Chương 639: Vì sao lại cười


"Haha. cười chết mất."
Không ngờ rằng, khi mình vừa dứt lời, thì một tiếng cười chói tai đã truyền đến, Quách Kim Bưu tức giận ngẩng đầu lên nhìn xem ai đang cười, đó chính là thiếu niên cùng nhau đi vào với Bạo Tam Lập.
"Mày cười cái gì?" Quách Kim Bưu bị cười nhạo, lập tức cảm thấy không thể nhịn được! Dù sao mình cũng là lão đại một phương, sao có thể tha thứ cho hành động giễu cợt của một thằng nhóc chưa ráo máu đầu chứ?" Mày là ai? Thất gia ở đây, mày dám làm càn à! Bạo Tam Lập, mày mang thằng nhóc này đến có ý gì? Chúng ta đang nói chuyện, tiểu đệ như nó không cần tham dự"
Hắn đem Dương Minh trực tiếp trở thành tiểu đệ của Bạo Tam Lập, cũng khó trách thôi, vì trước giờ hắn chưa từng thấy mặt Dương Minh, cũng không biết địa vị của Dương Minh tại Tùng giang, cho nên nghĩ như vậy cũng là bình thường, dù sao trước đó Bạo Tam Lập cũng đã phái một tiểu đệ đến làm nhục mình.
"Mày sai rồi!" Dương Minh khoát tay nói: "Không phải Bạo Tam Lập mang tao đến, mà là tao mang Bạo Tam Lập cùng Hầu Chấn Hám đến đàm phán với mày!"
"Mày! Mang Bạo Tam Lập? Còn có Hầu Chấn Hám?" Quách Kim Bưu lập tức cảm thấy đầu mình sắp bị teo lại rồi! Cái gì thế này? Không thích hợp ti nào, tiểu tử này là ai? Còn dám nói" mang" Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám đến nữa?
"Mày có phải cảm thấy mình rất không có mặt mũi không?" Dương Minh cười chế nhạo nói: "Tao có thể tự mình lại đây, hoàn toàn là vì nể mặt của Thất gia, về phần của mày, không đáng để tao bận tâm!"
"Mày." Quách Kim Bưu vừa định chửi ầm lên, chẳng qua lập tức dừng lại ngay, người thiếu niên trước mặt này nếu không phải là tiểu đệ, mà hắn lại dám nói như vậy, còn Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám thì không có ý kiến gì, vậy nói lên điều gì?
Hay là người này chính là một đại nhân vật? Nghĩ đến đây, Quách Kim Bưu không thể không thận trọng lại, dù sao cũng đang ở địa bàn người ta, mắng tiểu đệ của đối phương cũng chẳng được gì, dù sao đây cũng là địa bàn của người ta, nếu lỡ như thằng nhó này là lão đại, thì có mắng chính là khiêu khích, đến lúc đó mình đừng mong trở về!
"Chẳng qua, Thất gia." Dương Minh quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Thất gia, nói: "Mặt mũi tôi đã cho ông, kính ông là lão tiền bối, tôi không làm khó dễ ông, cho nên, bây giờ ông có thể đi!"
Cái mặt Thất gia đổi màu từ trắng sang đỏ luôn, mặc dù nói ông không còn làm đại ca nhiều năm, nhưng địa vị giang hồ vẫn còn đó. Mọi người vẫn kính trọng ông, cho nên gọi ông một tiếng Thất gia.
Bây giờ, Dương Minh căn bản là không coi ông ra gì, điều này sao mà không làm cho Thất gia nổi giận chứ? Chẳng qua, giận thì có lợi ích gì, ông cũng biết thân biết phận, những người này đều là lão đại đời sau của hắc đạo, Thất gia căn bản là không có quan hệ, cho nên người ta có bất kính với mình, thì mình cũng chỉ có thể đành chịu.
Chẳng qua, nếu đã cầm năm mươi vạn của Quách Kim Bưu, vậy thì đành phải kiên trì: "Cậu trai trẻ này, lão Thất ta được mời đến để giải quyết tranh cãi giữa hắc đạo, tất cả mọi người kính ta là tiền bối, nên gọi một tiếng Thất gia. vì thế, nếu cậu đã gọi ta là Thất gia, vậy cũng nên nghe lời khuyên của ta. Hắc đạo chúng ta từ đó đến giờ làm chuyện gì cũng mong phát tài, lần này các người đánh bị thương con trai của lão đại Quách Kim Bưu, bồi thường là hợp lý rồi, chuyện này là các người sai. nếu các người cứ kiên trì như vậy, thì máu sẽ chảy thành sông."
Dương Minh nghe Thất gia nói xong, nhíu mày, lão già chết tiệt này cậy già lên mặt? Nói chuyện đúng là hồ đồ vớ vấn, Dương Minh không kiên nhẫn phất tay: "Nếu đã như vậy, gọi ông là lão Thất đi, lão Thất, ông mau về nhà đi, để tránh lát nữa có cảnh máu chảy thành sông làm ông sợ."
"Cậu. sao cậu dám ăn nói như thế." Thất gia không ngờ Dương Minh không hề nể mặt ăn nói như vậy.
"Bạo Tam Lập, tiễn khách!" Dương Minh nhàn nhạt nói: "Vâng!" Bạo Tam Lập gật đầu, sau đó đi đến chổ Thất gia, lạnh lùng nói: "Mời, Thất gia, ông chủ của chúng tôi kêu tôi đưa ông về nhà!"
"Cái này. nói như thế nào đây. các người nếu muốn như vậy, thì cứ như vậy đi, sớm muộn gì cũng bị các bang khác đánh tới. trong xã hội này không phải chỉ có một mình các người làm xã hội đen. phải có đạo nghĩa." Thất gia còn muốn nói cái gì nữa, thì đã bị Bạo Tam Lập kéo lê ra ngoài.
Quách Kim Bưu lại đổi sắc một lần nữa, không ngờ Dương Minh lại cứng rắn như vậy, trực tiếp ném Thất gia ra ngoài! Hắn đâu biết rằng, Dương Minh làm như vậy đã là nể mặt của lão già ấy lắm rồi, nói cách khác, sợ rằng ông ta không còn được ra khỏi cánh cửa này nữa!
Vốn, Quách Kim Bưu còn muốn cản Bạo Tam Lập mang Thất gia đi, nhưng bên mình chỉ có bốn bảo tiêu, còn là điều là người của người ta, nếu mà xảy ra xung đột, khẳng định là bất lợi cho bên mình!
Quách Kim Bưu đã bắt đầu hối hận khi đi vào Bất Dạ Thiên! Vốn cho rằng có Thất gia ở đây, Bạo Tam Lập sẽ không vi phạm đạo nghĩa giang hồ mà làm gì mình, nhưng xem ra hắn đã nhầm rồi, hắn không ngờ sự xuất hiện của Dương Minh!
Người thiếu niên này rốt cục là ai? Nghe Bạo Tam Lập nói hắn là ông chủ, vậy chẳng phải hắn là. da đầu của Quách Kim Bưu run lên! Không phải chứ, không thể nào? Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám cũng không phải là lão đại chân chính của Tùng Giang, mà lão đại đứng phía sau này, chỉ là thiếu niên thoạt nhìn mới hai mươi tuổi thôi sao?
Hơn nữa, xem ra thiếu niên này có vẻ rất cường thế, căn bản là không để mình vào mắt! Điều này làm cho Quách Kim Bưu không đoán được thân phận thật của Dương Minh, chẳng lẽ là một thiếu gia của một nhân vật quyền uy nào đó?
Cho nên, Quách Kim Bưu không thể không suy tính đường lui của mình! Nhưng hắn đã tính nhầm rồi, vốn cảm thấy cho dù Bạo Tam Lập không nể mặt mình, thì cũng phải nể mặt Thất gia bồi thường một số tiền thuốc men, cho dù không bồi thường thì cũng sẽ không làm gì mình!
Nhưng bây giờ, thấy người thiếu niên kia đuổi Thất gia đi, chỉ còn mình ở lại, vậy chứng minh điều gì chứ? Sau lưng Quách Kim Bưu đã không nhịn được đổ mồ hôi lạnh ào ào.
"Vị tiểu huynh đệ này! Mặc kệ là nói thế nào, Thất gia vẫn là người mà chúng ta tôn kính, cậu làm như vậy, không sợ người khác tức giận sao?" Giọng nói của Quách Kim Bưu cũng đã không còn cứng cỏi dữ dằn như khi nãy, đã có chút hương vị của sự thương lượng: "Thất gia là người mà lão đại Tôn Hồng Quân kính trọng, cậu không phải muốn đối địch với Tôn lão đại chứ?"
"Haha, vậy mày có biết vì sao vừa rồi tao cười không?" Dương Minh đùa cợt nhìn Quách Kim Bưu." Vì sao?" Quách Kim Bưu tuy rằng không thích bị người ta nắm mũi dẫn đi, nhưng lại rất muốn biết Dương Minh tại sao cười, cho nên mới đáp như thế.
"Mày nói Tôn Hồng Quân và mày sẽ cùng đối phó tao?" Dương Minh hỏi.
"Đúng vậy, tao và Tôn đại ca là bạn lâu năm, chúng ta đã liên minh với nhau từ lâu!" Quách Kim Bưu không biết Dương Minh đang nghĩ gì, cho nên không thể không chém gió một chút, dù sao chém gió cũng không tốn tiền: "Ai lại không muốn địa bàn của mình lớn thêm một chút? Đông Hải, Cát Đốn, cùng Tùng Giang vốn giáp ranh với nhau, thực lực của Tôn đại ca cậu hẳn là rõ ràng!"
"Ồ!" Dương Minh gật đầu nói: "Lời mày nói không sai, quả thật làm cho tao có chút buồn bực! Mày có biết gì sao con của mày lại bị đánh thành tàn phế không?"
"Hừ, không phải là va chạm với Bạo Tam Lập sao." Quách Kim Bưu nhắc đến chuyện này là nổi giận, có câu đánh chó phải nể mặt chủ, huống chỉ đây là con của hắn!
"No! No! No!" Dương Minh khoát tay: "Sai rồi, hắn có đụng trúng Bạo Tam Lập thì cũng không có gì, đánh hắn, cũng bởi vì hắn dây dưa với đàn bà của tao!"
"Đàn bà của cậu?" Quách Kim Bưu sửng sốt: "Con của tôi dây dưa với đàn bà của cậu?" Cái này là lần đầu tiên hắn nghe thấy, trước đó chỉ nghe là do con mình chọc giận Bạo Tam Lập nên mới bị đánh thành tàn phế, nhưng bây giờ xem ra, dường như không phải là như vậy.
"Ngay cả con mày sai ở đâu mày cũng không biết, còn muốn lấy tiền thuốc men của tao, thật sự là tức cười!" Dương Minh khinh thường nói: "Đương nhiên là đàn bà của tao, ha ha, tao có thể nói cho mày biết, Tôn Khiết chính là người của tao!"
"Hả? Tôn Khiết?" Quách Kim Bưu ngơ ngác nhìn Dương Minh.
"Bản mặt của mày như vậy là ý gì, đã biết gì sao tao cười chưa?" Dương Minh ra là vẻ khinh thường kẻ ngu, nói: "Mày cảm thấy cha vợ của tao sẽ giúp mày đánh địa bàn của tao? Mày thấy mày ngu chưa?"
"." Quách Kim Bưu bây giờ trừ bỏ khiếp sợ ra thì chỉ còn lại. khiếp sợ, đúng vậy, quả thật là không còn từ nào để biểu đạt tâm tình của hắn ngay lúc này c3a! Điều này sao có thể chứ? Người thiếu niên trước mắt này là con rể của Tôn Hồng Quân?
"Cho nên, mày nói cha vợ tao kính trọng Thất gia cũng được mà chán ghét ông ta cũng được, đây đều là chuyện của nhà tao, cũng không quan hệ đến một người ngoài như mày!" Dương Minh nói: "Được rồi, tao không có thời gian dây dựa với mày, sáng ngày hôm sau tao còn phải đến Đông Hải để thăm cha vợ nữa. đương nhiên tao cũng không ngại tặng cho ông ta một phần đại lễ, dù sao đây cũng là lần đầu tiên con rể đến nhà mà!"
"Mày. mày có ý gì." Quách Kim Bưu nhìn thấy khuôn mặt tà ác của Quách Kim Bưu, nhất thời mất tự nhiên.
"Hẳn là đến giờ rồi! Thằng ku Lý Cường này, làm việc chậm quá!" Dương Minh nhìn đồng hồ trên tay, lẩm bẩm.
"Ầm ầm ầm." Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Dương Minh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nhất thời vui vẻ. Thằng này chắc chắn là chết thiên lắm, vừa nhắc là đã thấy mặt!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #639


Báo Lỗi Truyện
Chương 639/2205