Chương 642: Cô là


"Cái gì?" Tôn Hồng Quân khó hiểu nhìn Dương Minh! Đúng thế, theo ông thấy, Dương Minh có phải là uống lộn thuốc hay không? Một Tùng Giang còn chưa đủ, còn muốn thêm một Cát Đốn?
Thậm chí ngay cả Tôn Khiết cũng cảm thấy Dương Minh điên rồi. Nếu như là Tùng Giang, Dương Minh và Bạo Tam Lập có quan hệ không tồi, thì có thể thương lượng một chút, có lẽ Dương Minh sẽ được an bài một thân phận nào đó, coi như là hoàn thành yêu cầu của cha. nhưng mà Dương Minh lại còn nói thêm một Cát Đốn nữa?
Năm đó, Tôn Hồng Quân vì để thống nhất hắc đạo của Tùng Giang, mà phải tiêu tốn hơn mười năm thời gian, hơn nữa còn chưa hoàn toàn chỉnh hợp. Ở Đông Hải, còn có nhiều bang phái lớn nhỏ khác, trừ Điền gia nằm trong tay của Tôn gia ra, thì những bang phái khác coi như là nằm dưới cánh chim của Tôn gia.
Dương Minh lại tuyên bố rằng sẽ thống nhất cả hai thành phố này, không phải là bị mộng du sao? Hơn nữa, tình huống Cát Đốn Tôn Hồng Quân cũng biết, tuy rằng Cát Đốn không lớn, nhưng lại là nơi Kim Tiền bang đóng quân, mà lão đại Kim Tiền bang Quách Kim Bưu không phải là thiện nam tín nữ gì.
Tôn Hồng Quân cũng bị Dương Minh làm cho tức giận không nhẹ, vì thể cả giận nói: "Tốt, đây là lời con nói, chờ khi nào thống nhất được hai thành phố này, ta sẽ đem con gái giao cho con! Hừ!"
Nói xong, Tôn Hồng Quân liền đứng dậy xoay người đi lên lầu. Theo ông thấy, Dương Minh quả thật quá cuồng vọng, cho dù không ham sản nghiệp của Tôn gia, thì cũng không thể nói nhữ vậy được!
Tuy hiểu rằng Dương Minh không có ý đồ mưu đoạt gia nghiệp, nhưng Tôn Hồng Quân cũng giận không ít.
Về đến phòng sách, vừa đúng lúc điện thoại vang lên, Tôn Hồng Quân nhíu mày, số điện thoại này không công khai ra bên ngoài, chỉ có vài thằng lính của mình biết, nếu không phải có chuyện lớn gì, , thì bọn họ sẽ không gọi cho số này.
"Alo! Tôn Hồng Quân đây!" Tôn Hồng Quân trả lời điện thoại.
"Đại ca, em là lão Điền!" Gia chủ Điền gia Điền Thiên Nhận nói.
"Có chuyện gì?" Tôn Hồng Quân bây giờ đang rất là không vui, vì thế nói chuyện cũng không kiên nhẫn: "Nếu không phải chuyện lớn gì, thì lát nữa nói! Tôi muốn nghỉ ngơi một chút!"
"Đại ca, chuyện lớn mà!" Giọng nói của Điền Thiên Nhận có chút khẩn trương.
"Sao thế?" Tôn Hồng Quân trở nên trịnh trọng, bởi vì ông cũng biết tính của Điền Thiên Nhận, những việc nhỏ bình thường chắc chắn sẽ không quấy rầy mình.
"Quách Kim Bưu của Cát Đốn bị người ta xử lý rồi!" Điền Thiên Nhận nói.
"Cái gì? Chú nói Quách Kim Bưu bị người ta xử lý rồi sao?" Tôn Hồng Quân cả kinh, giọng nói cũng thay đổi.
"Đúng vậy, em vừa nhận được tin tức, hơn nữa theo tin tức nói là Quách Kim Bưu chết do tai nạn xe cộ!"
"Tai nạn xe cộ? Ngoài ý muốn?" Tôn Hồng Quân nhíu mày.
"Quách Kim Bưu xảy ra chuyện lúc đang đến Tùng Giang." Điền Thiên Nhận nói.
"Tùng Giang. chẳng lẽ là Bạo Tam Lập làm?" Tôn Hồng Quân gần đây cũng biết được ân oán của Quách Kim Bưu và Bạo Tam Lập, cho nên vừa nghe là nghĩ đến Bạo Tam Lập làm.
"Còn chưa xác định, nhưng tám chín phần là thế!" Điền Thiên Nhận nói.
"Bên Cát Đốn thế nào?" Hai mắt Tôn Hồng Quân sáng lên, lập tức ý thức ra, nếu Quách Kim Bưu đã ngủm củ tỏi, vậy thì địa bàn tại Cát Đốn. chẳng phải là cơ hội tốt ngàn năm có một sao?
"Lão đầu tử này!" Tôn mẫu ngượng ngùng cười cười với Dương Minh: "Tiểu Dương, con đừng nghe ông ta nói bậy, không sao đâu! Để lát nữa dì khuyên ông ta sau!
"
Không sao đâu, dì Tôn!" Dương Minh cười nói.
"
Tiểu Dương, con yên tâm đi!" Tôn mẫu nói: "Dì rất xem trọng con, đừng thấy lão đầu tử kia bên ngoài hô mưa gọi gió, nhưng ở trong nhà, ông ta chỉ xếp thứ hai thôi!"
"
Haha, vậy làm phiền dì !" Ấn tượng của Dương Minh đối với Tôn mẫu vẫn rất tốt, cho nên nói chuyện rất hiền hòa.
Tôn mẫu cũng cười nói: "
Ai kêu con đã gọi dì một tiếng mẹ đâu. Dì cũng phải giúp đỡ con chứ! Dì còn muốn về sau nghe con gọi là mẹ nữa!"
"
hắc hắc." Dương Minh ngượng ngùng gãi gãi đầu.
"
Tiểu Khiết, tiểu Dương đến Đông Hải, con mang nó đi dạo xung quanh đi, để mẹ nói chuyện với cha con một chút. Buổi tối chúng ta cùng ăn cơm!" Tôn mẫu nói.
Dương Minh cũng biết Tôn mẫu muốn mình và Tôn Khiết tránh đi một chút, sau đó mới có thể khuyên bảo Tôn Hồng Quân, vì thế nói: "
Cũng hay, con đến Đông Hải vài lần rồi, mà vẫn chưa có dịp đi dạo xung quanh!" " Vậy đi, tiểu Khiết, trưa nay con và tiểu Dương ra ngoài ăn đi, cũng không cần trở về!" Tôn mẫu nói.
"
Dạ, mẹ, con biết rồi" Tôn Khiết nói: "Yên tâm đi, hai con đói bụng thì sẽ đi ăn, không phải là con nít đâu!"
Chào tạm biệt Tôn mẫu, Dương Minh và Tôn Khiết cùng đi ra khỏi biệt thự.
"
Dương Minh, cậu sao thế?" Vừa ra khỏi cửa, Tôn Khiết liền cau mày trách cứ: "Cậu làm như vậy, không sợ cha tôi tức giận sao?"
"
Tôn Khiết, chuyện của chúng ta là chuyện của chúng ta, tôi chỉ là không nghe quen khẩu khí của cha cô, giống như là tôi muốn cướp lấy tài sản của ổng vậy." Dương Minh bĩu môi nói.
"
Nhưng cậu không thể nể mặt tôi sao?" Tôn Khiết hờn giận nói: "Tôi nói cho cậu biết trước, lúc trước cậu đã đồng ý giúp tôi rồi, lần này không được phá!"
"
Không phải tôi vì nể mặt cô nên mới đến đây sao." Dương Minh bất đắc dĩ nói.
"
Được rồi!" Tôn Khiết thờ dài nói: "Buổi tối trở về, nói xin lỗi với ổng một tiếng, coi như là giúp tôi đi!"
"
Tại sao?" Dương Minh hỏi: "Cho dù là giả bộ, cũng phải như vậy sao?"
"
Nếu cậu không giúp tôi, vậy tôi còn phải tiếp tục tìm bạn trai!" Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.
"
Vậy có gì không tốt? Cứ tùy tiện tìm một người không phải tốt sao?" Dương Minh nhún vai.
"
Cậu kêu tôi tìm người khác sao?" Tôn Khiết nói: "Nói dễ quá!"
"
Hay là, kêu Quách Kiện Siêu đến giả mạo đi? Tôi nghĩ hắn sẽ làm theo ý của cha cô!" Dương Minh cười thầm nói.
"
Được, nếu cậu không lo lắng tôi và hắn phát sinh chuyện gì, thì thật ra cũng có thể" Tôn Khiết tức giận nói.
"Có chuyện gì?" Dương Minh hỏi.
"Cậu nói đi!" Tôn Khiết vỗ cái tay của Dương Minh đang sờ loạn trên mông mình, tức giận nói: "Giống như cậu bây giờ vậy!"
"
Vậy không phải là mệt chết sao." Dương Minh cười nói: "Tôn Khiết, hỏi cô một chuyện được không?"
"
Chuyện gì?" Tôn Khiết đi đến chổ đậu xe, móc chìa khóa, chuẩn bị lái xe.
"
Lái xe của tôi đi!" Dương Minh nói: "Nói thật, chiếc xe thể thao của cô không thích hợp để đi trong thành phố."
Tôn Khiết nghĩ lại cũng đúng, dù sao cùng Dương Minh ra ngoài, thì không cần lái xe mình, vì thế cất chìa khóa vào, sao đó ngồi lên chiếc BMW của Dương Minh.
"
Tôn Khiết, trừ tôi ra, cô có còn. với người đàn ông khác không?" Đây là nghi vấn trong lòng của Dương Minh từ lâu, thật sự rất muốn biết.
Chuyện lần đó thật sự rất quái dị, thật sự. Sau này, ngồi nhớ lại những gì Tôn Khiết nói lúc ấy, Dương Minh vẫn mơ hồ cảm thấy rằng, Tôn Khiết hình như có gì rất quan trọng trong lời nói. Cái câu"
em rất sạch sẽ." làm cho Dương Minh cảm thấy chổ này nhất định có vấn đề.
Sau này, lại tiếp xúc nhiều hơn với Tôn Khiết, Dương Minh dần dần phát hiện ra, Tôn Khiết tuy rằng ngẩu nhiên cùng mình làm chuyện đó ra, thì bình thường bất luận là ở công ty, hay là giao tiếp xã hội, đều có biểu hiện vô cùng đứng đắn, căn bản là không giống một người dâm đãng.
Hơn nữa, cho dù Tôn Khiết thật sự dâm đãng, đã cùng với mình một lần, tại sao lại không có lần thứ hai? Những cái khác thì không dám nói, chứ ở phương diện ấy Dương Minh cảm thấy mình tương đối mạnh. hoàn toàn là nhờ tác dụng phụ của cái Tâm Cổ kia.
Nhưng mà, mình và Tôn Khiết đã nhiều lần tiếp xúc với nhau, nhưng Tôn Khiết lại không có ám chỉ đặc biệt hoặc là nhu cầu gì, điều này làm cho Dương Minh không hiểu nổi. Cho dù Tôn Khiết không có bài xích với sự quấy rầy của mình, nhưng cái này không nói nên gì.
Sau đó, Dương Minh chợt nhớ lại những đoạn clip trong mp4 của Tôn Khiết, làm cho suy nghĩ kia thoáng hiện trong đầu Dương Minh!
Hay là, Tôn Khiết bị Les? Cho nên, khi hỏi Dương Minh đã nhấn mạnh chữ"
đàn ông" chứ không phải nói về" người khác" .
"
Hỏi cái này để làm gì?" Tôn Khiết cũng không muốn đề cập đến chuyện này: "Không phải lần đầu tiên của cậu chứ?"
"
Nhưng tôi cảm thấy cô là." Dương Minh vừa nổ máy xe, vừa nói.
"
Haha!" Tôn Khiết bật cười: "Thật buồn cười, cậu quả thật là bị ám ảnh tư tưởng đại nam tử mạnh quá rồi! Cậu cho rằng có thể sao?"
"
Không. cô hiểu sai rồi." Dương Minh lắc đầu: "Ý của tôi là lần đầu tiên cùng đàn ông. đàn ông, có hiểu không vậy?"
Sắc mặt của Tôn Khiết khẽ biến đổi, chẳng qua, đã được che dấu rất tốt. Nhưng mà với nhãn lực siêu tốt của Dương Minh, sự biến hóa trong nháy mắt của Tôn Khiết làm sao có thể tránh khỏi ánh mắt của Dương Minh?
"
Cái gì mà đàn ông đàn bà chứ, Dương Minh, rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?" Tôn Khiết không ngờ Dương Minh đã bắt đầu hoài nghi mình.
"
Tôi nói Tôn Khiết cô có phải bị LES hay không?" Dương Minh cười như không cười nhìn Tôn Khiết, đột nhiên nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #642


Báo Lỗi Truyện
Chương 642/2205