Chương 646: Chuyện xưa của Tôn Hồng Quân


"Bên Cát Đốn thế nào?"
Hai mắt Tôn Hồng Quân lập tức sáng lên, lập tức ý thức được, nếu Quách Kim Bưu đã ngủm, thì địa bàn tại Cát Đốn. đây chính là cơ hội để khuếch trương ngàn năm có một!
"Còn chưa rõ, chưa có tin tức truyền đến" ! Điền Thiên Nhận nói.
"Lúc này, Cát Đốn là rắn mất đầu, nhất định sẽ rất hỗn loạn, chúng ta có nên thừa dịp này mà tiến vào Cát Đốn, chiếm lấy một khoảng nhỏ không?" Tôn Hồng Quân trầm ngâm hỏi.
"Bây giờ, cũng không biết là bên Bạo Tam Lập là cố ý hay vô tình, nếu bọn họ chỉ là lâm thời giết chết Quách Kim Bưu, vậy thì sẽ không có chuẩn bị gì với Cát Đốn, nhưng nếu đã là kế hoạch từ lâu, vậy nhất định là có ý tưởng tiếp thu Cát Đốn, nếu bây giờ mà chúng ta đi đến, thì hẳn cũng không chiếm được lợi ích nhiều, mỗi người một nữa đã là rất tốt" Điền Thiên Nhân phân tích.
"Ừ, chú nói không sai" Tôn Hồng Quân gật đầu: "Lúc này cần chú ý đến bên kia!"
"Hiểu rồi!" Điền Thiên Nhận đáp.
Cúp điện thoại, Tôn Hồng Quân lâm vào trầm tư. Cát Đốn. Cát Đốn. đột nhiên chợt nhớ lại lời của Dương Minh khi nãy: Một Tùng Giang chắc là không đủ, thêm một Cát Đốn thì thế nào?
Chẳng lẽ, trước đó Dương Minh đã nhận được tin? Biết còn sớm hơn mình? Chuyện này thoạt nhìn có chút quái dị.
Tôn Hồng Quân cũng biết được quan hệ giữa Dương Minh và Bạo Tam Lập không tồi, nhưng cho dù không tồi, thì chuyện bí ẩn như vậy Bạo Tam Lập sao có thể nói với Dương Minh nghe? Hơn nữa, nhìn tình hình là chuyển xảy ra đêm qua, mà sáng nay Dương Minh đã đến Đông Hải. chẳng lẽ là trùng hợp? Hay là mình quá đa tâm?
Tôn Hồng Quân lắc đầu, nghĩ mãi mà không hiểu, thôi thì không nghĩ nữa, dù sao yên lặng theo dõi sự phát triển bên Cát Đốn vẫn hơn.
Đang lúc trầm tư, thì thấy vợ đẩy cửa vào. Tôn Hồng Quân vô cùng yêu thương vợ mình, bằng không cũng không thể qua nhiều năm như vậy mà không đi tìm gái.
Sau khi vợ sinh Tôn Khiết xong, đã không còn khả năng sinh sản, Tôn Hồng Quân làm sao mà không muốn con trai chứ, nhưng xuất phát từ tình cảm vợ chồng, ông không thể làm ra chuyển gì có lỗi với vợ mình được.
Tôn Hồng Quân vừa trầm tư suy nghĩ xong, ngẩng đầu lên mỉm cười nói: "Sao lại rảnh rỗi đến phòng anh vậy? Bình thường muốn gọi em đến đây em cũng không đến mà"
"Haizzz, cũng không phải là tại ông già chết tiệt này sao, bởi vì chuyện của tiểu Khiết chúng ta đó" Tôn mẫu thở dài, ngồi xuống ghế.
Tôn Hồng Quân đứng dậy từ ghế sau cái bàn sách, đi đến ngồi xuống cạnh vợ, ôn nhu nói: "Anh cũng chỉ vì hạnh phúc cả đời của Tiểu Khiết mà thôi! Loại chuyện này sao có thể qua loa được?"
"Qua loa? Cái gì mà qua loa?" Tôn mẫu vừa nghe xong đã bực mình: "Em thấy đứa nhỏ Dương Minh này rất tốt, sao lão già như anh lại cố chấp như vậy! Em nói cho anh biết, nếu mà anh còn cố chấp như vậy, em. em sẽ ly hôn với anh!"
"CÁI GÌ? Ly hôn?" Tôn Hồng Quân nhất thời giật mình, vội vàng ôm lấy vợ, nói: "Tiểu Phượng, em nói cái gì vậy, tại sao em lại vì chuyện này mà ly hôn với anh chứ! Anh còn không phải là vì muốn tốt cho con gái sao?"
"Tốt cái gì mà tốt, anh không thấy tiểu Khiết chúng ta đã bao nhiêu tuổi rồi sao? Bởi vì năm đó chịu tổn thương qua lớn, nên luôn thù ghét đàn ông, hơn nữa tin đồn bên ngoài anh cũng không phải là không nghe sao. nói tiểu Khiết nhà ta. được rồi, bây giờ Tiểu Khiết khó khăn lắm mới có bạn trai, anh còn muốn quản này quản nọ!" Tôn mẫu tức giận nói.
"Không phải là anh muốn quản này quản nọ đâu, anh chỉ là muốn thăm dò ý tưởng đích thực của Dương Minh mà thôi! Lỡ như muốn mưu đồ sản nghiệp của chúng ta thì sao? Chờ đến lúc lấy được sản nghiệp rồi thì đá tiểu Khiết của chúng ta đi à?" Tôn Hồng Quân lo lắng nói.
"Tiểu Khiết cũng không phải kém! Bộ dạng xinh đẹp không thể chê, người theo đuổi tiểu Khiết rất nhiều, hơn nữa, cho dù Dương Minh có ý tưởng khác, cũng là muốn kiêm thu tài sắc! Cho nên cũng không gây ảnh hưởng gì với tiểu Khiết được!" Tôn mẫu nói.
"Vậy cũng khó nói, con gái năm nay đã hai mươi sáu tuổi rồi, Dương Minh còn chưa đến hai mươi mà? Chờ thêm vài năm nữa, khi Tiểu Khiết già rồi, mà Dương Minh chỉ mới. sợ rằng." Tôn Hồng Quân cười khổ.
"Sao ông có thể nghĩ mọi người như vậy được? Mưu đồ gia nghiệp, mưu đồ gia nghiệp!" Tôn mẫu tức giận nói: "Được rồi, Tôn Hồng Quân, tôi hỏi ông, lúc trước ông cưới tôi, có phải là muốn mưu đồ gia nghiệp của nhà tôi không?"
"Anh? Anh đương nhiên không phải!" Tôn Hồng Quân lắc đầu, kiên quyết nói: "Lúc đó anh cũng không lấy một cắc của nhà em, hơn nữa, sản nghiệp của nhà em bây giờ không phải là do anh chiếu cố sao?"
Nói đến đây, Tôn Hồng Quân không khỏi đắc ý, mấy chục năm cố gắng, đổi lại được địa vị siêu nhiên. Lúc đấu từ một tiểu tử vô danh, biến thành một nhân vật trung tâm.
"Đó là bây giờ! Lúc ấy tôi cũng là thiên kim đại tiểu thư, còn ông? Chỉ là một công nhân vừa chuyển nghiệp về!" Tôn mẫu nói: "Ông không ngẫm lại bản thân sao? Lúc ấy, cha của tôi đối với ông thế nào? Còn không phải mẹ toi ủng hộ tôi, đồng ý chuyện chúng ta sao? Nếu không, ông muốn cưới tôi, không có cửa đâu!"
"Hắc hắc. đó là mẹ em và em biết nhìn xa trông rộng, bây giờ anh không phải rất tốt sao?" Tôn Hồng Quân nói.
"Thật không? Cho nên năm đó ông bị cha tôi làm khó làm dễ, trong lòng khó chịu, nên bây giờ muốn làm khó dễ lại Dương Minh à?" Tôn mẫu nói tiếp: "Lúc đó ông chỉ là một công nhân lao động mà thôi, Dương Minh ít nhất là còn tốt hơn ông, là sinh viên mà đã có công ty của mình!"
"." Tôn Hồng Quân bị vợ nói làm cho á khẩu, cúi đầu im lặng không trả lời được.
"Hơn nữa, làm sao ông biết Dương Minh về sau không phát triển? Tôi thấy ông căn bản là chướng mắt ngừi ta, người ta về sau còn có thành tựu hơn ông gấp mấy trăm lần!" Tôn mẫu tiếp tục mắng: "Giống như ông cảm thấy mình sẽ thành công năm đó vậy!"
"Được rồi! Anh không quản nữa là được chứ gì!" Tôn Hồng Quân xấu hổ, nhớ lại chuyện năm đó, lúc này mới cảm thấy được cha vợ quả thật đối với mình không phải không tốt. hôm nay, không phải mình cũng muốn như vậy với Dương Minh sao?
Chẳng qua, năm đó nhà vợ chỉ là kinh doanh công ty thôi, nhưng gia cảnh cũng chỉ có thể nói là giàu có, bản thân căn bản là không thể nào so sánh được! Bây giờ mình đạt đến đỉnh cao rồi, đã không còn ai có thể đứng cạnh được!
Hoàng đế ngầm của một thành thị, đó là một loại uy phong và vinh quang rồi!
Ông không cho rằng Dương Minh có thể siêu việt như ông được, nhưng theo ông nghĩ, ít nhất là Dương Minh phải có năng lực tiếp nhận công việc của ông! Bằng không, khi gia nghiệp vào tay hắn, thì sẽ dần dần suy bại!
Có lẽ còn tốt hơn là giao cho tiểu tử Tôn Chí Vĩ kia, nhưng cuối cùng Tôn gia vẫn sẽ suy bại. Nghĩ đến đây, Tôn Hồng Quân không khỏi hâm mộ hai thằng con của Điền Thiên Nhận, thằng lớn thì hiểu chuyện, thằng nhỏ tuy rằng cùng tuổi với Tôn Chí Vĩ, nhưng không ngây thơ như Tôn Chí Vĩ, tối thiểu cũng đam mê võ thuật, về sau thằng lớn thống nhất giang hồ, thì thằng nhỏ cũng có thể làm mãnh tướng xung phong vĩ đại.
Nhưng mà, trong nhà của mình, năng lực của con gái tuy rằng rất tốt, nhưng chẳng qua cuối cùng vẫn chỉ là con gái.
"Hồng Quân, em biết anh lo lắng, nhưng em cảm thấy rằng, ánh mắt nhìn người của Kim Tiểu Phượng em vẫn còn rất chuẩn!" Tôn mẫu nói: "Năm đó, em chọn anh, mà không chọn người có gia cảnh tốt hơn, tên là Tần. Tần cái gì đó? Là Tần thiếu gia đi. lúc đó gia cảnh hắn thế nào? Còn tốt hơn cả nhà em, nhưng bây giờ thì sao? Đông Hải đã không còn nghe tên người này rồi. Vì sao mà em chọn anh không chọn hắn? Em yêu một người cũng có một nguyên nhân, nhưng chủ yếu rằng em cảm nhận được sự thật tình của anh? Bây giờ thì sao?"
"Đó là. hắc hắc." Nhắc lại chuyện năm đó, Tôn Hồng Quân lại không khỏi đắc ý.
"Cho nên, em cảm thấy đứa nhỏ Dương Minh này, thật sự rất tốt!" Tôn mẫu nói: "Nếu anh không tin, hôm nay em cá với anh! Nhiều nhất là mười năm nữa, nó sẽ còn siêu việt hơn anh!"
"Mười năm? Thật sao?" Tôn Hồng Quân không tin nói.
"Có thể là như vậy!" Tôn mẫu lắc đầu nói: "Không tin thì anh cứ chóng mắt lên coi đi"
"Được rồi, cho dù anh già thì sống thêm mười năm cũng không có vấn đề. Tôn gia anh còn có thể chưởng quản thêm mười năm nữa!" Tôn Hồng Quân nói: "Từ giờ trở đi, anh sẽ không nói gì nữa, chi nhìn thôi, nhìn xem Dương Minh trong vòng mười năm có thể làm ra chuyện gì hay không!"
"Haha, tùy anh!" Lần này Tôn mẫu không phản đối, bởi vì như vậy đã đủ rồi: "Buổi tối Dương Minh đến nhà ăn cơm, anh nhiệt tình một chút nha"
"Được rồi!" Tôn Hồng Quân gật đầu: "Lát nữa kêu lão Tam đi mua ít đồ ăn, chuẩn bị một chút"
"Lúc này mới ngoan chứ!" Tôn mẫu hôn lên mặt Tôn Hồng Quân một cái, nói: "Buổi tối thưởng cho anh."
"Haha." Tôn Hồng Quân giống như một đứa nhỏ cao hứng nở nụ cười vậy (!_.__)
Thật ra, Tôn mẫu đã đánh giá thấp thực lực của Dương Minh rồi, thành tựu của Dương Minh bây giờ, vâng, chính là bây giờ, đã vượt qua Tôn Hồng Quân gấp trăm ngàn lần rồi!
Nếu trước kia Dương Minh chỉ dùng dị năng và may mắn để đạt được, thì hành động ở Cát Đốn lần này là hoàn toàn dựa vào sự cố gắng của Dương Minh. Đám người Lý Cường không phải là do một tay hắn đào tạo sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #646


Báo Lỗi Truyện
Chương 646/2205