âu Dương Quân Viễn nói bậy, ngược lại làm hỏng mất chuyện: "Chuyện là như vậy, Tôn lão đại, nghe nói ngài có một cô con gái tên là Tôn Khiết?"
"Đúng vậy. không biết tiểu nữ có đắc tội chổ nào với hai vị không?" Tôn Hồng Quân nghi ngờ hỏi, dù sao cái mặt của Âu Dương Quân Viễn luôn hướng lên trời, nhìn thế nào thì cũng giống như là đang khởi binh vấn tội vậy.
"Cũng không phải. thật ra." Vương Thừa Ân vừa mở miệng, thì đã bị chặn lại.
"Nàng thật ra không đắc tội ta, nhưng tiểu tử này thì có!" Âu Dương Quân Viễn đội nhiên xen mồm vào: "Hắn đang làm cái gì?"
Tôn Hồng Quân cũng nhíu mày, tên Âu Dương Quân Viễn này quá kiêu ngạo, đây là nhà mình, chứ không phải tỉnh P, vì thế lập tức hờn giận nói: "Vị này chính là bạn trai của tiểu nữ, Dương Minh, không biết hắn đã đắc tội chổ nào với Âu Dương nhị thiếu gia?"
"Chúng tôi muốn." Âu Dương Quân Viễn muốn đem chuyện mình mời Tôn Khiết đi làm ngôi sao, mà bị Dương Minh cản trở nói ra. Vương Thừa Ân thấy không ổn, vội vàng cản lại: "Là như vậy, Âu Dương thiếu gia chúng tôi coi trọng thiên kim của ngài, cho nên tôi cũng nói luôn. thiếu gia nhà tôi muốn mang Tôn Khiết về tỉnh P"
Bây giờ Dương Minh cũng lập tức lạnh mặt, đây rõ ràng không phải coi mình không ra gì sao? Mình ngồi một đống ở đây, hơn nữa Tôn Hồng Quân cũng đã giới thiệu qua, nói mình là bạn trai của Tôn Khiết, mà tên này còn muốn đem Tôn Khiết về tỉnh P? Mức nhẫn nại của Dương Minh đã lên đến cực hạn, sắp bùng nổ rồi.
Chẳng qua, đây là nhà của Tôn Hồng Quân, Tôn Hồng Quân lại là trưởng bối, còn chưa lên tiếng, thì Dương Minh cũng không thể lỗ mãng.
Tôn Hồng Quân vừa nghe Vương Thừa Ân nói xong, nhìn Vương Thừa Ân, sau đó nhìn Âu Dương Quân Viễn, cười nói: "Con gái của tôi đồng ý đi với cậu sao?"
"Haha, chuyện này chỉ cần ngài đồng ý là không phải được sao?" Vương Thừa Ân nói: "Ngài xem, ngài và Âu Dương gia môn đăng hộ đối, đều là vương giả trong thế giới ngầm, về sau chờ con gái của ngài gả cho Âu Dương nhị thiế gia, có thể nói là cường cường liên hợp!"
Cường cường liên hợp? Chó má! Đừng nói là Âu Dương gia cách Đông Hải xa, xét về tên Âu Dương nhị thiếu gia này, ở nhà căn bản là không có quyền lực gì, chuyện xấu xa của hắn Tôn Hồng Quân cũng đã nghe qua, hoàn toàn là một tên ăn chơi trác táng, chỉ là một tên bại gia tử, mà muốn con gái gả cho hắn? Đó là điều không có khả năng!
Tôn Hồng Quân vừa muốn mở miệng cự tuyệt, thì nghe Âu Dương Quân Viễn nói: "Tiểu Vương, đừng nói lung tung, ai muốn kết hôn với nàng? Gia phụ không phải đã định cho tôi một hôn sự sao? Hắc hắc, nghe nói nha đầu nhà kia bộ dáng rất tươi ngon mọng nước. Cạc cạc. nhớ đến là thích."
Vương Thừa Ân lập tức ý thức không ổn, mặt tối đen lại! Lời như vậy sao có thể nói ra được?
"Lão Tam, tiễn khách!" Tôn Hồng Quân cố nén xúc động chửi ầm lên, vung tay, lạnh lùng nói.
"Khoan đã!" Dương Minh đã không nhịn được, đột nhiên vươn tay cản Tôn Tam, sau đó đứng dậy, đi đến hướng Âu Dương Quân Viễn.
"Mẹ nó, mày muốn làm gì?" Âu Dương Quân Viễn liếc mắt nhìn Dương Minh, không để hắn vào mắt.
"Mày vừa đến cửa đã muốn mang vợ của tao đi tỉnh P, mày cũng không coi tao ra gì sao? " Dương Minh nhìn Âu Dương Quân Viễn cười lạnh nói.
"Mày là cái chó gì? Ở đây đến lượt mày nói chuyện sao?" Vương Thừa Ân có chút sợ Tôn Hồng Quân, chứ không sợ Dương Minh. Hắn cho rằng Dương Minh không có bản lãnh gì, chỉ dựa vào Tôn gia quyền quý thôi.
Mà xế chiếu nay, biể hiện của Dương Minh hắn cũng nhìn thấy, nếu Dương Minh thật sự là đại nhân vật, thì A Xà khẳng định đã nói cho hắn biết.
Hắn đâu biết rằng, Xà ca căn bản là không muốn quản chuyện này! Hơn nữa, không phải hắn không nói, mà do Dương Minh quá khủng bố, hắn không dám nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #650


Báo Lỗi Truyện
Chương 650/2205